Hiển thị các bài đăng có nhãn young people. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn young people. Hiển thị tất cả bài đăng

2.5.13

Dành cho tháng tư


1. Tháng Tư, tháng của những tin tức không vui vẻ, những ý nghĩ nặng nhọc và cả sự bất an bởi những điều không phải của riêng mình. Tháng Tư cũng là tháng xuýt gặp phải tai nạn và có thể tệ hơn nữa là vào quan tài. Tất cả những sự kiện, tin tức và những điều tình cờ đều khiến mình suy nghĩ về cuộc sống hiện tại, về những người xung quanh và về một thái độ sống. Đối với cuộc sống lúc này, tôi chợt nhận ra, quý giá hơn tôi vẫn tưởng và nói về nó rất nhiều. Người xưa nói không sai, trải nghiệm làm nên một người đàn ông, nhưng cái giá để trả cho những trải nghiệm đó, đôi khi không dễ chịu cho lắm.

2. Tháng Tư, tháng giao mùa để chuẩn bị chào đón không khí nóng nực đến ngột thở của mùa hè. Tháng của nắng, của nóng và của những đêm mất ngủ. Tôi bắt đầu nghiện cái cảm giác ngồi một mình trong bóng tối, nhìn vào ánh đèn đỏ rực hắt ra từ gian thờ trước phòng ngủ, vào những khoảnh khắc ấy tôi cảm nhận rõ rệt sự bức bối của không khí và của cả những cảm xúc không rõ ràng. Những đêm tháng Tư, những đêm của cái nóng nhiệt đới cho dù hè vẫn thật sự chưa đến có thể khiến cho con người ta mê sảng. Tôi rõ ràng không biết mình đang đứng ở ranh giới nào, tỉnh táo hay mộng mị. Rất có thể mọi thứ chỉ là do tôi tưởng tượng ra, như một kẻ rối loạn tâm thần.

3. Tôi không muốn nghĩ nhiều về những mối quan hệ tôi đang có. Khoảng thời gian nay, mọi thứ cứ ở một mức độ lưng chừng,hờ hững, không có gì thật sự là gắn bó. Tôi cố gắng hướng tình cảm vào gia đình, càng nhiều càng tốt. Một lần nữa, tôi nhận ra rằng họ thật sự quan trọng với tôi đến nhường nào. Những thứ khác, có lẽ không thật sự làm tôi phải bận tâm quá nhiều. Tôi suy nghĩ về những sợi dây gắn kết trong cuộc sống hiện tại, tôi cảm nhận được sự mỏng manh của từng mối liên kết ấy, nhưng biết làm sao được, ai cũng có cuộc đời của mình để sống. Tôi trân trọng ý nghĩ ấy. Tôi cũng đau buồn và lo lắng khi nghe tin những người bạn của mình gặp chuyện không may trong gia đình, nhưng tôi tự hỏi mình thật sự có thể làm được gì ngoài cầu chúc họ may mắn và gởi lời động viên. Những mối quan hệ, thường phức tạp hơn những gì tôi có thể nghĩ đến, để nuôi dưỡng nhiều mối quan hệ cùng một lúc, thường làm tôi mệt mỏi.

4. Tôi bắt đầu lại thói quen chạy bộ của mình đã được gần 2 tháng. Tối nào trong tuần tôi cũng cố gắng chạy liên tục cho hết quãng đường 5km. Không nhiều nhưng có lẽ cũng không ít, đối với tôi. Khi chạy, tôi không suy nghĩ được gì nhiều và tôi thật sự thích thú cảm giác trống rỗng đó. Những dòng năng lượng, những cơn thở dốc đủ để khiến tôi chỉ tập trung vào một điều duy nhất, làm sao hoàn thành chặng đường đã được đặt ra mà không dừng lại dù chỉ một lúc. Những khoảng thời gian như vậy giúp tôi chỉ tồn tại trong thế giới của riêng mình, thế giới của những bước chạy và âm nhạc. Tôi không suy nghĩ về những vấn đề của mình hay của những người khác, tất cả chỉ còn lại tôi và một tôi duy nhất. Cái cảm giác độc tôn đó có chút gì đó vừa vô nghĩ, vừa cô độc nhưng cũng vừa hạnh phúc. Tôi hy vọng, mình đủ kiên trì để duy trì thói quen này, ít nhất là cho đến lúc tôi có thể rời khỏi thành phố này.

5. Tháng Tư, tháng tôi thấy vui vì đọc được hai quyển sách thật sự ý nghĩa và tuyệt vời. Hai quyển sách khiến tôi phải suy nghĩ, phải chất vấn bản thân. Tôi được tiếp xúc với một Trần Dần tinh tế, sắc gọn với những trang viết về con người đi lạc giữa những định kiến và ranh giới của một xã hội đang sang trang, trong "Những ngã tư và những cột đèn". Và cũng thật may mắn khi tôi được tiếp xúc với một Châu Phi của những thập kỷ trước, của những sự xung đột xã hội, sắc tộc và tôn giáo qua những trang du ký đặc sắc của Ryszard Kapuscinski trong "Gỗ mun". Tất cả đều gợi cho tôi những liên tưởng về con người và xã hội và cũng mở cho tôi một góc nhìn mới, có lẽ là đầy cảm thông hơn. Nó khiến tôi phải mìm cười với chính sự nhiệt tình đến nông nổi của nhưng năm tháng tuổi 20, khi cái nhìn của mình vẫn còn đầy định kiến và sẵn sàng đối chọi với những ai không đồng quan điểm. Đến lúc này, quả thật là một bước tiến dài khi tôi nhận ra rằng mọi người đều có quyền chọn cho mình một niềm tin, dù điều đó là đúng hay sai.

P.S: Chào tháng năm! Chào mùa hè đang vẫy gọi.

26.2.13

Đôi điều về Đỏ của Nguyễn Dương Quỳnh

Tháng 2, đối với tôi là tháng của tết âm lịch, của gia đình, của bạn bè và của những nhà văn nữ Việt Nam.

Nói ra thì tôi không tha thiết lắm đối với các tác phẩm văn học Việt Nam đương đại là mấy ngoại trừ các sáng tác của chị Nguyễn Ngọc Tư. Tôi có thể dành hàng giờ, hàng tuần để nhẩn nha những tác phẩm văn học của thế giới, mua như lên đồng những cuốn sách mới ra của những nhà văn ngoại quốc, vậy mà lại rất dè dặt khi đụng đến các tác phẩm văn học đương đại Việt Nam. Nói thật tình thì nhiều lúc cũng cảm thấy mình có cái tư tưởng "sính ngoại" đậm đặc. Nghĩ vậy, qua năm mới này, tôi đã tự ép mình vào một thói quen mới, tìm hiểu và cố gắng đọc những tác phẩm của các nhà văn Việt Nam đương đại mà không phải là Nguyễn Ngọc Tư (viết đến đây thì chắc ai cũng biết tôi là fan cuồng của chị, tôi cũng có một bài review tác phẩm của chị Tư tại đây). [nói như thế này không có nghĩa là trước đây tôi không mua hay đọc bất kỳ tác phẩm văn học nào của các nhà văn trong nước, thật ra tôi cũng có đọc và ưa thích một số tác phẩm đương đại như Nhân trường hợp chị thỏ bông của Thảo Hảo (Phan Thị Vàng Anh), Big Bang bỏ túi của Thu Nguyệt, Song Song của Vũ Đình Giang và một số quyển khác không đáng kể. Đại ý ở đây, văn học Việt Nam ở giai đoạn này không cuốn hút tôi là mấy.]

Để bắt đầu cho thử nghiệm này, tôi chọn Đỏ của Nguyễn Dương Quỳnh. Lý do tôi chọn tác phẩm này để đọc đầu tiên là vì cái en-try Đọc Đỏ trong Đỏ của chị . Lý do thứ hai là vì bìa sách đỏ rực nhưng lại đẹp đến quyến rũ, nhiều khi tôi mua sách cũng chỉ vì những trang bìa đẹp hết sảy!


Trước hết tôi muốn nói về Đỏ - tập truyện vừa của nữ nhà văn trẻ Nguyễn Dương Quỳnh, đây là một tác phẩm thật sự làm tôi bất ngờ bởi hai lý do sau:
  1. Tác giả còn khá trẻ, chỉ mới sinh năm 1990 nhưng những gì Quỳnh viết trong Đỏ, thật sự đòi hỏi trải nghiệm về cuộc sống tương đối dài hơi.

  2. Văn phong của Đỏ làm tôi gợi nhớ rất nhiều về Kitchen của Banana Yoshimoto, một trong những tác phẩm yêu thích nhất của tôi. Tất nhiên so sánh Quỳnh với Yoshimoto là một điều hết sức phi lý, nhưng phải nói rắng, Quỳnh đã tạo cho tôi một cảm giác thật sự dễ chịu khi đọc Đỏ, hệt như Yoshimoto làm tôi phải run rẫy khi đọc Kitchen.

Cần phải nói thêm rằng, Đỏ là một tập truyện vừa gồm hai truyện ĐỏNước xốt cà chua. Cá nhân tôi chỉ thích truyện Đỏ và tôi cũng đồng ý với ý kiến của chị Nguyễn Ngọc Tư khi cho rằng, Đỏ chỉ cần đứng riêng với thêm một số tranh minh họa thì đã là một tác phẩm tuyệt vời. Để thêm Nước xốt cà chua vào thật sự khiến tác phẩm như một nồi bún ngon bị cho thêm quá nhiều gia vị.

Ở truyện ngắn Đỏ, tôi tìm thấy sự lặng lẽ của một người trẻ tuổi xa xứ, với sự cô đơn thường trực như một điều hết thảy bình thường. Một vòng quay của cuộc sống cứ quay đều đến nhàm chán nhưng nhân vật vẫn cứ xuất hiện một cách rõ nét và kiên trì đi hết chặng đường của mình. Là một sinh viên mỹ thuật cô độc, sống trong một khu nhà trọ của người Hoa mà lại không biết nói một chữ tiếng Hoa, với thói quen thích ăn táo và gọt táo, chỉ chừng ấy thôi cũng đủ làm nhân vật chính của Đỏ có một cái gì đó thật bình thường nhưng cũng thật sự ấn tượng. Những mối quan hệ giữa người và người trong Đỏ không dựa trên sợi giây kết nối của ngôn từ, mà chỉ có cảm xúc và nỗi niềm mới chính là chất liệu để các nhân vật đến với nhau, chạm vào nhau, rồi lại rời xa nhau. Những mối liên hệ như những đường vòng cung gợn sóng của mặt hồ, chạm vào nhau rồi lại lan rộng ra đến vô cùng. Tôi cứ vậy, thả mình bay theo những cảm xúc của nhân vật chính, những xao động, trăn trở và bứt rứt, để rồi, đến cuối cùng, tôi lại trở về với tôi với những bình yên của một sự cân bằng về mặt xúc cảm. Ngoài nhân vật chính ra, những tuyến nhân vật khác như người đàn ông Trung Hoa, cô người mẫu, đứa trẻ, chủ tiệm bánh, bà chủ nhà trọ đều tạo được một sự cân bằng vừa đủ cho câu truyện, họ không quá rõ nét cũng không quá mờ nhạt, hệt như những thứ gia vị được nêm nếm vừa phải để cho ra đời một món ăn tuyệt hảo.Tôi mừng vì đã mua vé để xem "bộ phim" Đỏ và được thưởng thức trọn vẹn mạch cảm xúc chầm chậm, mọi thứ đều diễn ra một cách từ tốn, nhẹ nhàng nhưng quả thật, vô cùng sâu lắng.


