28.12.11
Tự (I)
Đôi khi nhắm mắt lại, tôi chỉ muốn tưởng tượng trong đầu cái cảnh mình sẽ như thế nào khi rơi từ đỉnh một tòa nhà cao hơn 100 tầng xuống đất.
Chắc chắn sẽ chẳng tốt đẹp gì tôi chạm đất, nghĩ tới thôi cũng đã thấy rợn người rồi. Cái tôi tò mò nhất, lại là cái cảm giác ở giữa lưng chừng của không trung. Những lúc đó, chúng ta sẽ suy nghĩ về điều gì nhỉ? Hay thậm chí có bất kỳ một suy nghĩ nào "chạy" được trong đầu vào cái giây phút đó không? Tôi chưa hề biết một người nào đề cập về chuyện đó. Trong cả lúc tưởng tượng, tôi cũng cực kỳ tò mò với những suy nghĩ đó, liệu trong cái khoảng khắc đó, tôi sẽ suy nghĩ về cái gì? Quá khứ, hiện tại? Tương lai chắc chắn là không rồi. Liệu tôi có suy nghĩ về những mối quan hệ, về bạn bè và về cả cái nguyên nhân khiến tôi phải "tung bay" giữa trời như thế không?
Nếu phải suy nghĩ về những mối quan hệ thì trong cái giấy phút ấy, mối quan hệ nào sẽ khiến tôi lưu luyến nhiều nhất? Và liệu có chăng cái cảm giác lưu luyến? Xét cho cùng, chắc chắn sẽ có một lý do để một người gieo mình từ một tòa nhà cao cả trăm tầng xuống mặt đất, và lý do đo ắt hẳn phải bắt nguồn từ một mối quan hệ. Có lẽ khởi nguồn cho "cú nhảy" là sự đau đớn và kết thúc chỉ còn là sự trống rỗng. Cuộc sống là một chặng đường dài và lẽ sống của mỗi người là làm thế nào để đi hết đoạn đường đó. Có những người cứ bước đi mãi và mang trên mình cả một mạng lưới dày đặt của các mối quan hệ xã hội. Ngày qua ngày, những mạng lưới đó cứ như một cuộn chỉ rối và thắt chặt cái cổ của họ lại lúc nào không hay. Để rồi; họ bức bối, ngột ngạt trong chính cái cuộn chỉ mà mình đã mang vào người. Và cách cuối cùng là tìm cách kết thúc cuộc đời của mình. Nhưng cũng có những người, cả đời họ bước đi trên con đường đời với sự cô độc và lẻ loi. Họ cứ thế mà bước đến độ mỏi mòn và héo hon bởi chính sự đơn độc của mình. Và rồi, lối thoát cuối cùng lại là "sự ra đi vĩnh viễn". Tréo ngoe nhỉ, vậy phải sống sao cho "vừa đủ" đây? Tưởng tượng, đến ngảy cả khi chết đi mà cũng phải suy nghĩ về những vấn đề như thế này thì quả thật, cuộc sống lúc đó chẳng khác gì địa ngục.
Hay tôi sẽ suy nghĩ về sự giải thoát, trong đầu lúc đó sẽ chỉ là những tiếng vang vọng, van xin sao cho mình "chạm đất" thật nhanh. Chỉ có thế, tôi mới thật sự được giải thoát? Sẽ không còn suy nghĩ, sẽ không còn vấn vươn hay băn khoăn về cuộc sống, về những mối quan hệ và về con người?
Có lẽ, suy nghĩ thế nào cũng không thật sự ổn cả. Mà đúng, làm thế nào để có được một sự yên ổn khi sự khởi nguồn của nó đã là sự chông chênh đên vô cực của một đời người? Tôi thật sự ngớ ngẩn mát rồi :)
Cuộc sống có những lúc thật khiến cho người ta khó mà không suy nghĩ. Càng suy nghĩ càng thấy mình có quá nhiều thứ để mà suy nghĩ. Và rồi cứ vậy mà tiến lên. Còn không chịu nổi? Thì dừng lại. Đầu hàng nó hay nghỉ ngơi để tiếp tục mà đi, tất cả phụ thuộc vào một sự lựa chọn. Lựa chọn nào cũng là quyết định của mình, thật khó cho người ngoài có thể nhìn vào để mà phán xét; mà hẳn nhiên họ sẽ phán xét, nhưng lúc đó chúng ta có thật sự quan tâm?
