Hiển thị các bài đăng có nhãn Da Nang City. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Da Nang City. Hiển thị tất cả bài đăng

7.2.13

Những điều tốt đẹp

Trong cuộc sống, có những lúc tôi chọn tin vào những điều tốt đẹp mà không phải suy nghĩ quá nhiều về những gì diễn ra đằng sau; và chính cách nghĩ như vậy đôi lúc giúp tôi thấy dễ thở hơn trong cuộc sống này.

Đối với việc làm từ thiện cũng vậy, tôi luôn cho rằng khi chúng ta chọn làm việc thiện, tất là chúng ta đã chọn tin vào những gì mình nhìn thấy và cho đi những gì chúng ta cho rằng đó là điều tốt đẹp đối với người nhận và đối với cả bản thân người cho. Những ý nghĩ thiện tâm đó sẽ làm chúng ta cảm thấy bình an hơn và có niềm tin vào cuộc sống vốn dĩ chẳng đẹp đẽ này. Cái chúng ta cho đi không chỉ là những đồng tiền, những gì thuộc về vật chất mà còn là niềm tin, sự vị tha và thương cảm. Trong cuộc sống xã hội ngày hôm nay trên đất nước này, khi mà việc gọi xe cấp cứu cho một người bị tai nạn giao thông thay vì tụm lại đứng xem là một việc hiếm thấy, đứng ra bảo vệ cho những người yếu hơn khỏi sực ức hiếp của những kẻ tự cho là "mạnh hơn" là điều hầu như không có, thì một niềm tin vào những nghĩa cử tốt đẹp với lòng tốt bao la là điều cần thiết để giúp tâm hồn mình tìm thấy sự cân bằng trong cuộc sống.

Cho dù có những lùm xùm quanh việc có những lòng tốt bị "lợi dụng", những lời cảnh báo phải tìm hiểu thật kỹ càng thông tin của những người cần được giúp đỡ. Thì tôi vẫn hy vọng rằng đó không phải là rào cản khiến chúng ta chùng bước để tiếp tay mang lại những điều giúp làm ấm lòng những mảnh đời còn bất hạnh ngoài kia.

24.12.12

Giáng sinh vui vẻ


Chúc mọi người một mùa giáng sinh thật ấm áp và đầy ấp niềm vui bên cạnh gia đình và những người thân yêu nhất của mình. Hãy giành những giờ phút tuyệt vời này để mang lại hạnh phúc cho những người quan trọng nhất của mình nhé! 

Cuộc sống luôn có những bất ngờ mà không ai trong chúng ta có thể biết trước được nên mình chỉ mong rằng vào những thời khắc đặc biệt trong năm, chúng ta có đầy đủ cơ hội để mang yêu thương và niềm hạnh phúc đến bên những người thật sự có ý nghĩa đối với chúng ta.

Merry Christmas and Happy New Year 2013!


3.12.12

Những buổi trưa trên thành phố



Sau này nếu có đi đâu hoặc định cư ở một nơi nào đó, điều làm tôi nhớ nhất trên cái mảnh đất này, có lẽ là những buổi trưa yên tĩnh đến lặng người.

Thành phố này vốn dĩ chẳng nhỏ, dân số cũng thuộc tầm đông đúc và con người thì cũng bận rộn, nhưng tất cả những điều ấy dường như chẳng hề ảnh hưởng đến những buổi trưa yên ắng nơi đây. Vào những ngày không có nắng, thời tiết mát mẻ, bạn có thể lái xe đi dọc những con đường trung tâm của thành phố và tận hưởng cái không khí tĩnh lặng có phần lạ lùng. Thời gian cứ như bị nén lại và trôi đi một cách chậm chạp. Những âm thanh trên thành phố cũng dịu lại, không ồn ã hay khó chịu. Người trên đường gần như cũng chậm rãi một cách đặc biệt. Không có một thứ gì hay một ai phải vội vã. Dường như đối với họ, thời gian đang là một kho báu đặc biệt to lớn và họ “có quyền” được sử dụng một cách “tẹt ga”. Nhưng căn nhà đóng cửa im ỉm. Những hàng quán cũng không còn cái vẻ bận rộn thường thấy. Ngay cả ở những hàng ăn vốn dĩ đông đúc, con người ta cũng lặng lẽ ăn uống và lặng lẽ ngồi đấy; thư thái chờ đến lượt mình.