Cũng chính vì Đỏ được viết một cách xuất sắc như vậy, vô tình truyện tiếp theo Nước xốt cà chua, qua giọng kể của nhân vật Trần Nam Trung và quá trình thừa kế quán ăn của ông nội để lại sau khi mất; kèm theo một loạt các mối quan hệ chồng chéo với một cô gái cùng vẻ bề ngoài trung tính, người bạn gái cậu yêu đơn phương với những tình cảm lẫn lộn phức tạp và với một chàng đầu bếp không nói chuyện, chưa kể với con mèo hoang xấu đau đớn mang tên Nước Xốt Cà Chua, như một cú lọt thõm không đáng có trong mạch cảm xúc của người đọc. Nước xốt cà chua, mặc dù là một truyện ngắn khá với những tình tiết thú vị, có thắt nút, mở nút rồi lại thắt nút và để đó. Truyện cũng có sự lồng ghép khéo léo của cảm xúc, của triết lý và cả sự trăn trở thời đại (mà không hẳn là về cuộc sống hay xã hội) của những người trẻ tuổi. Bằng cách tạo ra một loạt các nhân vật không ít thì nhiều với những bí ẩn trong quá khứ và cả hiện tại, tôi có cảm tưởng như Nguyễn Dương Quỳnh muốn đưa người đọc vào mê lộ của những tiểu tiết và sự phức tạp của các mối quan hệ, nhưng điều đáng tiếc, kết quả cuối cùng là không có mối quan hệ nào được giải quyết một cách trọn vẹn cũng như không có một cảm xúc nào được đẩy đến cao trào. Tất cả đều mang một cảm giác dở dang, lưng chừng, và tóm lại là chưng hửng. Thêm vào đó, tôi cũng thật sự không thích cách trình bày nội dung của Nước xốt cà chua, Quỳnh chủ ý làm cho rõ ràng nội dung những bức thư giữa các nhân vật gởi cho nhau ngày từ đầu mỗi phần khiến tôi có cảm giác tác giả không tin tưởng lắm việc người đọc có thể tự nhận biết bức thư nào được gởi đi bởi nhân vật nào và gởi cho ai. Tôi cực kỳ không thích kiểu chú-thích-mà-không-phải-chú-thích như thế này: Thư của Vương Lệ Hoa (trang 137), Thư của Trần Nam Phong gởi cho Vương Lệ Hoa (trang 152), hay "chương này dành cho bạn, người bạn yêu mến nhất của tôi" (nếu để dòng đề tặng này ngay đầu truyện thì tôi có lẽ đã không thấy khó chịu). Có lẽ Quỳnh nên tin tưởng nhiều hơn vào khả năng nhận thức của độc giả. Thật ra, Nước xốt cà chua không phải là không có những nét đặc sắc của một truyện ngắn hiện đại, nhưng sau cái không khí tuyệt vời của Đỏ, nó nên được đứng riêng ở một tuyển tập khác bởi nó mang một phong cách quá trẻ, quá ngây thơ và gấp gáp khi so sánh với sự sâu lắng dịu dàng của Đỏ. Quả thật là một điều đáng tiếc!

Đối với tôi, Đỏ là một cuốn sách đáng đọc và Nguyễn Dương Quỳnh thật sự là một niềm hy vọng cho nền văn học đương đại Việt Nam, có thể vẫn còn quá sớm để đưa ra một nhận định như vậy, nhưng tôi vẫn tin rằng với những gì Quỳnh làm được trong truyện ngắn Đỏ, cô còn có thể tiến xa hơn nữa, miễn sao cô vẫn còn giữ được sự sâu lắng, nhẹ nhàng và "yên tĩnh" mà cô đã có với Đỏ.

Cuộc hành trình, hy vọng, cứ như thế mà tiếp tục...

PS: Ban đầu tôi định so sánh giữa Đỏ và bộ ba tuyển tập truyện ngắn của Trần Thị NgH (tên thật là Trần Thị Nguyệt Hồng), nhà văn nữ thuộc thời kỳ trước 1975, gồm Nhà có cửa khóa trái, Lạc đạnNhăn rúm. Nhưng nghĩ lại thì nên có một entry khác cho bộ ba tuyển tập thú vị này. Trong trường hợp các bạn không biết Trần Thị NgH là ai thì mời xem thêm tại entry điểm sách của bác Nhị Linh.

25.2.13

Truyện ngắn: Nó không có ở đây


1.

Nó không có ở đây!

Vậy nó ở đâu? Hắn không biết. Hắn quay quắt đi tìm nó như một kẻ dại. Hắn thở dốc khi phải vật lộn từng ngày chỉ để làm một công việc duy nhất: kiếm tìm nó.

Hắn ăn. Hắn ngủ. Hắn làm tình và hắn chỉ nghĩ về nó. Đối với hắn việc tìm cho ra nó là một nỗi ám ảnh không dứt. Ngay cả trong giấc mơ hắn cũng chỉ mơ về nó. Khi tỉnh, hắn tìm kiếm nó, khi nhắm mắt lại, hắn và nó mãi chơi trò cút bắt trong một không gian vô định. Nó trốn, hắn tìm. Giật mình tỉnh giấc, chưa bao giờ hắn cảm thấy thật sự được nghỉ ngơi. Tất cả cảm xúc. Tất cả suy nghĩ. Tất cả các mối quan hệ. Tất cả những gì của hắn. Chỉ quay xung quanh một điểm. Là nó.

Hắn đi lang thang trên những con phố dài, hết nhìn chỗ này đến ngó chỗ kia. Hắn ngồi ở quán này một lát, trú lại quán kia một chốc; ở đâu cũng vậy, như một quy trình máy móc và cũ kỹ, thức uống hắn gọi luôn là một ly đen đá không đường và một bao thuốc con ngựa. Cà phê chưa bao giờ hắn nốc cạn đến tận cùng của thứ nước đắng chát và đậm đặc nicôtin ấy, nửa ly, đó là tất cả những gì hắn có thể uống. Thuốc lúc nào hắn cũng chỉ đốt 3 điếu ở mỗi quán hắn ghé qua, không nhiều hơn, cũng không ít hơn. Có lẽ hắn tự ép mình nghĩ rằng mọi thứ chỉ là sự nửa vời khi không có nó. Có những khi hắn đến với những quán bar, ngồi đó hàng giờ với ly gin - tonic và một lát chanh dưới đáy ly. Hắn nghiêng nghiêng chiếc cốc thủy tinh trong suốt cho rượu sóng sánh, hắn nhìn những viên đá lắc qua lắc lại trong chiếc cốc dày cộm đó, miệng nở một nụ cười mông lung mà đôi lúc anh chàng bartender phía sau quầy rượu chột dạ nghĩ rằng mình đang tiếp một kẻ điên. Cũng có đôi khi hắn ghé thăm vũ trường có tiếng bật nhất trong cái thành phố này và cũng tại đó những ly rượu cũng nửa vời như không bao giờ được uống cạn, chỉ có những điếu thuốc là được đốt không ngừng nghĩ, khói nhả trắng cả một bàn, khói nhuộm một màu xanh lè của những tia đèn lazer cực mạnh, ánh sáng ma quỷ đó quét lên mặt hắn những đường rằn ri, vằn vện, không phân biệt được đâu là khuôn mặt của hắn, đâu là ánh sáng của nền văn minh tiệc tùng. Tiếng nhạc đập đến thủng tai, đập đến rớt tim ra ngoài còn tay hắn thì ôm trọn ngực của đàn bà. Trong những phút giây đó, bất chợt hắn ngửa mặt lên trời, mắt lim dim, không biết có phải vì những suy nghĩ mông lung hay bởi cám giác đê mê khi ôm trọn bầu ngực của những người con gái xinh đẹp trong tay, rồi lại tự hỏi nó đã đi đâu.

Như một thói quen, mở đầu ngày mới của hắn là quán cà phê thân thuộc và hàng giờ “ngồi đồng”, mắt nhìn dòng người qua lại rồi lại ra tự tạo ra vẻ suy tư về một nỗi lo ngại nào đó cho xã hội, cho nhân loại. Người khác không biết nhìn vào lại tưởng có một kẻ trẻ tuổi đang ngồi suy nghĩ cho thành phố, cho đất nước; kỳ thật chẳng có cái mẹ nào trong cái mớ suy nghĩ của hắn liên quan đến mảnh đất này dù chỉ là mảy may. Trong ánh nhìn của hắn, nếu nhìn thật kỹ, người ta sẽ dễ dàng nhìn ra những tia nhìn khinh miệt, có phần ác ác. Hắn không thèm che dấu cái sự khinh miệt đó khi nghe người khác nói chuyện về chính trị, về xã hội, về con người và về cả tình yêu. Tất cả những thứ đó, không thật sự thuộc về thế giới của hắn. Đối với hắn, một ngày nữa vừa mới trôi qua trong sự chờ đợi, lang bạt và khinh miệt, phải, khinh miệt là từ mà hắn luôn nghĩ tới. Hắn khinh miệt mọi người, hắn khinh bỉ xã hội này, và như một sự cân bằng tất yếu, cả thế giời này cũng khinh miệt hắn, không nhiều hơn cũng chẳng ít hơn. Màn đêm rồi sẽ rơi xuống, đánh thõm như một hòn đá rơi xuống một mặt hồ phẳng lặng đến mức buồn chán, nó như một cái tát trời giáng vào khuôn mặt đờ đẫn, không cảm xúc của hắn, một lần nữa nhắc hắn nhớ ra rằng, cuộc tìm kiếm vẫn còn ở đó, chưa thể kết thúc. Nó ở đâu? Hắn mệt mỏi tự hỏi, không biết lần thứ bao nhiêu trong ngày.

10.1.13

Giữa hai thế giới...



Những trang còn lại của cuốn sách đang đọc dở cứ lần lượt được tôi "ngấu nghiến". Cảm giác muốn mau chóng hoàn thành một điều gì đó dang dở thật sự vừa phấn khích lại vừa mang một chút tiếc nuối mơ hồ; đôi lúc còn cả một chút mệt mỏi.

Phấn khích bởi niềm vui được "chinh phục" một cái đích, được khám phá những hồi kết của những câu chuyện, là sự hân hoang của trì tò mò được thỏa mãn. Nhưng bên cạnh đó cũng là sự hụt hẫng khi "chuyến hành trình" phải kết thúc tại đây, những "niềm vui" dường như theo đó cũng phai nhạt đi. Nó dường như là cảm giác của sự mất phương hướng khi bản thân đã đi đến tận cùng của một cái gì đó. Trong mớ hỗn độn ấy, đôi lúc còn có cả cảm giác lo sợ bởi sự thất vọng khi phát hiện những gì mình bỏ công sức ra rốt cuộc lại không mang lại một kết quả tương xứng, hay những gì mình hy họng, đôi khi chỉ là một màn sương mờ ảo không cách nào làm cho rõ ràng cả. E đó cũng là lẽ thường tình khi con người vốn dĩ là những kẻ tham lam, chưa bao giờ chúng ta thỏa mãn với kết quả mà chúng ta đạt được. Đôi lúc tôi nghĩ có thể đó cũng là lý do khiến chúng ta cô đơn trong chính những dục vọng và ham muốn của mình.

Gấp cuốn sách đã đến hồi kết lại, tôi thả những suy nghĩ mông lung của mình vào bầu không khí tĩnh mịch đến khó thở tại quán cà phê quen thuộc. Sự im lặng đến bất thường của quán đã khuếch đại những âm thanh dù là nhỏ nhất. Tiếng rửa ly lách cách hay tiếng khẽ xê dịch bàn ghế của cô phục vụ giống hệt như tràn âm thanh cuồng nộ của những lưỡi khoan không khoan nhượng mà chọc thẳng vào trí óc tôi. Rồi bất chợt, những bản nhạc của Lê Cát Trọng Lý vang lên, những thanh âm trong trẻo và trầm buồn được phát ra từ cây đàn guitar của cô (tất nhiên là từ đĩa nhạc được phát ra từ một cái máy nào đó), thật thú vị là nó phù hợp đến bất ngờ trong không gian mà tôi đang tồn tại lúc này. Thật sự , theo tôi nghĩ, đó là một điều hết sức thú vị. Từng câu, từng chữ của bài hát "Trời Ơi" cứ như vậy mà được lùa vào bầu không khí trống vắng lúc này, và cứ như thế tôi cảm thấy thật sự thanh thản.