Thật sự, chỉ mong một điều duy nhất, sẽ không bao giờ tôi đứng trên đỉnh của một tòa nhà cao cả trăm tầng với một mục đích duy nhất là nhảy xuống! À mà có khi lên đến đó, thấy cảnh đẹp quá, tôi lại quên mất cái ý định ban đầu cũng có. Mà muốn làm vậy, trước tiên phải kiếm chỗ nào có cái toàn nhà cao cả hơn trăm tầng cái đã. Việt Nam đã có chỗ nào có chưa nhỉ?
23.12.11
F.R.E.E
Tự do là gì? Đôi lúc tôi tự hỏi.
Tự do có phải là: trạng thái được làm bất cứ những gì do chính suy nghĩ của bản thân điều khiển mà không chịu tác động hoặc chi phối từ bất kỳ tác nhân nào.
Nhưng liệu như vậy có đủ và đúng? Chẳng phải suy nghĩ của chúng ta không ít thì nhiều đều nhận được sự tác động từ môi trường, từ suy nghĩ, từ hành động và cả từ cảm nhận của con người, sự vật xung quanh chúng ta hay sao? Vậy rốt cuộc thì có bao nhiêu người có thể được coi là tự do khi họ làm tất cả mọi việc dưới suy nghĩ và quyền quyết định của chính bản thân họ mà không hề chịu tác động của bất kỳ tác nhân nào? Và bao nhiêu người có thể phân biệt được những điều đó?
Hay tệ hơn là tất cả chúng ta đều luôn mắc kẹt trong cái mạng lưới tác động qua lại lẫn nhau ấy mà không mảy may biết được rằng mình đang sống trong một chuỗi kết nối của các mối quan hệ xã hội. Liệu chúng ta có thể “tự do” khi ngày qua ngày đều nhận được sự tác động vô hình của các mối quan hệ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và thậm chí từ cả những người xa lạ. Và nếu thật sự, chúng ta không thể “tự do” từ gốc thì liệu chúng ta có đang “tự do”?
Làm những điều mình muốn được gọi là “tự do” hay làm những gì mình nghĩ là mình muốn mới là “tự do”?
Có đôi lúc tôi nghĩ, đã bao giờ tôi “tự do” quyết định một điều gì đó mà không cân nhắc đến những mối tác động mà quyết định đó có thể mang lại hay tác động của nó đến những mối quan hệ mà tôi đang có hay chưa? Thật sự, tôi không thể phân định rạch ròi điều đó!
Thật tuyệt khi bạn có thể “tự do” làm một điều gì đó đúng không? Không cần quan tâm đến những tác động qua lại của các chuỗi kết nối mà bạn vô tình mắc vào trong cuộc sống vốn dĩ đã phức tạp này. Không cần để ý đến những gì được và mất từ những việc làm đó. Tự do, nghe có vẽ thật gần gũi, nhưng thật sự mấy ai có được điều đó?
Trời đang mưa và bây giờ đã là hai giờ sáng! Tự do đã dẫn tôi đến với những dòng điên loạn này đây
18.12.11
Tí ti thôi nhé
Hôm nay chuyển sang dùng Timeline của Facebook và tình cở xem lại những gì mình đã ghi lại trên Mạng Xã Hội này, kỷ niệm tự nhiên ùa về như "nước lũ". Có những status, note, hình ảnh, khi xem lại khiến trái tim mình ấm áp và nụ cười nở rộng trên môi, nhưng cũng có những dòng chữ, những hình ảnh khiến tim mình thắt lại.
Thời gian trôi qua nhanh quá, và mình liệu có thay đổi?
Câu trả lời là có. Đọc lại những gì mình viết, những suy nghĩ của mình lúc vẫn còn là một cậu sinh viên trong trường Đại học, thật ra cũng không có gì khác với con người mình bây giờ lắm, nhưng có cái gì đó không còn thân thuộc nữa. Có cái gì đó thật sự mơ hồ nhưng mình cảm nhận rõ ràng rằng, mình đã không còn như trước đây. Còn khác như thế nào thì chịu, có lẽ ít điên hơn chăng^^
Cũng đã một năm rưỡi khi mình rời ghế nhà trường, có nhiều thứ đã diễn ra, vui có, buồn có, tức giận có, ganh tị có, thỏa mãn có, ức chế cũng có, nói chung là đủ tất cả các cảm xúc. Là người lớn đã khó thì làm người lớn có trách nhiệm lại càng khó hơn nữa. Trách nhiệm, nghĩa vụ và cả áp lực nữa, tất cả đều có thể làm biến đổi con người của mình theo những hướng mà đôi lúc chúng ta chẳng bao giờ ngờ tới. Đôi khi mình khát khao được quay trở lại thời sinh viên của mình chỉ để được vô tư theo đuổi những câu hỏi về cuộc sống, về tương lai mà không thật sự lo lắng cho nó. Nhưng có lẽ, đó cũng chỉ là những mơ ước của những phút giây yếu lòng mà thôi, chứ đường còn rộng, tháng ngày còn dài và cũng còn rất nhiều điều lý thú đang còn chờ đợi mình phía trước, tương lai lúc nào cũng thú vị khi tự tay mình khám phá hơn là ngồi nghĩ về nó.