Những quán cà phê đông đúc thường ngày cũng im lặng trầm ngâm. Những người khách bộ hành dừng chân nghỉ ngơi đợi chờ cái thời khắc chậm chạp này trôi qua một cách kiên nhẫn. Những giọt cà phê đen nhỏ đều đặn mà nếu thật chú ý, đôi lúc ta có thể nghe được cả những tiếng tí tách. Những làn khói thuốc được “thả” đều đặn trong một khoảng không gian chật ních những người nhưng lại khá là yên ắng. Cho dù đó là quán cà phê đông đúc nhất thành phố, cho dù trong lòng nó những người ngồi đấy vẫn đang thì thầm to nhỏ những câu chuyện dài bất tận, thì ở ngoài kia, trên những con đường, một sự yên tĩnh đến tuyệt hảo. Chẳng có một sự ồn ào nào có thể vượt ra khỏi giới hạn của những ngôi nhà, những cánh cửa để ùa lên những lòng đường, những con phố. Có lẽ, ngay cả tiếng ồn cũng đi ngủ trưa.

Cứ như vậy, hết ngày này sang ngày khác, tôi vẫn luôn tìm cho mình một góc nhỏ để ngồi yên lặng. Tôi không chờ cà phê đen nhỏ giọt hay thả những làn khói thuốc mỏng manh lên cái bầu không khí tĩnh mịch kia. Tôi chỉ đơn giản là ngồi đó, thả tâm trí mình vào những câu chuyện, những suy nghĩ và vào ngay bên trong của sự yên tĩnh. Thời gian cứ thế mà trôi qua cho đến cái thời khắc mọi vật dường như bừng tỉnh và tiếp tục quỹ đạo sống thường ngày. Đó cũng là lúc tôi biết thành phố vừa trở mình.

Tôi yêu những thời khắc như thế này thật nhiều bởi nó giống như "một người bạn đồng hành" mà tôi có thể tin tưởng được, và tôi cũng biết rằng, có lẽ sẽ có nhiều người giống như tôi. Yêu nơi mình sống chỉ vì những buổi trưa như thế.

*Hình ảnh được lấy từ đây. Mình không có bất kỳ quyền nào đối với hình ảnh trong note này. 

27.11.12

Cuối Cùng Cho Một Ngày




1. Đối với tôi, một ngày dài là ngày tôi căng mình đón nhận không phải thử thách mà là những việc lặt vặt khiến bản thân chợt nhận ra mình vẫn chưa thật sự đủ chín chắn như vẫn thường nghĩ. Tôi bực bội bởi không phải những việc lặt vặt đó, mà tôi cảm thấy giận chính mình bởi cách mình ứng xử. Tất nhiên những gì đã suy nghĩ, đã cảm thấy thì không thể nào quên đi được. Cảm giác vẫn còn đó và chỉ khiến bản thân nhận ra mình đã không có một ngày tốt lành. Vậy thôi!

2. Về nhà với tâm trạng không mấy thoải mái như vậy, tôi cũng chỉ nhai trệu trạo một vài muỗng cơm rồi sau đó đắm chìm trong những trang sách. Không khí thật sự quá sức yên ắng. Không một ai ở nhà vào lúc này cả.  Cứ như vậy, những suy nghĩ đó cứ lởn vởn trong tâm trí tôi khiến cho những dòng chữ trên trang sách mờ đi tự lúc nào không rõ. Tôi cứ vậy mà miên man suy nghĩ; mà thật sự là đến giờ tôi cũng không rõ mình đã suy nghĩ về những chuyện gì hoặc về những người nào.

