Hiển thị các bài đăng có nhãn my city. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn my city. Hiển thị tất cả bài đăng
3.12.12
Những buổi trưa trên thành phố
Sau này nếu có đi đâu hoặc định cư ở một nơi nào đó, điều làm tôi nhớ nhất trên cái mảnh đất này, có lẽ là những buổi trưa yên tĩnh đến lặng người.
Thành phố này vốn dĩ chẳng nhỏ, dân số cũng thuộc tầm đông đúc và con người thì cũng bận rộn, nhưng tất cả những điều ấy dường như chẳng hề ảnh hưởng đến những buổi trưa yên ắng nơi đây. Vào những ngày không có nắng, thời tiết mát mẻ, bạn có thể lái xe đi dọc những con đường trung tâm của thành phố và tận hưởng cái không khí tĩnh lặng có phần lạ lùng. Thời gian cứ như bị nén lại và trôi đi một cách chậm chạp. Những âm thanh trên thành phố cũng dịu lại, không ồn ã hay khó chịu. Người trên đường gần như cũng chậm rãi một cách đặc biệt. Không có một thứ gì hay một ai phải vội vã. Dường như đối với họ, thời gian đang là một kho báu đặc biệt to lớn và họ “có quyền” được sử dụng một cách “tẹt ga”. Nhưng căn nhà đóng cửa im ỉm. Những hàng quán cũng không còn cái vẻ bận rộn thường thấy. Ngay cả ở những hàng ăn vốn dĩ đông đúc, con người ta cũng lặng lẽ ăn uống và lặng lẽ ngồi đấy; thư thái chờ đến lượt mình.
Những quán cà phê đông đúc thường ngày cũng im lặng trầm ngâm. Những người khách bộ hành dừng chân nghỉ ngơi đợi chờ cái thời khắc chậm chạp này trôi qua một cách kiên nhẫn. Những giọt cà phê đen nhỏ đều đặn mà nếu thật chú ý, đôi lúc ta có thể nghe được cả những tiếng tí tách. Những làn khói thuốc được “thả” đều đặn trong một khoảng không gian chật ních những người nhưng lại khá là yên ắng. Cho dù đó là quán cà phê đông đúc nhất thành phố, cho dù trong lòng nó những người ngồi đấy vẫn đang thì thầm to nhỏ những câu chuyện dài bất tận, thì ở ngoài kia, trên những con đường, một sự yên tĩnh đến tuyệt hảo. Chẳng có một sự ồn ào nào có thể vượt ra khỏi giới hạn của những ngôi nhà, những cánh cửa để ùa lên những lòng đường, những con phố. Có lẽ, ngay cả tiếng ồn cũng đi ngủ trưa.
Cứ như vậy, hết ngày này sang ngày khác, tôi vẫn luôn tìm cho mình một góc nhỏ để ngồi yên lặng. Tôi không chờ cà phê đen nhỏ giọt hay thả những làn khói thuốc mỏng manh lên cái bầu không khí tĩnh mịch kia. Tôi chỉ đơn giản là ngồi đó, thả tâm trí mình vào những câu chuyện, những suy nghĩ và vào ngay bên trong của sự yên tĩnh. Thời gian cứ thế mà trôi qua cho đến cái thời khắc mọi vật dường như bừng tỉnh và tiếp tục quỹ đạo sống thường ngày. Đó cũng là lúc tôi biết thành phố vừa trở mình.
Tôi yêu những thời khắc như thế này thật nhiều bởi nó giống như "một người bạn đồng hành" mà tôi có thể tin tưởng được, và tôi cũng biết rằng, có lẽ sẽ có nhiều người giống như tôi. Yêu nơi mình sống chỉ vì những buổi trưa như thế.
*Hình ảnh được lấy từ đây. Mình không có bất kỳ quyền nào đối với hình ảnh trong note này.
2.12.12
Vỡ kịch không có hồi kết
Lại một buỗi trưa cả khu xóm này phải "chứng kiến" một "vỡ kịch" không mấy thoải mái. Vẫn là gia đình ấy - cái gia đình sát vách cạnh nhà tôi, với những tiếng khóc, tiếng đồ đạt bị đập vỡ và những tràng chửi bới bất tận.