Xem lại chặng đường mình đã đi qua bằng những câu chữ, những câu chuyện mình đã kể với cảm xúc và tình cảm của mình cứ như là một cuốn phim quay chậm với thật nhiều cung bật cảm xúc. Ngày ngày qua đi, có những người bạn đến với cuộc đời ta và cũng có những người lại cất bước ra đi. Trái tim của một con người dường như chẳng bao giờ đủ lớn để có thể ôm trọn tất cả những người bạn của mình, họ đến rồi đi, tự nhiên như không khí và hơi thở, tuy nhiên dù thế nào thì những kỷ niệm hỏ để lại thì thật sự không bao giờ có thể quên được. Có những người bạn cứ vậy mà tiến lên cùng mình, họ không bao giờ dừng lại, họ bước đi trên con đường riêng của họ với những suy nghĩ và ước mơ hoàn toàn khác. Có những người bạn, cứ thế mà đứng lại với thời gian và không gian. Những giọt nước mắt đã rơi và tình cảm cũng cứ thế mà vơi dần đi năm tháng.
Tuổi trẻ thật sự là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của một người. Thật sự là như vậy.
Chỉ tí tí vậy thôi, dạo này mình chẳng có nhiều thời gian để viết cái gì cả, có lẽ mình cần "sống" thật sự nhiều hơn nữa để có cái mà nghĩ đến và viết thôi :)
Cho một ngày với những kỷ niệm tràn về
4.12.11
Cho tháng 12
Thực lòng mà nói, giữa mưa và tôi có một mối quan hệ phải gọi là “mưa nắng thất thường” đúng theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Về căn bản, tôi thích tiết trời như thế này vào những ngày của tháng 12, ngày thì ngắn mà đêm thì dài đến vô tận. Không khí lạnh cứ vậy mà làm đặc lại cả hơi thở của mọi người. Và tôi cũng thích mưa, thích những cơn mưa phùn dai dẳng, không ầm ĩ nhưng dai dẳng. Tôi thích cái cảm giác được đi dưới mưa, trong một cái áo khoác với chiếc mũ nối liền với áo, cứ vậy mà choàng mũ lên thì chẳng sợ ước tóc, và cứ thế mà tung tăng đi lại. Những lúc như vậy, thực sự tâm hồn tôi dường như chẳng còn ở trong cơ thể nữa mà cứ thế bay nhảy ở tận đâu đâu ấy, nói chung là rất thoải mái.
Nhưng mà tôi cũng ghét mưa, ghét những cơn mưa to như thác, những cơn mưa tối đất tối trời khiến cho những người đi đường không thể trông thấy được cái gì trước mặt cho nó rõ ràng và tôi ghét những nổi buồn mà những cơn mưa mang lại. Cứ nghỉ đến những buổi sáng lạnh ngắt, nhìn ra bên ngoài là một bầu trời xám ngắt với tiếng mưa rơi ầm ỉ, quả thật chẳng có gì buồn hơn thế để bắt đầu một ngày mới. Có khoảng thời gian, tôi cứ gối đầu lên gối mà nhìn mưa rơi cả ngày, không suy nghĩ, không định hình được một cái gì, chỉ ngồi vậy mà nhìn. Tôi ghét cái cảm giác đó, cảm giác mình không thể nhìn thấy một cái gì rõ ràng, hoặc một cái gì đó để bám víu vào.
Đôi khi nghỉ lại, tôi thấy mình thật mâu thuẫn, nhưng có người nào mà chẳng vậy đúng không? Mong muốn một điều gì đó, nhưng lại đi làm một điều gì đó khác, để rồi lại đau buồn vì một cái gì đó khác nữa. Con người, thật sự là một tạo vật khó hiểu.
Vậy là những ngày đầu tiên của tháng 12 đã đến, cũng là dấu hiệu về một sự kết thúc của môt năm, nhanh thật, một năm sắp qua đi rồi đấy, đã làm được gì chưa nhỉ?
Cho những ngày lạnh đầu tiên của tháng 12…
24.10.11
Khi những mùa vui đi qua
Đã hết rồi những ngày mà niềm vui chảy dài như suối nguồn, đã hết rồi những ngày nhìn đâu cũng thấy một màu tươi sáng và cũng đã hết rồi những ngày trong mắt nhau tình yêu còn hơn cả thế giới, hơn cả cuộc sống
Đề rồi ở lại sau đó là nước mắt, sự già dặn, sự thương xót và câu hỏi: “Liệu lịch sử có lặp lại?”