Có người bước chân vào quán, mang theo sự ồn ã vốn dĩ cần phải có tại không gian quán xá này, một bầu không khí "vỗn dĩ phải thế". Những bản nhạc cũng đã thay đổi từ lúc nào. Từ trong tâm trí tôi, những tiếng vọng của dường như nhỏ đi và im bặt. Tôi khẽ mấp mấy môi vã hát theo lời bài hát vừa kết thúc. Lướt nhìn quán một lúc, tôi đứng dậy và quay trở lại công việc thường nhật của mình. Bước chân ra khỏi quán, tôi chợt nghĩ, có khi nào tất cả những gì vừa xảy ra là do tâm trí tôi tưởng tượng ra? Một sự yên tĩnh đến lạ kỳ trong trí óc.

Chắc có lẽ là vậy. Đôi khi tôi có cảm giác như mình đang bước đi giữa hai thế giới...

27.12.12

Biến dạng


Cô bé đang chơi đùa gần gốc cây bàng xơ xát, bỗng thấy dưới gốc cây một xấp tiền. Bé lượm lên, đếm từng tờ một một cách cẩn thận, đúng y 270 ngàn.

Bé cứ nhìn quanh mãi và tự hỏi: “Không biết ai làm rơi số tiền này nhỉ?”

Thoáng thấy một người phụ nữ dắt xe từ trên một con dốc đi xuống, mặt ngó quanh, cố bé chạy lại hỏi: “Cô ơi cô đánh rơi tiền à?”
Người phụ nữ hỏi lại, một cách dò xét: “Con nhặt được tiền à?”
Cô bé đưa xấp tiền ra, một niềm vui khó tả hiện ra trên khuôn mặt thiên thần: “Đây cô ạ, 270 ngàn phải không cô?”
Người phụ nữ lúc này giọng nói mạnh bạo hơn: “Ôi đúng của cô, rõ khổ, vừa mới quay đi một cái là rớt mất tiêu, cảm ơn cháu bé nhé!”
Người phụ nữ cầm lấy xấp tiền, rút ra một vài tờ đưa cho cô bé, cô bé không lấy nhưng người phụ nữ liền nhét vào túi quần của cô bé rồi phóng xe đi một cách vội vã. Trên mặt của cô bé hiện lên một niềm vui không trọn vẹn.

Đến tối, khi chỉ có hai mẹ con, cô bé và mẹ trên chiếc giường gỗ cũ kỹ trong một ngôi nhà xộc xệch, cô bé thò tay vào túi mình, lấy ra mấy tờ giấy bạc định khoe với mẹ việc tốt chiều nay mình làm. Bỗng bé thấy mẹ mình mím chặt môi, khóc không thành tiếng. Mẹ bé bảo rằng mẹ lỡ làm mất tiền lương tháng này của mẹ rồi, đúng 270 ngàn chẵn, mẹ bé không biết những ngày tháng sắp tới đây của bé và mẹ sẽ ra sao khi không có 270 đồng tiền lương ấy. Thế rồi mẹ ôm bé khóc nức nỡ. Bé chẳng biết nói gì, chỉ thấy mắt mình mở rộng ra, ứa đầy nước mắt, tay nắm chặt mấy tờ giấy bạc đến nỗi chúng nhanh chóng biến dạng. Bé cũng mím chặt môi mà không khóc được thành tiếng.

(Từ cuốn sách Đừng Bao Giờ Hối Tiếc)



Vậy đấy, một tâm hồn not nớt, trong trắng như một tờ giấy bị một tâm hồn đen tối làm dơ bẩn. Trẻ em là một tâm gương phản chiếu hoàn hảo cho những gì mà người lớn giáo dục chúng. Người lớn cứ chê các bạn trẻ lúc này sao hư thế, mà họ không nghĩ rằng những người trẻ chẳng qua cũng chỉ là một tâm gương phản chiếu cách giáo dục của họ mà thôi.

Khi niềm tin xụp đổ, cái gì sẽ còn lại trong ta?

11.12.12

Giấc mơ...


Đã lâu rồi, không có lúc nào mơ cả. Cứ gần 2,3 giờ sáng mới đi ngủ, đặt lưng xuống là ngủ như chết thì không thể nào có cái gì gọi là “mơ” nó hiện hữu trong đầu mình được. Để rồi bất chợt, lại mơ…

Giấc mơ bắt đầu bằng cảnh mình đang đứng trên đỉnh của một tòa nhà cao chót vót, cao đến độ có thể chạm đến cả những đám mây, đưa tay ra là có thể cảm nhận cái lạnh buốt của những giọt nước nhỏ li ti đang kết tụ lại đó. Tòa nhà cao đến độ khi nhìn xuống thì chẳng thể thấy được gì ngoài những chấm nhỏ li ti. Trong giấc mơ, mình cứ đứng trên “đỉnh cao chói lọi” ấy mà không hề động đậy, chỉ đứng vậy thôi, mắt vẫn mở to, vẫn thở, nhưng toàn cơ thể cứ cứng đờ như một bức tượng đã ở đó cả ngàn năm vậy. Bất chợt, mình cảm thấy muốn động đậy, mình muốn được cử động, mình muốn được làm một cái gì đó. Một khao khát mãnh liệt bùng lên, nó cứ như một thứ cảm giác mà từ trước đến giờ mình chưa bao giờ có vậy. Cảm xúc ấy cứ dâng lên, dâng cao đến mức cái cơ thể cứng đờ của mình cũng không chịu nổi, và rồi rốt cuộc, mình nhảy xuống.

Khi tỉnh dậy, mình không biết cảm giác khi nhảy xuống từ một tòa nhà thật thì sẽ như thế nào, và đương nhiên sẽ không bao giờ muốn biết, thế nhưng mình có thể nhớ rõ ràng cảm giác khi nhảy xuống từ độ cao ấy trong giấc mơ, chỉ có thể tóm gọn trong ba chữ: “Quá tuyệt vời”. Giờ nhắm mắt lại mình vẫn còn hình dung được những gì đã diễn ra trong giấc mơ, đây là chuyện cực hiếm vì hầu như không bao giờ mình có thể nhớ được cái gì rõ ràng từ những giấc mơ, với lại mình cũng không có mơ nhiều. Trong giấc mơ,mình cứ rơi như vậy thôi, gió đập vào mặt nhưng lại làm cả cơ thể mình thoải mái đến lạ lùng, cứ như được giải thoát khỏi cái gông vô hình nào đó vậy. Chỉ rơi tự do như vậy thôi, mọi thứ trở nên đơn sắc, không có cái gì rõ ràng. Mình cứ lao vun vút như một muỗi tên bắn khỏi cánh cung được giăng thật căng. Kỳ lạ là ở chỗ, khi mình rơi tự do như vậy, mọi chuyện từ trước đến giờ cứ hiện lên rõ mồn một trước mắt , cứ y như trong phim. Không biết trước khi chết, con người có được nhìn thấy tất cả những gì mình đã làm trong quá khứ không? Chứ trong mơ, mình đã nhìn thấy được mình lớn lên như thế nào, đã cười thế nào, khóc thế nào, la hét thế nào… Từng mảng ký ức một cứ ùa về, rõ nét có, mờ nhạt có, đôi lúc chỉ là những vệt chớp của những hồi ức đã qua. Cứ như thế, mình rơi, hết rơi sấp rồi lại rơi ngửa, tư thế cứ thế mà thay đổi. Cả đầu óc và cơ thể đều được thư giãn một cách tuyệt đối. Từng đoạn ký ức cứ trôi đi như vậy. Thế rồi mình chạm đất, không đau đớn, không cảm giác, chỉ thấy tất cả là một màu trắng toát. Vậy là mình đã chết. Mình thấy mình đứng trong đám tang của chính mình. Mình thấy mẹ mình ngồi đờ đẫn bên chiếc quan tài đã đóng kỹ càng. Mặt bà trắng bệch không còn sức sống, mắt thì sâu hoắm và u tối. Mình thấy em mình chỉ ngồi lặng lẽ bên cạnh mẹ. Chỉ hai người ngồi đó, mình cũng chỉ đứng nhìn, tất cả đều bất động, lúc này tràn ngập trong tâm trí mình là một nỗi đau không gì diễn tả được, mình muốn khóc nhưng cơ thể không làm theo ý mình, mình muốn gọi tên mẹ nhưng không thể mở miệng. Tất cả là một sự im lặng đến đáng sợ. Thế rồi mình tỉnh giấc với giọt nước mắt còn nóng hổi trên má.

Thức giấc khi mặt trời vừa mới nhú, trong lòng cảm thấy nặng nề, một cảm xúc trộn lẫn rất lạ lùng, vừa thấy thích thú vừa thấy đau buồn đến tận cùng. Thế rồi mình chợt nghĩ đến những giấc mơ mà mình đã từng mơ ước, những mong ước của tuổi trẻ. Trong lòng chợt tràn lên một niềm khát khao được sống, được mơ, được cảm nhận, được tiếp tục có những giấc mơ mãi về sau. Rồi mình nghĩ đến mẹ, đến em, đến nỗi đau mình đã chứng kiến, mọi thứ khiến con tìm mình như thắt lại. Khao khát sống chưa từng dữ dội như lúc này. Và bất chợt mình mỉm cười vì thấy mình còn quá đổi yêu cuộc đời này thế nào.

Có ai đó đã từng nói, “Chết là vinh quang”. Nó chỉ vinh quang khi vào đúng thời điểm, đúng hoàn cảnh, làm đúng nhiệm vụ của nó, chỉ như vậy Cái Chết mới thật sự là vinh quang. “Sống khó hơn là Chết”, quả thật như vậy, sống là cả một quá trình chiến đấu không mệt mỏi, yêu thương và cảm nhận không mệt mỏi. Khi ta chết, ta sẽ mục rữa trong lòng đất, còn mọi người sẽ tiếp tục cuộc sống của chính họ. Chúng ta cứ nghĩ rằng khi ta chết ai cũng sẽ nhớ thương chúng ta lắm, nhưng sự thật không phải là như vậy. Chúng ta chỉ được nhớ thương khi chúng ta chết đúng thời điểm của mình, khi mà “cần” phải chết. Khi chúng ta “ra đi” trước thời khắc đó, cái chúng ta để lại chỉ là nổi đau và sự trống rỗng mà thôi, không “vinh quang”, không “đẹp đẽ”, tất cả chỉ là sự “bi thương”.

Còn trẻ thì còn sống, sống là cả một chặng đường thú vị, bỏ qua nó thật sự là một điều vô cùng đáng tiếc. Cho dù bất kỳ vì lí do nào đi chăng nữa, sống vẫn là điều tuyệt vời nhất trên cuộc đời này, theo mình nghĩ là vậy!

6.12.12

Người lớn và con nít


Một chiều mưa nặng hạt đổ dồn trên mặt đường, những con gió thổi mạnh tạt những giọt nước mưa trắng xóa và lạnh ngắt vào người, tôi vẫn ngồi đó không muốn di chuyển. Từ vị trí này, tôi hứng vào mình những hạt mưa lạnh ngắt, lạnh nhưng khiến đầu óc tôi thanh thản và tỉnh táo lạ thường.

Từ trong quán nhìn ra đường, tất cả ngập trong một màu trắng xóa của cơn mưa, người người cứ thi nhau lướt qua tầm nhìn của tôi một cách vội vã, ai cũng mong muốn về đến nhà thật nhanh trong thời tiết như thế này. Riêng tôi vẫn ngồi im lặng trong quán nước mía, bên cạnh là thằng bạn, trước mặt là hai ly cà phê đã uống hết từ đời tám hoánh nào, thằng bạn thì tai đeo headphone ngồi nhẩm theo những bài hát được phát ra từ chiếc ipod của nó. Còn tôi chỉ ngồi im lặng ngắm từng đợt mưa rơi và suy nghĩ.

Điện thoại rung, một đứa bạn khác nhắn tin vừa mới đi tắm mưa về. Tôi mỉm cười và chợt nhớ mình cũng đã có một thời như thế, thời tôi vẫn còn là một đứa trẻ…

Trong đầu tôi hình dung ra hình ảnh người bạn của tôi, toàn thân ướt đẫm vì mưa bước chân vào nhà và đối diện với những vị phụ huynh đáng kính, chắc chắn là cậu chàng sẽ bị sạc cho một trận vì tắm mưa. Vẫn biết ba mẹ “la mắng” mình cũng vì xót con, thương con nhưng nhiều khi tôi tự hỏi ở trong họ- những người mà họ cho là đã lớn- có còn hiện diện những cảm xúc muốn khám phá, cảm xúc muốn làm một cái gì đó vượt giới hạn, cảm giác được sống một cuộc sống của tuổi trẻ nữa hay không?