Tất cả diễn ra như một tần số bất biến có chu kỳ cụ thể và dường như nó không có điểm dừng. Mở đầu là những tiếng cãi vã, lúc đầu thì nhỏ rồi một lớn dần lên, không quên kèm theo cả sự hằn học và xúc phạm lẫn nhau. Từng lời, từng lời một như những "lưỡi dao" mà người ta cố gắng dùng hết sức mình để cắm phập vào "lồng ngực" của đối phương. Tôi thầm nghĩ, có lẽ đã từ lâu, chẳng có "giọt máu" nào chảy nữa rồi, bởi những vết "đâm" cứ đều đặn và thường xuyên như thế và con người ta có lẽ đã quá quen thuộc với tình cảnh ấy. Cứ như vậy, "vỡ kịch" cứ thế tiếp diễn, phụ họa cho những tiếng loảng xoảng của đồ đạt bị ném, bị đập là những tiếng khóc, tiếng gào thét, tiếng kể khổ và những lời thóa mạ. Phụ nữ thì la khóc và than thân trách phận, đàn ông thì đập, phá và đánh nhau. Tất cả đều có "lớp", có "lang" và đều quá đỗi quen thuộc, nó quen đến mức chỉ cần ngồi một chỗ trong phòng, tôi đã có thể tưởng tượng ra tiếp theo những người đàn bà trong căn nhà ấy sẽ nói gì, những thằng đàn ông trong nhà đó sẽ làm gì và cả những người hàng xóm sẽ làm gì. Cao trào của "vỡ diễn" là sự va chạm vào nhau, dữ dội và hùng hỗ của một kẻ được "phân vai" là "con" và của một người được đảm nhiệm "vai" một "người cha". Họ lao vào nhau, xoay vần trong cuồng nộ và đánh nhau. Tất nhiên sẽ có những người hàng xóm "tốt bụng" đóng vai "phụ" để vào can ngăn. Tất cả những người còn lại sẽ hoàn thành vai diễn của mình một cách mỹ mãn - những vai diễn "quần chúng" ngồi đó để chứng kiến "vỡ kịch" hay có thể bị buộc là những khán giả bất đắc dĩ. Họ ngồi trong nhà của mình, đưa mắt theo dõi từng hành động và lời nói của những "diễn viên" một cách chán chường và hờ hững. Chẳng có gì khó hiểu khi một "vỡ kịch" như thế, dù với nhiều âm thanh và hành động sống động, lại không chứa đựng trong nó một chút xíu xúc cảm nào cho "người xem". Tất cả đều như một quá trình được biên soạn sẵn. Chính xác như một chu kỳ.
Thật đáng nể phục khi người ta phải căng mình lên để "phun" vào nhau những lời nói cay độc và cũng phải căng mình lên để hứng chịu và phá hoại. Những người trong căn nhà ấy đã, đang và sẽ "đóng" cho trọn vai diễn của mình. Không có điểm dừng lại. Tất cả rồi sẽ tiếp diễn theo một mạch sống thường ngày. Rồi chỉ trong chốc lát nữa thôi, mọi thứ sẽ chìm xuống, và gia đình đó sẽ lại ngồi cạnh nhau trên cái sân trước của căn nhà, cùng nhau tất bật chuẩn bị cho một vụ đánh bắt cá mới của ngày hôm sau. Họ sẽ vẫn ngồi đấy, làm những công việc họ vẫn thường làm. Nói những điều họ vẫn thường nói hoặc đôi khi chỉ là ngồi đó với những đôi tay làm những động tác thuần thục và nhuần nhuyễn mà không nói một tiếng nào.
Cũng gia đình ấy, tháng trước vừa mới nhận vào nhà mình một người con dâu ở độ tuổi 17-18 gì đấy, trẻ hơn chồng của cô ta một hay hai tuổi. Hai vợ chồng trẻ kia, sẽ ngồi cạnh nhau, cạnh cha mẹ mình vào những buổi tối. Họ sẽ im lặng và làm công việc của mình. Đôi lúc nhìn họ, tôi tự hỏi, liệu sau này họ có thay thế cha mẹ mình để đóng tiếp những "vỡ kịch" vô nghĩa kia không? À mà có lẽ tôi lầm, họ cũng đã tham gia vào "vỡ kịch" đó rồi, chỉ là chưa đến lúc để đảm nhận "vai chính" mà thôi.
Lại một tiếng chửi bới, tiếng đập phá dữ dội và một tràng dài la hét. Tôi mở mắt, cầm điện thoại và gọi đến số 113. Trong đầu chợt nghĩ, đã đến lúc cần một ai đó hạ màn.
5.11.12
Tiếng Vọng Nơi Đô Thị
Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố này, đã hai mươi bốn năm, vỏn vẹn rời khỏi đây 5 lần. Tất cả đều đi và trở về! Chưa bao giờ rời khỏi "cái chốn quen thuộc đến phát chán" này quá một tháng.Nắng khẽ chiếu qua khung cửa số phòng mà tôi đã cố tình kéo màn để lộ ra một khoảng gương hình chữ nhật trên ô cửa sổ tối qua. Ánh nắng làm tôi thức giấc, khẽ nhìn đồng hồ hiển thị trên chiếc điện thoại cầm tay để bên cạnh, chỉ mới sáu giờ sáng ngày Chủ Nhật.