3. Khi mọi người đã có mặt đầy đủ ở nhà, tôi cũng không cảm thấy khá hơn là mấy. Sự hiện diện của gia đình cũng không làm tôi cảm thấy mình đang thật sự "có mặt" tại ngôi nhà thân yêu này. Bực dọc với chính những cảm giác của mình, tôi quyết định về phòng riêng, đeo headphone và tìm đến nơi những bản nhạc vang lên không ngừng nghỉ. Lướt trên một danh sách với những bản nhạc dài đằng đẳng, tôi cứ để những âm thanh ấy cất lên một cách ngẫu nhiên, không chọn lựa. Và nhắm mắt. Tiếng nhạc rộn rã vang lên, tiếng huýt gió nghe nhẹ bẫng đến rợn cả người. Cứ vậy mà tôi bật dậy, tôi đung đưa cơ thể mình theo từng tiếng bass mạnh bạo. Vặn âm lượng lớn lên, mắt vẫn nhắm và như vậy tôi cứ cuốn đi. "Tonight we do it big, and shine like stars. We don't give a fuck cause that's just who we are...". Tiếng hát của ca sỹ cứ vang lên một cách đều đặn và trong tâm trí tôi lúc này, tất cả chỉ là một màu đen tối như mực. Rồi từ đâu đó, một luồng sáng rực rỡ xuất hiện, tôi cứ vậy mà cảm thấy hân hoang đến cực độ. Tôi điên cuồng lắc đâu tóc của mình và tưởng tượng mình như những ngôi sao nhạc rock với mái tóc dài khủng khiếp và cứ theo điệu nhạc ấy mà giật, mà hất đầu; cứ như thể nếu chỉ cần dừng lại thì đầu của tôi sẽ bay ra khỏi cổ vậy. Tôi quay cuồng với từng tiếng sync, tiếng trống. Tôi quay vòng quanh phòng mình, đập mình vào những bức tường để cảm nhận chính cơ thể mình. "The crazy kids, them crazy, them crazy kids..." . Tôi dường như phát điên lên với chính bản thân mình. Tôi vừa nhẩm theo từng câu chữ vừa đưa tay lên cao và bắt đầu nhảy. Tôi nhảy không ngừng nghỉ. Mỗi lần chạm đất là mỗi lần tôi muốn bật cao hơn nữa.  Tôi nhảy liên hồi cho đến khi tôi gục người xuống và thở dốc vì cảm thấy toàn thân đau buốt. Nhưng tôi lại đang phấn khích cực độ. Nhạc lại chuyển sang một bản nhạc dance khác. Lúc này tôi gần như phát khùng bởi tôi thấy trước mắt mình là những mảng màu rực rỡ. Màu vàng của ánh mặt trời với những đường cong uốn lượn xanh màu da trời mà tôi nghĩ chắc chắn đó phải là những cánh chim. Rồi cả cái không gian vàng rực ấy vỡ òa ra, hòa trộn với những điểm màu xanh ấy để cuộn tròn lại. Chúng cứ xoắn vào nhau mãi như vậy. Và rồi tất cả dừng lại. BÙNG NỔ. Tất cả vỡ vụn ra. Tôi có thể nhìn thấy những xác màu đỏ rực đang tung bay. Chúng không hoàn toàn là đỏ nhưng nhìn thế nào đó cũng là những mảng màu đỏ rực. Và cuối cùng tôi mở mắt. Bản nhạc cũng đã kết thúc từ lúc nào.