Bạn có nhớ không? Có những lần khi bạn chỉ là những đứa trẻ, có những việc bạn không thể hiểu tại sao người lớn lại làm như thế này hoặc như thế nọ, có những việc bạn được họ dạy rằng đó là những việc không đúng và bạn không được phép làm như vậy, thế rồi cuối cùng bạn tận mắt chứng kiến họ làm những việc đó, bạn thắc mắc, bạn ngạc nhiên và câu trả lời bạn nhận được là “sau này lớn lên con sẽ hiểu” hoặc là “đó là việc người lớn phải làm”, vậy cụ thể “những việc người lớn phải làm” là những việc gì? Có những việc, đặc biệt là những việc về tình cảm, con nít cư xử theo bản năng, thích cái gì là nói thích cái ấy, yêu ai là nói yêu người ấy. Người lớn thì sao? Thích cái này thì lại nói là thích cái kia, yêu người này thì lại nói là thích người kia có khi chính bản thân họ cũng không biết mình yêu ai, thích ai hoặc tình cảm của họ đang ở đâu?

Người lớn nói “con nít không được hút thuốc”, con nít hỏi lại “tại sao người lớn lại hút?”, người lớn sẽ trả lời “có những việc người lớn phải làm!”. Người lớn nói “con nít không được yêu quá sớm”, con nít hỏi lại “tại sao?” người lớn sẽ trả lời “có những việc chỉ khi lớn mới được làm!”. Người lớn nói “con nít phải làm theo những gì người lớn bảo con nít làm”, con nít hỏi “thế nếu con nít muốn làm theo những gì con nít muốn thì sao?”, người lớn sẽ trả lời “những gì người lớn chỉ bảo cho con nít đều tốt cả và con nít phải nghe theo người lớn!”. Tôi tự hỏi, vậy quay lại thời gian trước kia, khoảng thời gian thật lâu là lâu lúc mà “Trời sinh ra trước nhất, chỉ toàn là trẻ con”*, lúc đó trẻ con đâu có “người lớn” ở đó để mà chỉ cho trẻ con phải làm cái này, phải làm cái kia hay là làm những việc mà “người lớn phải làm”. Lúc đó chẳng phải là trẻ con phải tự mình suy nghĩ, tự mình đam mê, tự mình cảm nhận, tự mình sống đó sao, tất cả đều phải “tự mình” cả mà thôi. Vào khoảng thời gian đó đâu có “người lớn” nào ở đó thế nhưng trẻ con vẫn lớn lên, vẫn trưởng thành để trở thành “những người lớn”. Thế thì những việc mà “người lớn phải làm” đó chẳng phải là những việc mà trẻ con làm được lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày nọ, từ năm này qua tháng nọ mà thôi ư? Hay “người lớn” thực chất chỉ là những “đứa trẻ” được giấu trong những thân xác to lớn và những “đứa trẻ” đó bị cuộc đời làm tổn thương, bị cuộc đời đem đến những màu đen vào những giấc mơ hồng đầu đời, để rồi từ đó “những đứa trẻ” đó bị thất vọng, thế rồi chúng khép kín lại, chúng sống trong những thân xác lớn hơn, làm những công việc ít bị tổn thương hơn, hy vọng những điều nhỏ hơn hay thậm chí là không hy vọng, sống một cuộc sống ít đam mê hơn thế rồi dần dần, những “đứa trẻ” ấy trở thành những “người lớn” và rồi những “người lớn” ấy với một tình thương tràn ngập với con cái của mình, họ cũng biến con cái thành những “đứa trẻ” như họ, sống một cuộc đời như họ. Hay “người lớn” quá e sợ trước những điều thất vọng để rồi không sống được một cuộc đời đầy hào hứng và một khi đã quá quen với cuộc sống đó họ lại e sợ con cái họ sống một cách quá hào hứng, thế là họ tìm mọi cách để ngăn cản cách sống đó từ khi nó mới manh nha bắt đầu bằng những lý do như “đó là những việc chỉ người lớn mới làm”, tuy nhiên có nhiều việc “người lớn” nói là chỉ có họ mới làm mà thật chất họ cũng có làm được đâu. Có thật là mọi thứ đang diễn ra như vậy không?

Vậy rốt cuộc, “lớn lên” là một quá trình đau thương và đầy đau khổ đến nổi mà có một số “đứa trẻ” không bao giờ có thể trở thành người lớn, hay đó là một trải niệm đầy tuyệt vời mà chỉ một số trẻ nhỏ biết cách nắm bắt để trở thành người lớn thật sự? Liệu thật sự có ranh giới giữa “người lớn” và “trẻ con” hay không? Và thật sự thì, ai phải học hỏi từ ai đây, trẻ con hay người lớn?

*Lấy từ bài thơ Truyện Cổ Tích Loài Người của Xuân Quỳnh

29.11.12

Hãy khoan dung hơn với những người trẻ




Gần đây xuất hiện trên feeds của Facebook mình là bức hình một số bạn trai khóc lóc khi đón các thần tượng ca nhạc Hàn Quốc tại sân bây ở trên cùng với một bài thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân được chia sẽ khá nhiều bởi mọi người. Dưới đây là bài thơ đó và ở dưới nữa là những cảm nhận của mình.

HÃY TIẾT KIỆM THỨ CÒN LẠI DUY NHẤT
(Đôi lời nhắn nhủ của nhà thơ Đỗ Trung Quân)

Ngày ấy bọn tôi hai mươi tuổi
Ria lún phún
Mắt cận lòi
Dân Sài Gòn tiểu tư sản, đọc sách triết , tóc hippie
Được phong tặng “thanh niên chậm tiến “
Thôi thì biết thân phận mình, đứa đi làm công nhân , đứa đi làm rẫy. đứa thanh niên xung phong coi như trả món nợ dù chả vay ai thời tiền – hậu - chiến

Ngày Polpot tràn qua An Giang , Ba Chúc thảm sát đồng bào
Tổ quốc lâm nguy
Bọn tôi sôi sục ra biên giới
Ngày Trung Quốc tấn công Việt Nam
Tổ quốc lại lâm nguy
Có thằng em khai gian tuổi
Vác balo lên đường
Gác mọi tranh chấp ý thức hệ
vệ quốc trước đã

Ai không tử sĩ
Ai không phế binh
Thì về
Đứa đạp xich lô. Đứa chạy xe ôm, đứa đi khuân vác
Bình thường.

Nói thật
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.
Sắt đá vẫn nghẹn ngào.
Nhưng các em ạ
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ
Những chuyện tào lao
Chúng tôi không mất thì giờ nửa đêm run rẩy,gào thét trước cổng sân bay để đón đứa lạ hươ lạ hoắc
đến bố mẹ ở nhà cũng chả biết đi đâu
tôi nghĩ đơn giản thế này
Bố tôi chết tôi mới khóc
Mẹ tôi chết tôi mới khóc
Bạn tôi chết tôi mới khóc
Đồng bào tôi mất tích ngoài biển đông tôi mới khóc
Nước mắt ngày càng quý hiếm lắm các em ạ
Hãy cố mà để dành
Mà nhỏ xuống cho điêu linh đất nước
Mà rưng rưng cho nỗi nhục bị cỡi cổ đè đầu
Làm nô lệ

Tôi bảo các em lần này thôi nhé
Đừng làm xấu hổ thêm xứ sở mình
Nhục
Biển Đông
Qúa
Đủ

Trước hết, mình phải nói rằng bài thơ này hay quá! Nhưng bác Quân à, cháu chỉ có một thắc mắc nho nhỏ, sao bác đã sống đến chừng đó tuổi rồi mà lòng khoan dung của bác đối với những bạn trẻ kia ở đâu cháu chẳng tìm thấy? Cái thời của bác và cái thời này của các bạn ấy và của cả cháu khác nhau nhiều lắm. Làm sao bác có thể dồn nỗi buồn của cả một thế hệ đi trước lên đầu những người chưa một lần chứng kiến cảnh chiến tranh loạn lạc và để rồi bác trách và móc bởi những giọt nước mắt họ dành cho những người xa lạ - xa lạ mà làm họ cảm thấy hạnh phúc và gần gũi. Làm sao bác có thể nhìn vào nước mắt của những đứa trẻ " ấy và rồi nhét cho chúng những cái đao to búa lớn như là nỗi nhục quốc thể lẫn biển Đông và biển đảo?

Cháu buồn những người trẻ ấy bao nhiều thì cháu buồn bác bấy nhiêu bác Quân ạ. Bác dành ra thời gian và chữ nghĩa để phê phán những đứa trẻ ấy trong khi bác đã bao giờ nhìn vào những đứa trẻ ấy thật kỹ và tìm hiểu thật kỹ tâm tư, tình cảm và cả những nỗi niềm của chúng?

Bác à, bạn cháu đã từng nói và cháu cũng tin rằng 'thế hệ nào cũng có tuổi thơ với những điều xấu hổ vụn vặt, tuổi trẻ nào cũng có lúc đam mê đến cuồng tín. Và nói về nước mắt, ngày xưa mình cũng có những giọt nước mắt hết sức "tào lao". Đọc sách hay - cảm động là khóc. Nghe nhạc - xúc động, khóc. Nghe tin thần tượng qua đời - cũng bật khóc, viết "tâm thư". Rồi khóc vì té đau, khóc vì điểm kém. Rồi thì cũng còn nhiều những lí do khóc hết sức tào lao khác, đánh điện tử thua bạn - tức quá khóc; thấy bác sĩ - sợ quá khóc; đánh lộn thua - đau quá khóc... Thế hệ nào cũng trải qua một thời của sự cuồng tín thái quá, sự khác biệt ở đây là cách các em thể hiện sự cuồng tín và đam mê nó khác xa với nhận thức của thế hệ cũ.'

Và bác ơi, chẳng đâu xa, ngay trong bài thơ của bác cũng đã ám chỉ đến những lý tưởng, những sự ngông cuồng để được thể hiện những khát khao và mong muốn của tuổi trẻ, cho dù việc đó đồng nghĩa với tranh cãi với gia đình, nói dối và tự ý hành động theo ý mình. Xét về khía cạnh ấy, chúng ta cũng chẳng khác gì những đứa trẻ kia, cũng một thời trẻ tuổi bồng bột tìm đủ cách để làm theo mong muốn của mình.

Có khi nào bác mảy may suy nghĩ liệu chăng những đứa trẻ ấy đang ẩn chứa trong lòng một nỗi cô đơn mà không có ai để tâm đến. Liệu có khi nào thứ duy nhất làm bạn với chúng là âm nhạc và hình tượng của những “đứa lạ hươ lạ hoắc” mà chúng đón ở sân bay. Ở cái thời này, khi chủ nghĩa vật chất hiện diện ở mọi ngóc ngách, người người bằng mọi cách để kiếm tiền, lao lực ra mà kiếm tiền và có lẽ ba mẹ chúng cũng chẳng nằm ngoài vòng xoáy đó. Họ kiếm tiền, họ lao mình vào công cuộc kiếm tiền và cái họ để lại là sự trống vắng trong chính căn nhà của mình cho chính những đứa con của mình. Có thể những đứa trẻ kia, ngoài tiền bạc để làm bạn chúng chẳng có gì. Ngày ngày đều phải chứng kiến gia đình mình “lặng lẽ” tan vỡ. Cả tuần thậm chí chẳng ai nói với nhau câu nào. Có khi nào bác từng nghĩ, nếu như chúng có được người nhà quan tâm. Ba mẹ chúng dành thời gian nhiều hơn cho chúng, cuối tuần dẫn chúng đi tham gia các hoạt động của những người trong gia đình với nhau hay đơn giản hơn là dành nhiều thời gian nói chuyện với chúng, cố gắng đến tận cùng để tìm hiểu mong muốn và suy nghĩ của chúng và chỉ cho chúng thấy cuộc sống này còn rất nhiều thứ hay ho hơn ngoài âm nhạc và thần tượng, thì có khi chúng chẳng còn quan tâm nhiều đến những “đứa lạ hươ lạ hoắc kia”.