Nhân một buổi trưa cúp điện, ba mẹ con quay quần bên bàn ăn với nổi cơm cũng lâu đến cả ba thế kỷ không nấu bằng nồi cơm điện, vừa ăn vừa bàn chuyện mà theo lời mẹ tôi là “thời sự trong và ngoài nước”. Tôi vừa ăn vừa nghe bà kể…
Mẹ tôi có một người đồng nghiệp, cũng là giáo viên mầm non. Cô thua mẹ tôi một vài tuổi. Cô giống mẹ tôi ở chỗ là hiện tại không có chồng, chỉ có khác chồng mẹ tôi thì chết còn chồng cô thì bỏ cô ra đi như một cái mềnh rách để chạy theo một cuộc sống mà theo lão là “đời còn nhiều thú vui”. Cô giống mẹ tôi ở chỗ cô có hai đứa con, đứa đầu lớn hơn tôi một hai tuổi, đứa sau lớn hơn em tôi ba bốn tuổi gì đấy, chỉ có khác là đứa con đầu của cô giờ là kẻ đầu đường xó chợ, phá làng phá xóm và ra tù vào tội, chỉ mới quay ra làm ăn được một hai năm gần đây; đứa thứ hai thì thần kinh có vấn đề, dở dở ương ương cả ngày không làm gì chỉ đi chọc phá người ta để rồi bị họ dí đánh.
Cô cũng như mẹ tôi, khao khát tìm cho mình một tình yêu thương, một vòng tay che chở. Nhưng chỉ có khác là cô không tự chủ được bản thân mình, cô lao mình vào những cuộc vui, những cuộc hẹn hò, những câu lạc bộ cầu lông, những trò chơi “vờn bắt lẫn nhau”. Cuộc đời hậu ly dị của cô là những ngày tháng dài của sự đau khổ, cô độc và lại đau khổ.
Những đứa con chưa bao giờ là chỗ dựa, chưa bao giờ là niềm tự hào mà là sự bối rối trước những lời mắng chửi của hàng xóm láng giềng, là sự xấu hổ trước những trò sốc nổi tuổi mới lớn là sự đau đớn khi những lời lăng mạ, chửi bới từ những đứa con như những con dao đâm thẳng vào tim cô. Là sự đau xót khi chứng kiến con mình vào tù vì tông xe bỏ chạy. Là sự tủi hổ trước những lời nói ra nói vào của đồng nghiệp trên trước. Tất cả, thật sự là một đống hỗn loạn. Nhưng trách ai được đây? Trách cô đã quá yếu mềm, trách cô đã không biết dạy con hay trách cô vì cô chỉ là một người phụ nữ?
Đứa con ra tù! Những lời nói ăn năn. Những lời hứa tu chí làm ăn. Sự tha thứ và rộng vòng tay đón nhận từ cô như mở ra một cách vô điều kiện và đầy bản năng. Của một người làm mẹ.
Và rồi, nó yêu. Cô gái đó cũng chẳng có nghề ngỗng gì. Cả hai đứa cứ thế dắt nhau về sống. Nhà ngoại phản đối, từ con. Rồi thì một cái đám cưới nhỏ nhỏ trong gia đình nội. Mừng đôi uyên ương.
Và rồi, lại túng quẫn vì nghèo, lại say, nó lại thượng cẳng chân, hạ cẳng tay lần này không chỉ với mẹ nó và còn với cả vợ nó. Và rồi lại làm hòa, lại lao vào nhau. Cô gái có bầu. Hai lần. Hai đứa con bụ bẩm, xinh xắn được chào đời.
Chúng nó chia tay nhau. Cô gái bỏ đi làm gái bao hạng sang. Nó lao vào một cuộc tình mới. Cô đồng nghiệp của mẹ tôi đón hai cháu về nuối trước sự khước từ của nhà ngoại chúng nó. Vậy là tiếp tục, cô vác lên vai hai gánh nặng mới của cuộc đời.