Sau năm phút mơ màng, tâm trí đã thật sự tỉnh táo sau giấc ngủ kéo dài năm tiếng, tôi vẫn nằm đó và nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ của mình. Thật buồn cười khi suy nghĩ rằng, ngay lúc mình còn nằm ở trên giường thế này, ngoài kia mọi thứ đang xoay vòng và chuyển động. Hôm nay thật yên tĩnh quá, nhà hàng xóm có lẽ đã "dong thuyền" ra khơi đánh cá vì tối qua mãi đến 12 giờ khuya, họ vẫn còn tất tả chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho buổi đi buông lưới vào sáng hôm sau. Những đứa trẻ nhà kế bên chắc vẫn còn ngủ bởi tôi vẫn chưa nghe thấy những tiếng khóc gọi mẹ hay những tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con. Không gian có lẽ thật sự quá yên tĩnh, một phần vì sáng nay mẹ tôi không tập thể dục. Sáng nào, cứ theo một quy trình "chuẩn không cần chỉnh" bắt đầu từ lúc 4h50 kéo dài đến 5h30, bà tập luyện một cách đều đặn và mẫn cán, ngẫm lại nhiều khi thấy hình như tôi chưa bao giờ thừa hưởng được từ bà sự quyết tâm đến mãnh liệt như vậy. Ở tôi, cái gì cũng có vẻ nửa vời và đối với mẹ tôi, bà ghét sự nửa vời.
Tôi lặng lẽ chuyển mình và tập trung lắng nghe, ở đâu đó là tiếng thở thật đều đặn của mẹ ở nhà dưới mà tôi biết chắc là chỉ mười lăm phút nữa là bà sẽ tỉnh dậy và chuẩn bị cho ngày hôm nay. Hôm nay chúng tôi có hẹn đi ăn sáng theo kiểu buffe tại một khách sạn quen thuộc. Sở thích của bà cho những dịp đặc biệt nào đấy hoặc đôi lúc chỉ là "hứng lên là làm". Năm phút nữa trôi qua, tôi khẽ ngồi dậy, đeo headphone và bật playlist yêu thích của mình. Nhắm mắt và tưởng tượng đến một không gian nào đó thật khác.
Khi đã yên vị tại bàn của khách sạn, tôi nhìn quanh và cảm thấy thật sự thú vị khi chỉ ngồi đó và quan sát sự chuyển động của những người đến đây để làm đầy cái bụng đói của mình, hay chỉ đơn giản là đến và ngồi trò chuyện cùng những người mà họ yêu quý. Tiếng kêu của những chiếc đĩa sứ được đặt lên, bỏ xuống. Tiếng những chiếc nĩa, dao, muỗng va chạm nhau. Tiếng lò nướng bánh mì kêu một cái "tách" sau khi đã hoàn thành xong nhiệm vụ cho ra đời hai lát mì gối được nướng vàng tươm, trông cực kỳ "khêu gợi". Lẫn trong những âm thanh vui tai đó là tiếng í ới gọi nhau của những thực khách mà hầu như ai cũng có tâm trạng vui vẻ, có lẽ vì họ đang ở trong một kỳ nghĩ hoặc vì đang có chuyện vui; trong các dịp đi ăn ở đây, tôi chưa từng thấy ai mặt mày cau có cả.
Nhẹ nhàng lấy cho mình mỗi thứ đồ ăn một ít, tôi ngồi đó và lắng nghe. Nghe những câu chuyện của mẹ và dì tôi xunh quanh cuộc sống thường nhật của họ. Cuộc sống của những người đàn bà quá chồng; một chuẩn bị về hưu và một đã về hưu được ba, bốn năm gì đấy. Những câu chuyện thường chủ yếu xoanh những câu lạc bộ khiêu vũ, thú tiêu khiển đang được coi là mốt cho các bậc trung niên ở cái thành phố này. Lắm chuyện bi hài chả kém trong cái thú vui đó. Chả thiếu chuyện dành dật kép nhảy hay cặp bồ này nọ, mà từ lâu tôi cho rằng đó là điều bình thường trong cái chốn lắm thị phi này. Có người trong nhà đã từng hỏi tôi nghĩ thế nào về việc cả dì và mẹ đều đi khiêu vũ như vậy, lúc đó câu trả lời duy nhất mà tôi biết đến là: "Vui được lúc nào hay lúc ấy". Tiếng còi xe phát ra từ một chiếc ô tô nào đó đột nhiên chen vào tâm trí tôi, đó cũng là lúc tôi tự kéo mình về thực tại. Loáng thoáng tại các bàn cạnh bên, những câu chuyện về cuộc sống, về công ăn việc làm, về chuyện học hành và có cả tình yêu, vẫn được đều đặn "tuôn chảy". Tôi thầm nghĩ, con người chắc chẳng bao giờ có thể "ngừng nói" được. Nếu đem gom hết tất cả các câu chuyện ấy vào một cuốn sách, chắc cuốn sách đó có khi phải nặng gần bằng cả trái đất này.