Liệu bác có từng mảy may suy nghĩ, nếu nhà nước chúng ta dành nhiều tiền bạc hơn để xây dựng những thư viện công rộng lớn với nhiều đầu sách phong phú cùng thời gian làm việc hợp lý để tất cả những đứa trẻ kia có điều kiện tiếp xúc với văn hóa đọc hơn nữa, tiếp xúc với những kho tàng tri thức rộng lớn của những trang sách hơn nữa; chứ không phải đến thư viện sau giờ học và nhận được cái nhìn lạnh lùng của cô thủ thư trước khi cô ấy ra về. Hay nhà nước chúng ta xây dựng nhiều hơn nữa những nhà triễn lãm các tác phẩm hội họa, những bảo tàng lịch sử với nội dung hấp dẫn và hoạt động có hiệu quả, hay tổ chức những buổi công chiếu kịch có chất lượng cho rộng rãi mọi người có thể tham gia. Thì những đứa trẻ kia đã có thể có nhiều thứ hơn để quan tâm hơn là những “đứa lạ hươ lạ hoắc” kia.

Và bác ơi, nỗi buồn của sự cô đơn nó cũng khủng khiếp như khi bác nhìn những người bạn, những người đồng chí của mình ngã xuống. Sự lạc lõng và không có định hướng nó cũng kinh khủng như khi bác chứng kiến tổ quốc mình đang bị lâm nguy. Thời các bác, các bác có lý tưởng cho tự do. Thời chúng nó, ai cho chúng lý tưởng giữa cái xã hội mà chính quyền thì tham nhũng, gia đình thì tan tác và con người ta thì cứ chạy theo thành tích. Ai sẽ cho những đứa trẻ kia lý tưởng đây???

Bác Quân ơi, tâm hồn một khi đã yếu đuối thì thường dễ rơi lệ; cho dù là người cứng rắn đến thế nào; huống hồ gì là tâm hồn những đứa trẻ vốn chỉ có những “đứa lạ hươ lạ hoắc kia” là thần tượng, là bạn và là “thế giới” mà chúng biết đến. Xin hãy khoan dung hơn với những giọt nước mắt kia. Hãy chỉ cho chúng về một thế giới nghệ thuật khác mà ở đó có những giá trị khác cũng tốt đẹp không kém để chúng nhận ra rằng thần tượng cũng chỉ là người và có những điều chúng làm thật là “xuẩn ngốc tuổi học trò”. Xin hãy dành thời gian mà phê phán những “người lớn” và “những ông lớn” đã góp một phần không nhỏ tạo ra một loạt những đứa trẻ yếu đuối như thế.Xin đừng đem “lưỡi dao” của ngôn từ “đâm” vào những đứa trẻ ấy.

Đôi lờn nhắn nhủ với mấy em trai trong ảnh, khóc thì cũng được thôi các em ạ, nhưng hãy để dành nước mắt cho những cảm xúc thật hơn, những chuyện quan trọng hơn nữa. Kẻo sau này, đến khi khóc đã thành một thói quen, nước mắt chảy ra tự nhiên nhưng lại chẳng còn chút giá trị nào nữa thì thật là buồn.

Và lời cuối cho chính bản thân mình, mình vẫn luôn tin rằng những đứa trẻ kia sẽ là những nguồn lực đủ mạnh để làm kinh tế với sức sáng tạo và sức mạnh tri thức dồi dào để mang lại những đóng góp lớn lao cho nền kinh tế thị trường này khi họ trưởng thành. Và rồi họ sẽ quay lại và mỉm cười vì mình đã có một thời "ngây thơ và ngốc nghếch" như thế.

27.11.12

Cuối Cùng Cho Một Ngày




1. Đối với tôi, một ngày dài là ngày tôi căng mình đón nhận không phải thử thách mà là những việc lặt vặt khiến bản thân chợt nhận ra mình vẫn chưa thật sự đủ chín chắn như vẫn thường nghĩ. Tôi bực bội bởi không phải những việc lặt vặt đó, mà tôi cảm thấy giận chính mình bởi cách mình ứng xử. Tất nhiên những gì đã suy nghĩ, đã cảm thấy thì không thể nào quên đi được. Cảm giác vẫn còn đó và chỉ khiến bản thân nhận ra mình đã không có một ngày tốt lành. Vậy thôi!

2. Về nhà với tâm trạng không mấy thoải mái như vậy, tôi cũng chỉ nhai trệu trạo một vài muỗng cơm rồi sau đó đắm chìm trong những trang sách. Không khí thật sự quá sức yên ắng. Không một ai ở nhà vào lúc này cả.  Cứ như vậy, những suy nghĩ đó cứ lởn vởn trong tâm trí tôi khiến cho những dòng chữ trên trang sách mờ đi tự lúc nào không rõ. Tôi cứ vậy mà miên man suy nghĩ; mà thật sự là đến giờ tôi cũng không rõ mình đã suy nghĩ về những chuyện gì hoặc về những người nào.

3. Khi mọi người đã có mặt đầy đủ ở nhà, tôi cũng không cảm thấy khá hơn là mấy. Sự hiện diện của gia đình cũng không làm tôi cảm thấy mình đang thật sự "có mặt" tại ngôi nhà thân yêu này. Bực dọc với chính những cảm giác của mình, tôi quyết định về phòng riêng, đeo headphone và tìm đến nơi những bản nhạc vang lên không ngừng nghỉ. Lướt trên một danh sách với những bản nhạc dài đằng đẳng, tôi cứ để những âm thanh ấy cất lên một cách ngẫu nhiên, không chọn lựa. Và nhắm mắt. Tiếng nhạc rộn rã vang lên, tiếng huýt gió nghe nhẹ bẫng đến rợn cả người. Cứ vậy mà tôi bật dậy, tôi đung đưa cơ thể mình theo từng tiếng bass mạnh bạo. Vặn âm lượng lớn lên, mắt vẫn nhắm và như vậy tôi cứ cuốn đi. "Tonight we do it big, and shine like stars. We don't give a fuck cause that's just who we are...". Tiếng hát của ca sỹ cứ vang lên một cách đều đặn và trong tâm trí tôi lúc này, tất cả chỉ là một màu đen tối như mực. Rồi từ đâu đó, một luồng sáng rực rỡ xuất hiện, tôi cứ vậy mà cảm thấy hân hoang đến cực độ. Tôi điên cuồng lắc đâu tóc của mình và tưởng tượng mình như những ngôi sao nhạc rock với mái tóc dài khủng khiếp và cứ theo điệu nhạc ấy mà giật, mà hất đầu; cứ như thể nếu chỉ cần dừng lại thì đầu của tôi sẽ bay ra khỏi cổ vậy. Tôi quay cuồng với từng tiếng sync, tiếng trống. Tôi quay vòng quanh phòng mình, đập mình vào những bức tường để cảm nhận chính cơ thể mình. "The crazy kids, them crazy, them crazy kids..." . Tôi dường như phát điên lên với chính bản thân mình. Tôi vừa nhẩm theo từng câu chữ vừa đưa tay lên cao và bắt đầu nhảy. Tôi nhảy không ngừng nghỉ. Mỗi lần chạm đất là mỗi lần tôi muốn bật cao hơn nữa.  Tôi nhảy liên hồi cho đến khi tôi gục người xuống và thở dốc vì cảm thấy toàn thân đau buốt. Nhưng tôi lại đang phấn khích cực độ. Nhạc lại chuyển sang một bản nhạc dance khác. Lúc này tôi gần như phát khùng bởi tôi thấy trước mắt mình là những mảng màu rực rỡ. Màu vàng của ánh mặt trời với những đường cong uốn lượn xanh màu da trời mà tôi nghĩ chắc chắn đó phải là những cánh chim. Rồi cả cái không gian vàng rực ấy vỡ òa ra, hòa trộn với những điểm màu xanh ấy để cuộn tròn lại. Chúng cứ xoắn vào nhau mãi như vậy. Và rồi tất cả dừng lại. BÙNG NỔ. Tất cả vỡ vụn ra. Tôi có thể nhìn thấy những xác màu đỏ rực đang tung bay. Chúng không hoàn toàn là đỏ nhưng nhìn thế nào đó cũng là những mảng màu đỏ rực. Và cuối cùng tôi mở mắt. Bản nhạc cũng đã kết thúc từ lúc nào.

4. Tôi dội từng gàu nước mát lạnh lên người. Nhịp thở vẫn gấp gáp. Nước mát lạnh và gần như tôi chẳng còn để ý đến điều gì nữa cả. Thât sự là một cảm giác yên bình đến lạ lùng. Quấn chiếc khăn quanh người, tôi rót cho mình một ly nước lọc thật đầy, bỏ vào đó vài cục đá. Tôi cầm ly trên tay một vài phút cho đá hoàn thành nhiệm vụ của mình. Ly nước đã lạnh ngắt trên tay tôi. Cầm ly nước trong tay, mặt hướng về cửa sổ và nhìn vào màn đêm ở bên ngoài, tôi khẽ thở ra một cách nhẹ nhàng. Châm lửa và đốt một điếu thuốc, đây là lần đầu tiên sau ngừng ấy năm tôi hút thuốc ở nhà. Phun vào không trung một làn khói trắng, tôi đưa ly nước lên miệng và uống một mạch cho đến hết. Nước lạnh đến buốt cả đầu. Tôi tắt thuốc và dụt nó vào thùng rác dù chỉ rít một hơi. Tôi đã lấy lại thăng bằng cho chính bản thân mình. Như vậy cũng đã là cuối cùng cho một ngày.

*Ảnh sử dụng trong entry này có tên: Exciting works of fiction của tác giả Joel Robison. Tôi không có bất kỳ quyền gì đối với tác phẩm này. Nếu bạn sử dụng hình ảnh trên, xin vui lòng để credit cho tác giả. 

23.11.12

Không ai bị bỏ lại đằng sau


1. Nhìn bức ảnh này, tự nhiên trong lòng tôi nhói lên một chút bởi cảm giác chỉ thấy những sống lưng của bạn bè. Cái cảm giác chỉ nhìn thấy tấm lưng của người khác đôi lúc thật sự không thoải mái. Nó giống như một tiếng gọi vang vọng từ đâu đó, đặc quánh lại và thì thầm vào tai bạn và nói cho bạn biết, con người, về bản chất quả thật là cô đơn. Người ta cứ thấp thỏm nhìn về phía trước, vội vàng tiến về phía trước và để lại đằng sau, những sống lưng vô cảm. Bất chợt tôi rùng mình, bởi trong cái không gian đẹp đến nhường ấy, với cái nắng chiều dịu dàng và cả những tiếng nói cười rộn ràng mà đến bây giờ hồi tưởng lại, tôi vẫn còn thấy rõ cái phong vị vui vẻ dễ chịu; vậy mà len lỏi đâu đó, vẫn mơ hồ một chút cảm giác trống vắng. Đôi khi, nhìn người khác từ phía sau, có lẽ là một điều buồn nhất. 

2. Chúng ta cứ tiến về phía trước như những con tàu băng băng trên đại dương để tìm về một cái đích cụ thể nào đó. Nói cho cùng, phải chăng mục đích duy nhất của cuộc sống là tìm cho mình một điểm dừng? một bến đỗ? Trong cuộc hành trình dài thật dài ấy, đã bao giờ chúng ta nghĩ về những người mà chúng ta đã đi qua, đã để lại phía sau để mà bước tiếp? Có những người chỉ đơn giản là họ tự tách ra và đi trên chính con đường của họ, nhưng cũng có những bóng hình đã vĩnh viễn ở lại phía sau. Có một thoáng nào đó, đôi khi nghĩ lại, những hình bóng ấy chợt hiện ra rõ mồn một. Cứ. Như. Một. Sự. Ám. Ảnh. 