Nó, thằng con lớn của cô. Kẻ mà cô từng nghĩ rằng sẽ là một niềm tự hào của cuộc đời cô. Kẻ mà tôi thoáng hình dung lại cái hình ảnh thưở niên thiếu, nơi tôi đã từng trông thấy hắn, thật hiền. Kẻ mà giờ đây, lại ôm ấp trong tay một cô sinh viên cao đẳng với cái bụng bầu 3 tháng. Tiếp tục bị chối bỏ bởi gia đình của cô gái. Mẹ tôi được cô đồng nghiệp đó nhờ vả ra Huế để nói giúp cô, nói để gai đình đó chấp nhận đám cưới, cô hứa sẽ mang hai mẹ con cô gái đó về nuôi nấng và chăm sóc. Mẹ tôi từ chối! Thật sự chỉ có điên mới làm như vậy. Bởi, chẳng mấy chốc cuộc tình kia rồi sẽ qua đi. Thằng bố sẽ bỏ đi tìm kiếm những niềm vui mới, con mẹ sẽ bỏ con cho bà nội nuôi để chạy theo tương lai của cuộc đời mình. Và rồi, rốt cuộc, đứa cháu phần cô.
Hai đứa cháu hiện tại của cô, một đứa bảy tuổi, một đứa 3 tuổi. Con bé bảy tuổi khôn đáo để. Nó lớn và già dặn đến khủng khiếp. Nó giúp cô làm việc nhà, nó chăm em và nấu cơm để đỡ đần cô. Có lần cô có hẹn đi chơi, nấu sẵn đồ ăn và cơm để ở nhà cho hai chị em nó ăn. Cô đi trong vội vã và quên bấm nút nồi cơm điện. Đến giờ ăn, con em đói bụng đòi cơm, con chị dọn cơm ra thì nồi cơm chỉ toàn nước. Nó lột mì gói khô cho con em ăn. Con em không ăn, chỉ khóc. Con chị đánh con em, càng đánh nó càng khóc; khóc cho đến khi mệt nhòi và ngủ thiếp đi. Con chị để em nằm đó, gói mì gói vẫn để mở đấy, lấy bài vở ra học. Vừa viết bài vừa khóc. Bà nộii nó về hỏi sao cả nó lẫn em đều khóc, tại sao lại không ăn cơm. Sau khi kể hết mọi chuyện với bà nội, nó òa ra khóc và nói: “Nếu có mẹ con ở đây thì con đã không đánh em và để nó khóc như vậy”
Có lần khác, nó cứ mở tủ lạnh ra chơi và để vậy, cuối tháng tiền điện nhảy lên đến 200 ngàn. Cô đồng nghiệp của mẹ tôi la nó. Cô nói cứ như vậy tiền đâu ra mà cô nuôi được bọn chúng. Ngày hôm sau, con bé từ chỗ đang học bán trú và ở lại trưa ở trường. Nó bỏ về nhà trong buổi trưa. Cô ngạc nhiên và hỏi sao nó lại về. Nó hồn nhiên trả lời: “Từ nay con không đi học bán trú nữa đâu, bà nội sẽ không tốn tiền và có tiền để trả tiền điện”
Rồi có lần khác nó ôm bà nội nó và nói: “Nội ơi, con sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này lớn lên đi du học. Co sẽ đi du học, vừa học vừa làm để gời tiền về nuôi bà nội”
…
Nghe tới đó, nước mắt tôi ở đâu cứ chực trào ra. Tim tôi thắt lại như có bóp chặt lại và tôi nghẹn lời đến không thể nói nên lời. Trời ơi, sao mà đau khổ đến vậy. Trời ơi, sao mà người ta có thể vui vẻ, có thể sung sướng, có thể tận hưởng trong cái phút giây ấy để rồi bỏ mặc tất cả, bỏ mặc cả trách nhiệm với những hình hài bé bỏng ấy. Bỏ mặc chúng như thể quên luôn cả sự tồn tại của chúng. Để rồi, chúng phải tự lớn lên trong tâm tưởng của mình, phải già dặn đi. Rồi đây tương lai của hai đứa bé gái ấy sẽ ra sao? Liệu cô đồng nghiệp ấy của mẹ tôi có thể nuối chúng lớn lên và “trưởng thành” hay không? Hay lại tiếp tục, cô sẽ “tiếp tay” để chúng đi theo vết xe đổ của ba mình.
Tôi tự hỏi, liệu lịch sử có lặp lại hay không? Và còn đứa nhỏ trong bụng cô sinh viên cao đẳng kia thì sao? Rốt cuộc, nó có được cho mình một người mẹ thật sự hay không? Hay nó sẽ giống như hai người chị cùng cha khác mẹ của nó, từ khi sinh ra đã có một con đường dài và cô độc đón chờ nó rồi?
Khi những mùa vui đi qua, khi những niềm hạnh phúc và dục vọng tầm thường. Có mấy ai đủ trách nhiệm và trưởng thành để đón nhận lấy kết quả của những thời phút huy hoàng ấy? Liệu chăng, có mấy ai biết được, đằng sau những ngày vui ấy lại là sự bất hạnh và một tương lai có thể không bao giờ tươi sáng, của những cô bé, cậu bé. Vốn sinh ra đã bị ruồng bỏ.