4. Tôi dội từng gàu nước mát lạnh lên người. Nhịp thở vẫn gấp gáp. Nước mát lạnh và gần như tôi chẳng còn để ý đến điều gì nữa cả. Thât sự là một cảm giác yên bình đến lạ lùng. Quấn chiếc khăn quanh người, tôi rót cho mình một ly nước lọc thật đầy, bỏ vào đó vài cục đá. Tôi cầm ly trên tay một vài phút cho đá hoàn thành nhiệm vụ của mình. Ly nước đã lạnh ngắt trên tay tôi. Cầm ly nước trong tay, mặt hướng về cửa sổ và nhìn vào màn đêm ở bên ngoài, tôi khẽ thở ra một cách nhẹ nhàng. Châm lửa và đốt một điếu thuốc, đây là lần đầu tiên sau ngừng ấy năm tôi hút thuốc ở nhà. Phun vào không trung một làn khói trắng, tôi đưa ly nước lên miệng và uống một mạch cho đến hết. Nước lạnh đến buốt cả đầu. Tôi tắt thuốc và dụt nó vào thùng rác dù chỉ rít một hơi. Tôi đã lấy lại thăng bằng cho chính bản thân mình. Như vậy cũng đã là cuối cùng cho một ngày.

*Ảnh sử dụng trong entry này có tên: Exciting works of fiction của tác giả Joel Robison. Tôi không có bất kỳ quyền gì đối với tác phẩm này. Nếu bạn sử dụng hình ảnh trên, xin vui lòng để credit cho tác giả. 

16.9.12

Cho những ngày phía trước



1. Cố gắng luôn là một động từ mà không phải lúc nào mình cũng có thể sử dụng. Vấn đề không nằm ở ý thức có muốn cố gắng hay không mà bản thân mình có thật sự muốn cố gắng hay không? Ì luôn là một khái niệm mà bản thân chẳng muốn thừa nhận chút nào nhưng rốt cuộc, ở một thời điểm nào đó cũng phải nhìn nhận thẳng thắn với bản thân rằng mình đang có một độ "ì" nhất định. Thật là nguy hiểm quá!!!

2. Làm thế nào để hết "ì". Thay đổi môi trường sống? Thay đổi công việc? Thay đổi thói quen? Thay đổi? Công việc cũng đã thay đổi rồi. Thói quen đang vào dần một quỹ đạo khác. Liệu còn phải thay đổi môi trường sống? Có lẽ sớm thôi. Vẫn còn nhiều thứ phải suy nghĩ và nhiều thứ phải tính toán. Không phải cái gì muốn cũng có thể làm được; tuy nhiên mình vẫn luôn tin rằng, chỉ cần đúng thời điểm và có đủ quyết tâm, thì mình cũng sẽ dứt khoác được thôi.

3. Trong bước đường trưởng thành của mình, có những va chạm là không tránh khỏi. Xử lý thế nào lại là chuyện của mỗi cá nhân. Chẳng ai giống ai để có thể là một hình mẫu rõ ràng để người khác có thể nhìn vào đó mà sao y bản chính. Có những điểm tốt, những điểm dở và phải tự mỗi người tìm cách đối mặt với những điều đó mà thôi. Than thở là điều thường làm nhưng liệu rồi than thở có làm thay đổi được gì ngoài đem đến những suy nghĩ tiêu cực cho chính bản thân mình và làm mệt mỏi những người khác? Có lẽ mình đang làm mệt mỏi một số người chăng (tự cười). Có lẽ nên dừng lại.

4. Mình thấy nhiều người cứ râm rang về chuyện một người học giỏi chắc gì đã làm giỏi. Điều đó có thể đúng nhưng để học giỏi thì người ta đã phải bỏ ra nhiều tâm huyết, nổ lực và cả sự kiên trì. Đem những điều đó vào công việc thì mình tin chắc ai cũng sẽ thành công. Chỉ trừ một số ít học giỏi theo kiểu học vẹt và có sự thiên vị thì không nói. Còn lại học đã giỏi thì đa phần làm gì cũng có cách nhìn nhận và suy nghỉ đúng đắn và không mang tính chất phá hoại. Còn lại, cái kiểu nói: "tôi học không giỏi vì tôi không muốn học nhưng tôi có đầy đủ tố chất để làm giỏi" thì đa phần là ngụy biện cá nhân và ít nhiều chẳng có cái gì có thể kiểm chứng được cả. Cứ tự đặc mình vào vị trí của nhà tuyển dụng là tự hiểu thôi, có cả hàng trăm ngàn người ứng tuyển thì tiếu chí đầu tiên để loại bớt ứng cử viên là gì? Học giỏi đúng không? Chẳng có cách gì nhanh nhất hơn thế. Tất nhiên cái phần trăm người học giỏi làm được việc giỏi cao hơn gấp nhiều lần người học khá/dở mà làm giỏi. Bởi vậy đừng trách! Trách mình trước đã!