3. Cuộc sống là một chuỗi dài những niềm vui bất tận; tôi nhớ đã có ai nói với tôi như vậy. Khi tôi hỏi, vậy còn nổi buồn đã đi đâu? Người đó chỉ nhìn tôi và trả lời, trong vui là đã có buồn, không có đau khổ thì đã chẳng có sung sướng đến trọn vẹn. Hãy cứ nghĩ nỗi buồn như một phần của niềm vui thì tự khắc sẽ thấy cuộc sống là một chuỗi những sự kiện đầy hoan hỉ và tươi sáng. Có như vậy thì mới thật là dễ sống. Tôi chỉ mỉm cười và nói, thật quá sức phi thực tế. Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ lời của người đó cũng chẳng có gì không đúng. Cách mình nhìn cuộc sống của mình thế nào là do chính mình lựa chọn. Trong mắt của người đó, cuộc sống là như vậy và đó là cách mà anh ta sống. Rốt cuộc, tôi cũng đã bỏ anh lại đằng sau mà đi trên con đường của mình. Cuộc sống của tôi, chắc chắn chẳng phải là những chuỗi dài những niềm vui như thế, nhưng tôi chấp nhận những nổi buồn của mình mà không đánh đồng nó với sự vui vẻ. Bất giác, tôi tự mỉm cười bởi dường như tôi chả thể bỏ lại "anh ta", rốt cuộc, tôi vẫn mang theo những gì anh ta nói từng ngày và luôn suy nghĩ về những điều đó. Tưởng đã bỏ lại đằng sau; nhưng cuối cùng lại chẳng thể nào làm được.

4. Tôi đã từng hy vọng, mình sẽ là người có mặt trong những kỷ niệm hạnh phúc của bạn bè và những người tôi quen biết và quý trọng. Tôi muốn họ ghi nhớ hình ảnh của mình mãi như vậy và khi nghĩ về tôi, họ sẽ chỉ toàn nghĩ về những điều tốt đẹp. Nhưng điều này dường như là vô lý quá. Bởi bản thân tôi vốn chẳng tốt đẹp gì, tôi chưa chắc đã là chính tôi. Vậy tôi có quyền gì mà muốn mọi người nghĩ về tôi một cách tốt đẹp. Tôi là một mẫu không hoàn hảo và rồi tôi cũng sẽ xuất hiện trong tâm trí mọi người như vậy, một kẻ "không hoàn hảo". Sẽ có những mảng tối trong hình ảnh của tôi  và sẽ có rất nhiều thứ a, b, c, x, y, z thứ khác trong đầu mọi người. Nhưng như vậy cũng đủ khiến tôi hài lòng vào lúc này, chí ít là họ còn nhớ đến tôi và nhớ về tôi.

5. Những con đường, những cuộc gặp gỡ, những người bạn và những người quen. Tất cả đều là những kỷ niệm, là sự yêu thích và có một chút gì đó của sự tiếc nuối. Không có bữa tiệc nào là không tàn và cũng chẳng có niềm vui nào là kéo dài mãi. Nhưng tôi chỉ mong, chí ít, tất cả những kỷ  niệm sẽ vần còn một chút gì đấy trong trái tim của những người đã từng "đồng hành" với nhau. Chỉ cần như vậy là đã đủ để "chúng ta" song hành mãi mãi bên nhau. Nói gì thì nói, cảm giác bị bỏ lại phía sau quả thật không phải là một cảm giác dễ chịu. 


16.11.12

Book Review: Xách ba lô lên và đi - Hành trình của tuổi trẻ


Nếu bạn tìm kiếm một cuốn sách với những mẹo vặt bổ ích dành cho dân "phượt" hay những bài viết hướng dẫn những kỹ năng để "sống sót" qua những chuyến du lịch bụi thì tốt nhất đừng mua cuốn sách này.

Nếu bạn tìm kiếm một "cuộc hành trình", một nguồn cảm hứng hay tìm kiếm vẻ đẹp của những chuyến đi để được thỏa sức tưởng tượng, thỏa sức chìm đắm trong những ước vọng được khám phá và để được sống trong cái không khí gấp gáp, liều lĩnh của những con người trẻ tuổi. Đây chính là "món quà" mà bạn xứng đáng được nhận.

Tôi gọi cuốn sách Xách ba lô lên và đi của cô bé trong độ tuổi xuân xanh Huyền Chíp là một "món quà" bởi qua từng trang sách, tôi đã tìm lại được sự diệu kỳ của tuổi trẻ. Tôi tìm thấy được khát khao được đi, được trải nghiệm và cả những nỗi niềm khi đứng trước những thay đổi của con người, cảnh vật và cả tư tưởng của chính mình. Tôi tìm được trong "món quà" của tôi là sự háo hức trước những vẻ đẹp đang ngày ngày hiện diện trên thế giới này nhưng chưa một lần nào tôi chú tâm và dồn hết tâm huyết để một lần được khám phá. Tôi tìm thấy trong "món quà" của mình những trăn trở trước sự chia cách của sắc tộc, tôn giáo và nỗi buồn đằng sau những sự khác biệt mà vô tình con người đã tạo ra; dù chỉ nhẹ nhàng và thi thoảng mới xuất hiện trong sách nhưng thật sự rất thấm thía. Tôi cũng tìm được sự dũng cảm và không quản ngại gian khổ để được làm những điều mình thích, điều mà bất kỳ người trẻ nào cũng phải cần để tìm ra được lẽ sống của đời mình, điều mà hầu như bất kỳ người trưởng thành nào cũng vô tình quên mất. Và trên hết cả, tôi tìm được cho mình nguồn cảm hứng từ những con người tuyệt vời cho dù chưa một lần tôi gặp mặt, tôi cảm thấy được sự gần gủi và thu hút bởi những việc Huyền Chip và bạn bè cô đã làm được và điều đó làm tôi cảm thấy mình vẫn còn đủ khả năng để "thở" và để "sống".

Là tập đầu tiên trong bộ sách về chuyến hành trình của mình, tất nhiên không thiếu những sai sót về mặt văn chương và cách bố cục trong quyển sách; nhưng đó là điều không quan trọng lắm bởi xuất bản được một cuốn sách thế này dù là dân "tin học" thì cũng quá là đáng nể rồi. Tập trung vào những trải nghiệm của Huyền Chíp trên con đường du lịch qua những quốc gia khác nhau tại Châu Á, sách được chia làm ba phần để nói về các quốc gia ở Đông Nam Á, Ấn Độ - Nepal và Trung Đông. Trong đó, phần tôi yêu thích nhất có lẽ là phần viết về Nepal và Trung Đông. Theo ý kiến riêng của mình, nếu được biên tập chắc tay thêm một chút, phần đầu viết về Đông Nam Á sẽ hấp dẫn tôi hơn chút. Tuy nhiên, một lần nữa, đây không phải là cái gì đó quá quan trọng.

Điều làm tôi xúc động và yêu thích nhất ở quyển sách này là nó không cố gắng nhồi nhét những kỹ năng hay mẹo vặt cho dân du lịch. Điều tuyệt vời nhất mà cuốn sách này làm được là nó đã kể những câu chuyện và lồng ghép khéo léo suy nghĩ của Huyền Chíp vào để từ đó chúng ta sẽ thấy được hỉnh ảnh của Huyền được khắc họa một cách rõ nét với những tích cách đặc trưng của một cô gái trong độ tuổi xuân thì, đầy hoài bão và tham vọng; đầy đặc trưng của tuổi trẻ nhưng không hề lẫn đi đâu được; là một cô gái thật sự dũng cảm và phi thường.

Tim tôi đập rộn ràng khi đọc lời đề tặng của Veera dành cho Chip về những chuyến đi và hành trình của cô. Tôi đã thật sự ngậm ngùi khi đọc đến chương mà Huyền Chip viết cho Yarfel, một cậu bé trầm lắng với ước mơ được đi du lịch cháy bỏng và khao khát đến những chân trời mới chẳng khác gì cô; nhưng hiện thực phũ phàng không phải lúc nào cũng như chúng ta mong đợi. Có những lúc, cuộc sống chẳng bao giờ cho ta cơ hội để làm điều mà chúng ta mong muốn; vì vậy; nếu được hãy làm những gì chúng ta muốn ngay lúc chúng ta còn có thể. Tôi đã cực kỳ ấn tượng trước những suy nghĩ của Huyền về sự xung đột giữa Isarel và Paslestine. Chẳng ai có lỗi trong một cuộc chiến như thế, tất cả đều cố gắng hoàn thành tốt công việc và niềm tin của họ đối với chính quê hương và tổ quốc của mình. Sự khác biệt tại sao muốn tồn tại lại khó khăn đến như vậy? Có quá nhiều máu và nước mắt đã đổ xuống, và điều chúng ta có thể làm là cầu nguyện và tin tưởng vào một thế hệ mới và một tương lai mới tốt đẹp hơn (hy vọng là vậy) mà thôi.
Nói đến vậy cũng đủ, sự yêu thích và lòng khâm phục của tôi dành cho Huyền Chip"món quà" này của tôi có thể gói gọn trong hai từ "cảm ơn". Cảm ơn vì Huyền đã khuấy động lòng đam mê vốn đang tĩnh lặng và làm bùng lên sự khao khát khám phá của ngọn lửa tâm hồn tuổi trẻ đang có xu hướng giảm nhiệt độ của tôi. Cảm ơn vì "món quà" mà cô đã mang đến cho những bạn trẻ ngoài kia, để họ có thể hiểu rằng, cuộc sống của họ vẫn còn đang sung sướng lắm so với nhiều người. Và cũng cảm ơn vì những chuyến hành trình của cô và những con người cô đã gặp đã đem đến những suy nghĩ mới mẻ và đầy chất trẻ cho tôi; đúng như những gì Veera đã viết:

"...hành trình thực sự không phải là về những nơi em đến, mà là về những người em gặp."

*Hình ảnh được sử dụng trong entry này được lấy từ cuốn sách và bản quyền hoàn toàn thuộc về tác giả. 

Đằng Sau Những Câu Chuyện


Tôi là người thích những câu chuyện, tôi có thể ngồi để nghe người khác kể những câu chuyện cuộc đời họ hoặc những gì đang diễn ra xung quanh cuộc sống vỗn dĩ bận rộn của họ. Tôi có thể lắng nghe để được tưởng tượng mình là một phần của những câu chuyện ấy và để có thể cho mình "cái quyền" được hiểu họ nhiều hơn nữa. Nhưng như vậy không có nghĩa là tôi đã có thể hiểu hết một ai đó. Bởi đằng sau những gì được phơi bày ra "ánh sáng" vẫn luôn có một góc khuất mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy. Đằng sau những câu chuyện luôn có những khởi nguồn, diễn biến và kết thúc mà ở bất cứ giai đoạn nào cũng đều có những chi tiết mờ ảo mà nếu lắng nghe thật kỹ, đôi khi chúng ta sẽ nhận thấy được sự vui sướng, sự buồn tủi hay thậm chí là sự căm giận đã được che đậy một cách khéo léo.

Tôi đã từng ngạc nhiên đến quặn lòng khi vô tình biết được một cô bạn; với vẻ ngoài bất cần đời, miệng mở ra là "phun châu nhả ngọc", tính tình thô lỗ; lại cũng có hoàn cảnh chẳng khác nhà tôi là mấy; thậm chí còn bi thảm hơn. Cha cô bỏ ra đi khi cô còn nhỏ, và cô đã phải lao vào dòng đời quá khắc nghiệt này khi vẫn còn là học sinh cấp 3. Từ đó, dù có không thích nhưng không bao giờ tôi có thể ghét cô cả. Và tôi chợt nhận ra, mình đã không biết chút gì rõ ràng và nghiêm túc đối với tất cả bạn bè hay người thân xung quanh mình. Họ đã ở gần mình đến vậy, đã cùng sống, cùng học, cùng chơi với nhau trong khoảng thời gian cũng không phải là ít ỏi, nhưng dường như những chi tiết về cuộc đời họ chưa bào giờ rõ ràng trong mắt tôi cả.