Liệu lịch sự có bao giờ lặp lại?
23.10.11
Why Ask?
Có một người lính, trong một buổi đi tuần cùng đồng đội của mình, anh nghe một tiếng rít chói tai sau lưng, và điều cuối cùng anh được biết, đồng đội của anh đã nằm đó, câm lặng vĩnh viễn. Trong những ngày tháng sau đó, người lính luôn sống trong tâm trạng tuyệt vọng, chán chường. Anh hoang mang về ý nghĩa của cuộc sống, hoang mang về chính bản thân mình. Đến một ngày, anh gặp người chỉ huy trưởng của mình vả hỏi: "Tại sao vào đêm đó, người nằm xuống không phải là tôi? Nhất định phải có ý nghĩa gì đó trong tất cả những chuyện này!". Người chỉ huy trưởng lặng lẽ nhìn người thanh niên trước mặt, đôi mắt đượm vẻ u buồn, ông thở dài và trả lời: "Tại sao anh lại phải luôn thắc mắc về điều đó như vậy?"
Con người luôn có xu hướng mắc kẹt trong cái suy nghĩ của mình về cuộc sống, về ý nghĩa của điều này điều nọ hay về ý nghĩa của chính những sự kiện đang xảy ra xung quanh chúng ta mỗi ngày. Chúng ta tự vấn mình, chúng ta dằn vặt trong những ý nghĩ và chúng ta hoảng sợ với những thứ đang diễn ra. Tất nhiên không phải tất cả đều như vậy, nhưng có một con số không nhỏ con người đang phải dằn vặt với bản thân hằng ngày để tự đặt cho mình câu hỏi và cũng tự cố gắng trong mệt mỏi để trả lời chính câu hỏi đó: "Tại sao điều này lại xảy đến với tôi? Điều này có ý nghĩa gì với cuộc sộng của tôi?"
Nhưng rốt cuộc, có bao nhiêu người ngồi lại và suy nghĩ về một câu hỏi đơn giản hơn: "Tại sao phải thắc mắc nhiều như vậy?". Tại sao phải quan tâm nhiều như vậy đến ý nghĩa của những chuyện đang diễn ra xunh quanh cuộc sống của chính chúng ta? Tại sao phải luôn cố gắng tìm ra cho bằng được "mục đích sâu xa" của những sự việc ấy? Liệu thật sự điều đó có đáng giá đến mức chúng ta phải tiêu hao cả về mặt sức lực và tâm trí cho nó nhiều như vậy?
Có một điều hết sức rạch ròi giữa sự tò mò và sự dằn vặt mong muốn tìm kiếm cho ra ý nghĩa của tất cả mọi sự kiện. Sự tò mò thôi thúc con người ta khám phá ra những điều mới mẻ về cuộc sống. Chỉ có sự dằn vặt là đốt cháy tâm hồn từ tận sâu căn tủy. Chúng ta cứ mãi "chạy theo" những ẩn số vô định của cuộc đời ấy một cách vô vọng mà chưa chắc đã bao giờ ngộ ra được những điều mà chúng ta cho là "chân lý của đời mình". Chúng ta phí hoài thời gian để tận hưởng, để sống một cuộc sống đầy bất ngờ, thú vị và lắm thăng trầm.
Cuộc sống là hơi thở. Chúng ta hít vào, cảm nhận và sống! Không lẽ lại phải đi tìm ý nghĩa của việc hít vào thở ra ấy từng ngày ư? Như vậy há chẳng phải là mệt mỏi lắm sao?
Nếu bạn gặp may mắn, hãy tận hưởng nó, hãy sống những thời khắc tuyệt vời nhất với sự may mắn ấy. Nếu bạn đau khổ hãy dành sức lực để vượt qua những nổi đau ấy, để mà vươn đến những cung bậc cảm xúc khác nhẹ nhàng hơn. Tốn công tốn sức tìm hiểu ý nghĩa của những thời khắc như thế này chẳng khác gì đi mò kim dưới đáy bể.
Người lính trẻ trong câu chuyện kia, anh đã không nhận thấy rằng mình thật sự may mắn đến chừng nào, anh quá đắm chìm trong những thắc mắc về số phận, về cuộc đời mà quên mất rằng anh đang được "thở", đang được "đi lại" và được "sống". Có lẻ người có quyền thắc mắc về số phận của mình phải là người đồng đội đã nằm xuống của anh, thế nhưng người chết thì chẳng thắc mắc được gì nữa đây?