5. Nếu có ai vi phạm đến những gì thuộc về cá nhân và tung nó lên mạng thì việc đầu tiên của tui là đi kiện. Đi kiện tất cả những tờ báo nào trích dẫn và đăng lại những thông tin thuộc vào loại cá nhân đó (tất nhiên là phải có báo đăng mà cái việc này chắc cả trăm năm chưa có). Báo chí là "người" định hướng thông tin cho xã hội nhưng những thông tin thuộc tính chất cá nhân và cần sự thẩm định đúng sai và có vi phạm pháp luật hay không cần được kiểm chứng trước khi được chườm lên mặt báo. Không phải muốn đăng cái gì là đăng. Hay có lẽ ở nước ta, "báo chí" có cái quyền đó mà không sợ bị pháp luật sờ gáy?

6. Cuối tuần mà mưa thì chán thật, nhưng cũng chả sao, có thời gian ngủ và ngủ... Kiểu này chắc mập lên vài kg nữa quá.

(*): Hình được sử dụng để minh họa là một tác phẩm của Joel Robison với tựa đề là Air Mail

5.2.12

Thành phố nhỏ, tình yêu lớn

Tôi sẽ không giấu giếm một sự thật rằng tôi yêu thành phố nơi tôi đang sinh sống bằng một thứ tình cảm trái nắng trở trời và thay đổi thất thường.

Đối với tôi, cái thành phố nhỏ này cứ như một cô nàng đáng yêu, đỏng đảnh và khó chiều. Tôi ghét "cô ta" bởi cái sự tĩnh lặng đến lạ lùng. "Cô ta" không nhộn nhịp, không tấp nập. Tôi có thể "ôm lấy cô ta" mà tận hưởng cái sự nhẹ nhàng, êm ấm; cảm giác dễ chịu đến mức mà tôi không bao giờ thật sự muổn rời bỏ. Nhưng cùng lúc đó tôi lại cảm thấy sự lười nhác cố hữu; sự hờ hửng trước dòng chảy gấp rút của cuộc sống của "cô ta" khiến tôi như phát điên. Tôi ghét "cô ta" bởi bằng một cách nào đó, "cô ta" có thể len lỏi vào tận các ngóc ngách sâu kín nhất của tâm trí tôi, gợi lên biết bao điều tốt đẹp và cả u buồn mà đôi lúc tôi muốn quên đi, quên hẳn thật sự. Ở cạnh "cô ta", đôi lúc cảm giác chán ghét cứ dâng tràn tột độ bởi sự nhịp nhàng của dòng chảy thời gian cứ thế mà trôi đi, cùng với tuổi trẻ của chính bản thân tôi. Còn tôi; với "cô ta" cứ vậy mà dậm chân tại chỗ với những cái bẫy ngọt ngào về cuộc sống và tương lai mà cả hai tự huyễn hoặc cho mình. Tôi ghét "cô ta" bởi càng muốn rời xa "cô ta" bao nhiêu, tôi càng bắt gặp những vật cản, những trở ngại bới cái tình yêu quá đổi ngây thơ mà tôi đã trót trao. 