Tôi có một người chú có tật nói ngọng, từ nhỏ chú đã là tâm điểm của những trò trêu trọc đến mức chưa học xong cấp 2 chú đã bỏ học. Nhiều năm sau đó, xã hội này đã nhào nặn ra một người đàn ông giận dữ. Ông giận dữ với chính cả gia đình mình. Dường như chưa bao giờ ông có một phút giây tỉnh táo. Cả cuộc đời ông gắn liền với bia rượu. Và trong những cơn say, ông trút giận lên vợ con mình và đôi lúc là cả anh chị em mình. Có một thời điểm, tôi đã nhấc điện thoại lên và gọi đến số 113 để công an đến giải quyết khi chứng kiến ông đánh đập vợ con mình. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình có chút ít tàn nhẫn, nhưng vào giây phút ấy tôi nghĩ đó là điều cần thiết. Trong gia đình tôi, không ai cười cợt khi nghe những người ngọng nói chuyện bởi chúng tôi hiểu nỗi đau của họ. Khi xem những vỡ kịch hài trên truyền hình mà diễn viên giả sứt môi để nói ngọng, chúng tôi đã không ai cười. Và khi nghe những người bạn của mình đùa giỡn về tật nói ngọng của một người nào đó, tôi đã cảm thấy không thoải mái. Tất nhiên, tôi chẳng trách ai cả bởi nếu tôi ở trong một hoàn cảnh khác, có lẽ tôi cũng đã cười. Chỉ đơn giản là đằng sau câu chuyện của tôi, luôn có hình ảnh của một người chú ngọng nghịu và đáng thương. Có lẽ vì thế mà tôi không thể cười.

Khi tôi nghe một câu chuyện về người này, về người kia; đôi lúc tôi dừng lại và suy nghĩ, đằng sau những câu chuyện ấy, liệu có những lý do nào chăng? Một cô diễn viên phải đi nâng ngực để phù hợp với vai diễn mà cô cho rằng sẽ giúp cô thay đổi cả cuộc đời mình, điều đó đáng đúng không? Một tên trộm chó sẽ không phải bị đánh chết nếu người ta biết được hắn phải nuôi một nhà với năm miệng ăn, hắn đang có một công việc nhưng thu nhập không đủ và đi trộm chó là một cách để kiếm thêm thu nhập mà hắn vừa biết đến. Nếu biết được điều đó thì những người dân tàn nhẫn kia có còn xuống tay?

Nhưng có lẽ thật là khó, những câu chuyện luôn là những câu chuyện. Chúng ta lắng nghe nhưng chỉ ít người chú tâm đến những gì nằm sau đó. Có lẽ chúng ta đã quá đủ bận rộn trong cuộc đời mình, cho những việc khác quan trọng hơn là dành thời gian để tìm ra những thứ mà có thể chẳng giúp ích gì cho chúng ta nhiều ngoài một chút an ủi trong cõi lòng.

12.11.12

Khi Tôi 24

1. Đối với tôi, con số 24 cũng không có nhiều ý nghĩa đặc biệt lắm. Nó cũng giống những con số mà tôi đã, đang và sắp bắt gặp trên con đường mình đang đi. Chỉ là một cột mốc để đánh dấu cho một thời điểm nào đó trong cuộc đời. 24 là cái mốc cho 24 năm tồn tại, cũng là cái mốc cho 24 năm suy nghĩ và nhận thức. Cuối cùng, đó cũng chỉ là một con số. Phải vậy không?

2. Tôi đã cộng cho mình thêm một tuổi vào lúc 0h ngày 9 tháng 11 năm 2012. Nhưng chưa hẳn đã cộng thêm cho mình tí "khôn lớn" nào. Tôi lên giường vào lúc 23h và nằm chờ đến đúng 0h. Mắt vẫn mở và tự nhủ thầm, vậy là mình đã thêm một tuổi. Trong một phút giây, tôi khao khát kinh khủng một tin nhắn sẽ chợt xuất hiện trên chiếc màn hình điện thoại trong căn phòng tràn ngập bóng đêm; rốt cuộc là chẳng có gì. Tự nhiên thấy cô đơn kinh khủng, nhưng đó chỉ là cảm giác thoáng qua vậy thôi. Có lẽ là một phút yếu lòng trong một khoảng khắc nào đấy. Ngẫm lại, tự cười vào chính mình vì mình vẫn còn thật quá trẻ con.

3. Tôi đã học được nhiều điều trong những năm qua mà cũng chẳng học được gì nếu tôi thật sự nhìn nhận mọi thứ đến cùng tận. Tôi thường nghĩ rằng tôi đang thay đổi từng ngày, nhưng có lẽ không phải như vậy. Tôi vẫn vậy, cứng đầu đến cực đoan khi tôi tin tưởng vào một điều gì đó. Tôi vẫn vậy, tàn nhẫn với chính mình và những người xunh quanh khi tôi bị tổn thương dù rằng tôi chẳng bao giờ tìm hiểu ngọn nguồn của những vết thương đó. Và vẫn là tôi đấy, tính toán và suy nghĩ đến điên cuồng nhưng rốt cuộc, chẳng đủ bãn lĩnh để làm được một cái gì đó theo đúng tiếng gọi của trái tim mình; có lẽ tôi vẫn chưa đủ trưởng thành và nhiệt huyết để nghe thấy được tiếng nói con tim mình chăng? Tôi vẫn như thế, chẳng tốt lên được miếng nào. Và điều đó làm tôi phiền muộn. Chút ít thôi, nhưng vẫn là phiền muộn.

4. Tôi nghĩ mình cần phải học hỏi nhiều hơn, từ những điều nhỏ nhặt nhất cho đến những điều giản dị nhất. Đối với tôi lúc này, dường như những gì to lớn và hoa mỹ đã không còn đủ hấp dẫn. Tôi muốn là người cuối cùng ra khỏi thang máy, khi tất cả mọi người đều đã đi ra. Tôi muốn là người bước lên đầu tiên để mở cửa cho tất cả mọi người đi vào và tôi muốn là người cười với một người lạ cho dù chỉ là một lần gặp gỡ thoáng qua. Tôi muốn là người, đến cuối ngày sẽ có thể mỉm cười với chính mình vì đã có một ngày thật nhẹ nhàng, cho dù công việc có nhiều như thế nào đi chăng nữa. Và tôi muốn, mình sẽ là một người khoan dung hơn nữa.

Tôi chợt nhớ đến câu chuyện về Chú bé chăn cừu và con sói. Chú bé nói dối dân làng về sự xuất hiện của sói để mọi người ồ ạt chạy đến. Một lần rồi hai lần, chẳng có chú sói nào, mọi người tức giận ra về. Đến lần thứ ba, sói đến thật, cho dù cậu bé có kêu to đến thế nào, chẳng còn ai đến cả. Kết quả là cậu bé bị ăn thịt. Trước đây, tôi thường nghĩ mình sẽ là những người dân làng kia, tôi không tha thứ cho sự lừa dối và không khoan nhượng với sự bất tín. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy mình thật sự thiếu khoan dung, cuộc đời tôi vốn cũng chẳng thiếu những lỗi lầm, tôi có thể mắc cùng một lỗi hết lần này đến lần khác, vậy tại sao tôi lại không thể khoan dung cho người khác khi họ vừa chỉ mới sai lầm? Nếu dân làng khoan dung hơn một chút, thì có lẽ cậu bé kia đã không chết. Nếu tôi khoan dung hơn một chút, cho dù là với chính mình hay đối với những người khác, có lẽ tôi đã hạnh phúc và vui vẻ hơn.

Có phải vậy không? Chào những ngày đầu của một tuổi mới!

19.10.12

Đừng Bối Rối - Phương Vy



Mình rất thích video này của Phương Vy. Từ màu sắc của video đến thần thái và trang phục của Vy. Đối với mình như thế này mới ra chất của những ca sỹ trẻ tuổi. Tuổi trẻ là khoảng thời gian mà họ có quyền được nổi loạn, có quyền được thể hiện những suy nghĩ của mình bằng những cách năng động nhất và trẻ trung nhất.

Phần nhạc tuy chưa thật sự xuất sắc và mới lạ bởi cách sử dụng bass và trống là điểm nhấn của bài hát cũng đã khá cũ. Tuy nhiên đây thật sự là một video đáng xem!

10.10.12

Review: Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi


Tôi gặp gỡ mọi người. Tôi quan sát họ. Tôi hỏi xem buổi sáng họ thức dậy lúc mấy giờ, họ làm nghề gì để sinh sống và chẳng hạn như họ thích ăn món gì tráng miệng. Tiếp theo đó, tôi nghĩ về họ. Tôi lại hình dung ra khuôn mặt, đôi bàn tay và thậm chỉ cả màu sắc đôi tất họ mang dưới chân. Tôi nghĩ đến họ suốt thàng tiếng đồng hồ, thậm chí hàng năm trời, thé rồi một ngày kia, tôi thử viết về họ
Anna Gavalda
Tôi thích những câu chuyện đơn giản, mà cụ thể là những mẫu chuyện ngắn, thê lương cũng được, hài hước càng tốt và châm biếm thì càng tuyệt. Tất cả hội tụ đủ trong “Giá đâu đó có người đợi tôi” của Anna Gavalda.

Nếu kỳ vọng quá nhiều vào cuốn sách với tựa đề rất chi là lãng mạn và hay ho này, người đọc có thể sẽ hơi thất vọng một chút. Muốn tìm kiếm những câu chuyện tình lung linh với những tình tiết có thể lấy nước mắt hoặc những khung cảnh văn học khiến bạn phải xuýt xoa mãi vì sự lãng mạn của nó thì tốt nhất đừng đọc “Giá đâu đó có người đợi tôi”. Không có cái gì gọi là lung linh và lãng mạn trong 12 câu chuyện này cả. 12 truyện ngắn trong cuốn sách này có thể gọi là “chuyện đời tự kể” cho dù chúng được dựng lên dưới ngòi bút của một nữ tác giả người Pháp! Có thể nói “Giá đâu đó có người đợi tôi” là một phòng triễn lãm những bức chân dung chân thật của những con người bước ra từ những câu chuyện rất đỗi đời thường.

Chúng ta có thể bắt gặp những tên tán gái điệu nghệ; những cô nàng xinh đẹp, bãn lĩnh nhưng vẫn đau đớn nhận ra tình yêu là thứ xa xỉ với họ, hay đâu đó là bà mẹ mừng rỡ trước đứa con chuẩn bị ra đời rồi lại ngậm ngùi nhìn người khác cầu chúc cho một điều không còn có thể diễn ra; hoặc ở kia là chàng binh nhì thô kệch nhưng lại mang trong mình một nỗi đơn độc và ký ức rõ ràng về một cô bé gái tuổi 12, hay một lúc nào đó là cặp tình nhân lạ lùng mang trong mình những kỷ niệm không bao giờ có thể quên ở thời quá khứ nhưng trong hiện tại, họ sinh ra không để dành cho nhau. Rồi cũng có thể bạn sẽ bắt gặp những cô gái Pháp giỏi giang, mắc kẹt trong cái nghề mà mình không muốn làm, cô đơn, mệt mỏi với cuộc đời và điều đáng sợ hơn là cô độc trong chính gia đình của mình. Và rồi cuối cùng bạn cũng sẽ bắt gặp hình ảnh của tác giả, được khắc họa một cách hài hước và đầy châm biếm trong truyện ngắn cuối cùng.

Cái làm tôi cảm thấy thú vị trong “Giá đâu đó có người đợi tôi” là ở chỗ nó mang một cách viết tưng tửng, tưởng là ngẫu hứng nhưng thật chất lại là sự lựa chọn một cách kỹ càng từng câu chữ, chỉ một người luôn nghĩ vê nhân vật của mình, suy tư cho tình cảm của con người thật nhiều mới có thể diễn tả một cách hài hước nhưng vô cùng cay đắng trong từng lời nói, từng hành động của nhân vật. Thú vị, hài hước và châm biếm nhưng cũng sẽ lấy đi nước mắt của những ai thấy được đằng sau cái vẻ bóng lộn và hào nhoáng của cuộc đời còn có những nỗi lòng khác, những khía cạnh khác. Cuộc đời là vậy, đẹp đẽ nhưng không công bằng, cái chúng ta có được chưa chắc đã là cái chúng ta mong muốn; nhưng tất cả phụ thuộc vào chúng ta, chấp nhận hay không chấp nhận mà thôi!