À mà tự nhiên lại thấy mình vớ vấn, mắc gì phải thắc mắc!!!
17.10.11
Hành trình của những trái tim đơn độc và sự phủ phàng, tàn nhẫn của xã hội và cái đẹp
Trong chúng ta, không ít lần đã phái đối diện với cái thời khắc cô đơn nhất trên cuộc đời này. Cô đơn đến độ cho dù có đứng giữa một rừng người, cho dù có cười nói với cả đám người hay cho dù có ôm ấp một ai đó trong tay, ta vẫn cảm thấy sự trống rỗng đến mệt mỏi, vẫn cảm thấy cô đơn đến tận cùng, để rồi sẵn sàng lao vao vòng tay của bất kỳ kẻ nào quan tâm đến mình, cho dù sự quan tâm đó là có chủ đích.
Cuộc sống này là một hành trình đơn độc mà mỗi người phải tự tìm ra cho mình một lối đi riêng, con đường đó có thể đúng với một số người này nhưng lại là sai hoàn toàn với vài người khác, âu đó cũng chỉ là những quan niệm tương đối, cái quan trọng là một khi đã bước đi trên con đường mình đã chọn, bạn có đủ can đảm để rẽ sang lối khác? Con đường sống đã vậy thì con đường tìm kiếm cho mình một hạnh phúc thật sự lại càng khó khăn gấp trăm lần, và nó lại càng khó khăn khi bạn cho rằng mình khác biệt với người khác hay cũng có thể cả xã hội này cho rằng bạn là một cá thể khác người. Một khi đã mang cái quan niệm đó trong tâm trí, trong tâm tưởng và trong cả cách nhìn vào cuộc đời, thì con đường trước mắt chẳng thể nào tươi sáng. Đã có kẻ vẫy vùng trong sự tăm tối đó để rồi như con thiêu thân lao vào ngọn lửa của dục vọng, có vẻ bỏ chạy để tìm kiếm sự thanh thản, có kẻ chạy từ vũng lầy này sang vũng lầy khác và mắc kẹt trong sự giam cầm của các thế lực độc ác, cũng có kẻ tôi luyện thành một khối vững chắc để có thể chà đạp lên “con đường” của người khác để mà sống, và cũng có kẻ hồn nhiên đến ngỡ ngàng, cứ thế mà chu du từ điểm này đến điểm khác của sống, cứ thơ ngây như một kẻ điên mà sống, có thể vì vậy mà cuộc đời bỏ quên những người như vậy chăng?
Cuộc sống này vốn không phải là màu hồng, nó cũng chẳng có 7 màu như một cái cầu vồng mờ nhạt chỉ xuất hiện sau những mưa chóng vắng. Nó là sự hỗn tạp của các màu sắc, sự pha trộn của tất cả mọi thứ. Cuộc sống ở các thành phố lớn là thiên đường và là địa ngục của người dân. Bạn có thể tìm thấy những con quỷ trên cái thánh địa thiêng liêng đó, mà đôi lúc cả thiên thần cũng mang trong mình trái tim của lũ ác ma máu lạnh. Bạn có thể cảm nhận rõ sự phủ phàng của cuộc sống khi người mà yêu thương nhất cũng chính là kẻ mình căm ghét nhất trên cuộc đời này. Bạn cũng có thể cảm nhận được sự nghịch lý của cuộc đời này khi người mình nhận ra mình yêu thương họ biết bao nhiêu lại cuối cùng là người mình không thể giữ cho riêng mình. Sự phủ phàng một lần nữa còn hiện diện trong cái cách mà con người đối xử với nhau. Bạn có thể thấy một lũ thú đội lốt người xông vào “hút máu” một người phụ nữ đã bị vùi dập biết bao nhiêu bởi sóng gió cuộc đời - kẻ đường cùng chẳng còn gì ngoài “cái trôn” để nuôi miệng. Để rồi, vì không thể chịu đựng được hơn nữa sự tàn bạo, sự khủng khiếp và để bảo vệ cho cái mà cô ta cho rằng đó là một điều tốt đẹp trong cuộc sống của mình, cô lao vào chống trả, cô đánh, cô giết và cuối cùng, 15 năm bốc lịch đợi cô dưới cuối cong đường. Một lần nữa, bạn cũng có thể phải lau nước mắt khi thấy cuộc sống đã dội một gáo nước lạnh vào cuộc đời của chính mình, thấy mình bấn loạn vì tình yêu, thấy mình đã mất sạch niềm tin vào tất cả mọi người. Thấy mình không thể giữ nổi tình yêu lớn nhất của đời mình. Thấy mình vùng vẫy trong cái cảm giác muốn níu kéo hạnh phúc bằng những cố gắng vô vọng và cả nguy hiểm, để rồi cái giá phải trả, đôi lúc là cả sinh mạng của mình. Mọi thứ thật sự là phủ phàng và tàn nhẫn.