Tuy vậy, tôi đã, luôn và sẽ yêu "cô nàng đỏng đảnh" của tôi. Tôi yêu cái không khí dễ chịu trong những buổi sáng đầy nắng ấm cùng tiết trời se lạnh mà "cô" đã mang lại cho tôi. Tôi yêu cái sự chậm chạp nhưng tuyệt đối không hề tĩnh lặng mà "cô ta" tạo ra cho tất cả mọi người. Tôi yêu những người bạn, người anh, người em, người chị, người họ hàng của "cô ta". Họ là những con người chất phát, giản dị và "dễ sống". Tôi yêu cái cảm giác ngồi một mình vả cảm nhận những âm thanh khác biệt phát ra từ nhiều phía, hỗn loạn nhưng ngẫu nhiên lại có xắp xếp theo một trật tự nào đó mà "cô" mang lại. Những tiếng cười nói, tiếng xe chạy trên đường, tiếng điện thoại, rồi lại tiếng cười nói và cả tiếng gió... tất cả dồn lại, "đông đặc". Bất. Chợt. Vỡ. Òa. Chính lúc đó, là lúc tôi yêu "cô nàng của tôi" hơn lúc nào cả. Cảm giác được nghe thánh những bản tình ca dài bất tận từ cái khúc hát của thành phố mình cất lên bởi muôn vàng âm thanh khác biệt, thật sự là đầy khoái cảm và nhục dục; nhưng lại là một thứ khoái cảm đầy thuần khiết. 

Rồi cũng sẽ đến lúc, tôi rời bỏ "cô nàng" yêu quý này, để đi đến những chân trời khác, nơi có sự nhộn nhịp tấp nập để tôi có thể "phung phí" tuổi trẻ của mình, để tôi có thể được sống; để tôi có thể thế này, thế nọ. Nhưng chác chắn một điều là tình yêu tôi dành cho thành phố bé nhỏ này, tình yêu tôi dành cho "người tình tuyệt vời" này là thứ cảm xúc thiêng liêng không gì có thể thay thế. 

27.9.11

Những cơn mưa về trên thành phố



Mưa đã rơi, cả tuần nay ngày nào cũng mưa. Mùa mưa rốt cuộc cũng đã về rồi…
Mình thích cảm giác nằm cuộn mình trong chăn, ngắm nhìn bầu trời xám ngắt và lặng im nghe tiếng mưa rơi vào những buổi sáng sớm. Một khoảng không gian yên tĩnh tuyệt đối, tất cả âm thanh nghe được là tiếng thở của chính mình hòa trộn với tiếng mưa đập vào mái tôn không ngừng nghỉ.
Mình thích cảm giác đi dưới trời mưa nhẹ hạt, khoác trên mình chiếc áo mưa cánh dơi trong suốt và đi chầm chậm để cơn mưa đập vào mặt để xua tan cái cảm giác ngái ngủ vẫn còn hiện hữu trong cơ thể. 
Mình thích cảm nhận cái cảm giác lười biếng và chậm chạp khi cố gắng đưa tâm trí vào công việc trong những buổi sáng mùa mưa.
Mình thích cái cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể khi khoác lên mình chiếc áo khoác mỏng, tay cầm tách cà phê nóng vẫn còn bốc khói và đứng nhìn cầu Sông Hàn từ trên cao. Những chiếc áo mưa đủ sắc màu và sự hối hả của dòng người qua lại. Thật sự là một cảm giác vừa yên bình vừa phấn khích.
Mình thích cảm giác được bước một cách vội vã trên mặt đường dưới những cơn mưa lất phất. Mình thích ngắm nhìn những khuôn mặt bạn bè với mái tóc thắm nước mưa, những hạt mưa cứ như những hạt thủy tinh li ti được đính lên tóc một cách khéo léo.
Nhưng mình cũng ghét những cơn mưa nặng hạt không ngừng, những cơn mưa đến héo hon trời đất. Mình ghét cái cảm giác u sầu mà những cơn mưa này mang lại. 
Mình ghét cái cách mà những cơn mưa này khơi lại những niềm đau đã chôn chặt trong tim. Mình ghét cái cách những cơn mưa mang tâm trí mình trôi dạt về những miền quá khứ tưởng chừng đã quên lãng từ lâu.
Mình ghét những cơn bão, những nổi lo âu và cả những niềm đau.
Mùa mưa lại về…
Trên thành phố của mình, với những niềm vui và nổi buồn lẫn lộn. 
Và đêm nay, mưa vẫn rơi đều đặn và buồn…