Tôi đã nhìn thấy chính mình trong từng câu chuyện của Anna Gavalda. Khi thì thế này, khi thì thế khác, tuy đó không phải là tôi nhưng rốt cuộc lại phản ánh chính xác những gì tôi đang suy nghĩ. Quả thật, khó thể nói được truyện ngắn nào đã lôi cuốn tôi hay toàn bộ quyển sách đã để lại trong đầu tôi những điều khó có thể phủ nhận.

Có người thích, có người không thích cuốn sách này, đó là lẽ đương nhiên, nhưng tôi mong những ai không thích nó hãy đọc nó lại một lần nữa. Hãy nằm dài thư giãn trên chiếc giường của mình, tai có thể nghe những bản nhạc nhẹ nhàng yêu thích. Hãy đừng đọc để cố lấy nội dung của quyển sách mà hãy cứ để chúng từ từ đến với bạn, hãy thưởng thức nó một cách từ từ nhưng đang xem một bộ phim ngắn. Rồi bạn sẽ thấy ở “Giá đâu đó có người đợi tôi” có những mảng sáng rực rỡ của một bầu trời xám mùa đông.

“Giá đâu đó có người đợi tôi… Kể ra ước mong này cũng đâu có gì là phức tạp”*

*: một câu trích từ truyện ngắn Về Phép


PS1: Ai cần biết thông tin về tác giả thì bấm vào đường link tôi để trong phần quote của cô ấy nhé!

PS2: Cái tựa tiếng Việt hay như vậy đấy chứ cái tựa tiếng Anh dở muốn chết luôn! Tựa tiếng Pháp của quyển này là Je voudrais que quelqu'un m'attende quelque part, không biết tiếng Anh có dịch trực tiếp từ cái cụm đó ra không, tôi nghi lắm vì tựa tiếng Anh nó là thế này: I Wish Someone Were Waiting for Me Somewhere, tôi thấy không còn gì dở hơn!

1.10.12

Còn đó những ngày nắng...




Tối qua là Trung Thu 2012 và tôi 24.

Tôi chỉ còn nhớ khoảng thời gian mà mình háo hức với tiếng rộn ràng, nhộn nhịp của tiếng trống, tiếng xèn và cả tiếng rối rít của những đứa trẻ đi xem hội là khi tôi 16 tuổi. Đã sáu năm trôi qua, có lẽ tôi đã thực sự quên mất niềm hân hoang cho mỗi mùa trung thu là như thế nào rồi. Đối với tôi, dường như đó chỉ là những mảng ký ức vụn vặt và không có gì đáng nhớ, ngoài sự lung linh huyền ảo của một chiếc lồng đèn do chính tay ba làm tặng tôi, chắc cũng lâu lắm rồi, khi tồi còn 4 hay 5 tuổi gì đấy. Chiếc lồng đèn cháy ngay lần đầu tôi mang nó trên tay nhưng đối với tôi, đó có lẽ là món quà đẹp nhất tôi từng được nhận. Có lẽ vậy!

24, tôi đi dọc con đường Lê Duẩn và nhìn ngắm sự lung linh của một tối Trung Thu. Mà rốt cuộc, tìm mãi cũng chẳng thấy được cái cảm giác đó. Tôi đã cố đi tìm nhưng có lẽ khó mà tìm thấy lại được. Mọi thứ đã khác đi quá nhiều. Giờ nhìn đâu tôi cũng chẳng còn thấy sự huyền ảo và vui tươi của một ngày lễ hội vốn dành cho trẻ em. Dường như, người ta càng ngày càng lo nhiều cho con cái về mặt vật chất thì họ thường có xu hướng bỏ rơi con cái họ về mặt tinh thần thì phải. Đó là tôi nghĩ vậy, còn người khác như thế nào thi tội chịu. Cũng chỉ là ý kiến chủ quan mà thôi.

Vẫn những con lân đó, vẫn những nụ cười đó và vẫn những dòng người chạy hối hả đấy. Nhưng đâu rồi cái không khí của những ngày xưa củ. Đâu rồi cái cảm giác "ngọt như mật" mà chỉ cần đứng giữa đường bạn cũng có thể cảm nhận nó ngập tràng trong bầu không khí của phố, của phường và của những con người đang sinh sống trên mảnh đất này.

Tôi về đến nhà với một chút hụt hẩng và một chút buồn, thế rồi tiếp tục, nếp sinh hoạt hằng ngày vẫn tiếp diễn với chương trình truyền hình tôi ưua thích, cuốn sách tôi vẫn đang đọc dở và một cuộc đời đáng để sống. Ngày cứ thế mà kết thúc và thời gian cứ thế mà trôi đi! Tôi chợt nghỉ, thôi thì ngày mai trời sẽ nắng và mọi thứ sẽ trở về nguyên trạng của nó và còn đó rất nhiều những ngày như thế ở phía trước!

Trung Thu 2012 vui vẻ dù là muộn...

Tái bút: Sáng nay trờ mưa cả sáng, tời giờ chưa thấy "miếng nắng" nào! Haizz...

28.9.12

Cảm Ơn Đời Vì Tôi Vẫn Còn Trẻ



Tôi đi...
Tôi đến...
Và tôi mỉm cười...

Tôi luôn tự nhủ với mình rằng tôi đang sống, tôi đang được sống trong cái độ tuổi đẹp nhất của đời người. Tôi vẫn đang là chính tôi và tôi vẫn đang còn trẻ. Tôi vẫn đang còn được thở và tôi vẫn còn biết đau và biết tha thứ. Tôi có thể vẫn còn có thể phạm sai lầm và tôi vẫn có thể còn đủ sức mà đứng dậy bước đi sau những lần vấp ngả ấy.

Nhắm mắt lại và tôi vẫn thấy thứ ánh sáng đẹp đến mức choáng ngợp ấy. Thứ ánh sáng của tuổi thanh xuân căng tràn sức sống. Tôi thấy vui vì mình vẫn còn đó một tương lai. Và vẫn còn thứ đang chờ đợi tôi.

Hãy cứ chờ nhé, tôi sẽ đi...

Và tôi sẽ đến!

Cảm ơn đời vì tôi vẫn còn trẻ, khỏe và độc thân!

25.9.12

Suy nghĩ về Tạm Biệt


Nói lời tạm biệt là lúc bạn có thời gian để nhìn lại một mối quan hệ đang có nguy cơ phai nhạt. Có thể sẽ là sự tiếc nuối, cũng có thể là một sự ngậm ngùi. Nhưng tất cả đều chỉ dừng lại ở cảm giác của bạn. Không hơn, không kém. Dù có muốn thế nào đi nữa, mọi thứ đang chuẩn bị chấm dứt và mỗi người sẽ bắt đầu một giai đoạn khác của cuộc đời mình.
Tạm biệt, lúc nào cũng buồn…
-  Trích từ Journal ngày 20 tháng 9 năm 2012

20.9.12

Cực Ngắn về Tự Do

"Tự do làm một điều gì đó là một thứ xa xỉ. Con người ta có thể hô hào rằng “bạn hãy tự do làm những gì mình muốn”, nhưng thật sự về căn bản, không có cái gì gọi là tự do hoàn toàn. Trong một giới hạn nào đó, chúng ta tưởng rằng mình đang thật sự được tự do làm những gì mình muốn, nhưng có khi nào nhìn lại, cái chúng ta thật sự đang làm, rốt cuộc chỉ là một sự chi phối từ những khía cạnh khác của 
cuộc sống? Chi phối về trách nhiệm khiến chúng ta cho rằng việc tự do làm cái này hoặc cái nọ là dành cho chính bản thân chúng ta chứ không ai khác, nhưng liệu có phải là như vậy? Ràng buộc về công việc, về tư duy, về cách sống và cả về suy nghỉ đều khiến chúng ta phải có cách sống, cách làm việc và cả cách tư duy sao cho phù hợp với hai chữ “tự do” đó. Quả thật là khó!!!"

 - Trích từ Journal ngày 6 tháng 9 năm 2012

16.9.12

Cho những ngày phía trước



1. Cố gắng luôn là một động từ mà không phải lúc nào mình cũng có thể sử dụng. Vấn đề không nằm ở ý thức có muốn cố gắng hay không mà bản thân mình có thật sự muốn cố gắng hay không? Ì luôn là một khái niệm mà bản thân chẳng muốn thừa nhận chút nào nhưng rốt cuộc, ở một thời điểm nào đó cũng phải nhìn nhận thẳng thắn với bản thân rằng mình đang có một độ "ì" nhất định. Thật là nguy hiểm quá!!!

2. Làm thế nào để hết "ì". Thay đổi môi trường sống? Thay đổi công việc? Thay đổi thói quen? Thay đổi? Công việc cũng đã thay đổi rồi. Thói quen đang vào dần một quỹ đạo khác. Liệu còn phải thay đổi môi trường sống? Có lẽ sớm thôi. Vẫn còn nhiều thứ phải suy nghĩ và nhiều thứ phải tính toán. Không phải cái gì muốn cũng có thể làm được; tuy nhiên mình vẫn luôn tin rằng, chỉ cần đúng thời điểm và có đủ quyết tâm, thì mình cũng sẽ dứt khoác được thôi.

3. Trong bước đường trưởng thành của mình, có những va chạm là không tránh khỏi. Xử lý thế nào lại là chuyện của mỗi cá nhân. Chẳng ai giống ai để có thể là một hình mẫu rõ ràng để người khác có thể nhìn vào đó mà sao y bản chính. Có những điểm tốt, những điểm dở và phải tự mỗi người tìm cách đối mặt với những điều đó mà thôi. Than thở là điều thường làm nhưng liệu rồi than thở có làm thay đổi được gì ngoài đem đến những suy nghĩ tiêu cực cho chính bản thân mình và làm mệt mỏi những người khác? Có lẽ mình đang làm mệt mỏi một số người chăng (tự cười). Có lẽ nên dừng lại.

4. Mình thấy nhiều người cứ râm rang về chuyện một người học giỏi chắc gì đã làm giỏi. Điều đó có thể đúng nhưng để học giỏi thì người ta đã phải bỏ ra nhiều tâm huyết, nổ lực và cả sự kiên trì. Đem những điều đó vào công việc thì mình tin chắc ai cũng sẽ thành công. Chỉ trừ một số ít học giỏi theo kiểu học vẹt và có sự thiên vị thì không nói. Còn lại học đã giỏi thì đa phần làm gì cũng có cách nhìn nhận và suy nghỉ đúng đắn và không mang tính chất phá hoại. Còn lại, cái kiểu nói: "tôi học không giỏi vì tôi không muốn học nhưng tôi có đầy đủ tố chất để làm giỏi" thì đa phần là ngụy biện cá nhân và ít nhiều chẳng có cái gì có thể kiểm chứng được cả. Cứ tự đặc mình vào vị trí của nhà tuyển dụng là tự hiểu thôi, có cả hàng trăm ngàn người ứng tuyển thì tiếu chí đầu tiên để loại bớt ứng cử viên là gì? Học giỏi đúng không? Chẳng có cách gì nhanh nhất hơn thế. Tất nhiên cái phần trăm người học giỏi làm được việc giỏi cao hơn gấp nhiều lần người học khá/dở mà làm giỏi. Bởi vậy đừng trách! Trách mình trước đã!

5. Nếu có ai vi phạm đến những gì thuộc về cá nhân và tung nó lên mạng thì việc đầu tiên của tui là đi kiện. Đi kiện tất cả những tờ báo nào trích dẫn và đăng lại những thông tin thuộc vào loại cá nhân đó (tất nhiên là phải có báo đăng mà cái việc này chắc cả trăm năm chưa có). Báo chí là "người" định hướng thông tin cho xã hội nhưng những thông tin thuộc tính chất cá nhân và cần sự thẩm định đúng sai và có vi phạm pháp luật hay không cần được kiểm chứng trước khi được chườm lên mặt báo. Không phải muốn đăng cái gì là đăng. Hay có lẽ ở nước ta, "báo chí" có cái quyền đó mà không sợ bị pháp luật sờ gáy?

6. Cuối tuần mà mưa thì chán thật, nhưng cũng chả sao, có thời gian ngủ và ngủ... Kiểu này chắc mập lên vài kg nữa quá.

(*): Hình được sử dụng để minh họa là một tác phẩm của Joel Robison với tựa đề là Air Mail