Nhưng rồi, trên cái hành trình đó, cũng có những giây phút thật đẹp, những giây phút mà bạn tưởng chừng mình đã vô tình lạt bước vào thiên đàng của hạnh phúc. Cái giây phút bật chợt cảm thấy ấm áp cả cõi lòng bởi cuối cùng, mình cũng tìm ra được một tình yêu thật sự. Cảm giác hạnh phúc ngập tràn khi lần đầu tiên tìm ra được một mục đích rõ ràng cho một giai đoạn nào đó trong cuộc đời mình. Cảm giác ngập tràng niềm tin vào một người bạn, một người đồng hành có thể an ủi sự cô đơn đến lạc lõng của chính mình. Cảm giác được che chở được quan tâm đến từ một người hoàn toàn xa lạ và cả cái cảm giác vỡ òa khi biết được, mình vẫn còn là con người, mình vẫn còn được yêu. Cái đẹp vẫn luôn hiện diện ở khắp mọi nơi, nó như những chiếc bong bóng xà phòng, rất mỏng manh nhưng thật sự đẹp. Cái ánh sáng lấp lánh 7 sắc cầu vòng tỏa ra chúng cứ như những tia hy vọng không bao giờ tắt. Dẫu có đau đớn, có bất hạnh, có chán chường, thì sự ấm áp đó, sự đẹp đẽ từ cuộc sống đó là những nguồn động viên lớn lao cho mỗi con người trên chính đoạn đường đơn độc của mình. Và điều tuyệt vời nhất, đó chình là bạn có quyền lựa chọn bước đi trên con đường của mình. Số phận không đẩy bạn đi mà chỉ đẩy bạn đến những lựa chọn, chọn như thế nào, tất cả đều phụ thuộc vào bạn.
Đó là những gì tôi cảm nhận được từ bộ phim Hotboy Nổi Loạn của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng. Tôi thật sự ước rằng giá như bộ phim giảm bớt những câu thoại mang đậm tính chất kịch nỏi thì quả thật, đây chắc chắn sẽ là một bộ phim xuất sắc của Việt Nam trong việc miêu tả được cái thần và cảm xúc trọn vẹn của nhân vật. Bộ phim đã mang lại cho tôi những cảm xúc thật sự đậm nét và rõ ràng, tôi đã cảm nhận được rõ ràng rằng cái mà tôi đang xem trên màn ảnh rộng kia thật sự là cuộc sống chứ không phải là một phiên bản copy kệch cởm từ cuộc đời. Thật sự cảm ơn BHD và anh Đãng đã mang lại một bộ phim đầy cảm xúc như vậy cho điện ảnh Việt Nam. Tất nhiên đây không phải là bộ phim xuất sắc nhất, cũng không phải là bộ phim có cấu trúc hợp lý, nhưng thật sự đây là một bộ phim giàu cảm xúc nhất của Việt Nam từ trước đến nay.
Qua bộ phim tôi đã có được cho mình những câu chuyện, những dòng suy nghĩ và mạch xúc cảm tuyệt vời. Tôi tận hưởng chúng, suy nghĩ về chúng như những nét cắt từ cuộc sống. Ở đâu đó, tôi cảm nhận được một sự kỳ lạ rằng tôi có thể chứng kiến sự tàn nhẫn ghê gớm của cuộc sống, nhưng mặt khác, tôi lại nhìn thấy sự tươi đẹp tuyệt vời của nó. Cứ như là mình đi từ điểm cực đoan này đến điểm cực đoan khác trong cuộc sống vậy. Nhưng đó thật sự là một trải nghiệm đáng có, bởi bạn không thể nhìn thấy được sự tuyệt vời của cuộc sống nếu thiếu đi sự tàn nhẫn và phủ phàng. Nhưng phải nỏi rằng, cái gì phủ phàng thì luôn phủ phàng và thật sự tàn nhẫn, nhưng điều đẹp đẽ nhất, tuyệt vời nhất thì thật sự là tuyệt vời! Đó quả thật là một cuộc sống thú vị.
*Tiêu đề ăn theo tên bộ phim Hot boy nổi loạn và Câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt. Nên đi coi vì thật sự rất đáng để coi và cũng là ủng hộ điện ảnh nước nhà :D. Tuy nhiên ai có định kiến về TGT3 thì cần chuẩn bị tâm lý nghe :))
*Trailer của phim:
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