Rời khách sạn là lúc tôi bắt đầu những giờ uống cà phê tán gẫu miên mang bất tận với bạn bè. Họ kể, tôi kể, họ nói, tôi nói. Tất cả đều dồn sức để kể câu chuyện của mình. Đôi khi tôi tự hỏi, trong những lúc chóng vánh ngồi nghĩ lại, có ai nhớ hết được những gì mình nói sau buổi cà phê ấy và có bao nhiêu lời nói và câu chuyện của mình thực sự được lắng nghe? Có thể nói, ngồi giữa một quán cà phê đông đúc nhất nhì thành phố này, cảm giác chả khác ngồi xem hàng trăm vỡ kịch cùng một lúc là mấy. Âm thanh sống động vô cùng. Thi thoảng, tôi cảm thấy "ngộp thở" với chính cái bầu không khí đó, nhưng kỳ lạ, càng bí bức, càng chật chội thì dường như lại càng hấp dẫn và chỉ muốn ngồi cho đến khi mệt lã đi mà thôi. Chắc chỉ có dân thành thị là thích hành xác nhau kiểu này. Hay chỉ mình tôi như vậy thôi?
Ngày cuối tuần của tôi là ngày của những con đường, tôi thích chạy xe thật chậm dưới cái nắng nhẹ nhàng như của ngày hôm nay. Tôi đi lại trên những con đường hết đỗi quen thuộc nhưng dường như không bao giờ chán cái cảm giác được chạy trên những lối đi ấy. Vẫn những cảnh vật ấy thôi, tuy nhiên vào ngày cuối tuần, dường như cái gì nhìn vào cũng khác, cứ chầm chậm và thư thái đến lạ. Trong tai tôi vẫn là những tiếng nhạc xập xình mà theo lời mẹ tôi nói là "ồn ào không chịu nổi", tôi nhìn những con người đang buôn bán trên phố xá, miệng nói mà tôi chẳng thể nghe được họ nói gì, cứ vậy tôi vừa chạy, vừa ngắm nhìn và vừa suy đoán xem họ đang nói những gì, cộng thêm tiếng nhạc ồn ào trong tai; tôi thấy mình thật sự giống một thằng điên, không hơn không kém!
Lúc này trời đã về khuya, không gian thật sự quá đỗi yên ắng. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng bàn phím đang gõ lộc cộc của mình. Vẫn tiếng nhạc trong tai nhưng lần này là tiếng guitar nhẹ nhàng đến từ một ban nhạc nào đó ở Nhật mà tôi vô tình vớ phải trên mạng. Kết thúc một ngày, tôi nghĩ mình đã có khá nhiều cảm xúc; nhưng chẳng có cái gì đủ rõ ràng để tôi gọi tên; cứ mỗi thứ một ít như vậy đó. Đôi lúc, chính những thứ không rõ ràng như thế này lại làm tôi cảm thấy mệt mỏi.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, có khi nào tôi đang đi trên một con đường dài thật dài để tìm cho mình một tiếng vọng?
28.9.12
Cảm Ơn Đời Vì Tôi Vẫn Còn Trẻ
Tôi đi...
Tôi đến...
Và tôi mỉm cười...
Tôi luôn tự nhủ với mình rằng tôi đang sống, tôi đang được sống trong cái độ tuổi đẹp nhất của đời người. Tôi vẫn đang là chính tôi và tôi vẫn đang còn trẻ. Tôi vẫn đang còn được thở và tôi vẫn còn biết đau và biết tha thứ. Tôi có thể vẫn còn có thể phạm sai lầm và tôi vẫn có thể còn đủ sức mà đứng dậy bước đi sau những lần vấp ngả ấy.
Nhắm mắt lại và tôi vẫn thấy thứ ánh sáng đẹp đến mức choáng ngợp ấy. Thứ ánh sáng của tuổi thanh xuân căng tràn sức sống. Tôi thấy vui vì mình vẫn còn đó một tương lai. Và vẫn còn thứ đang chờ đợi tôi.
Hãy cứ chờ nhé, tôi sẽ đi...
Và tôi sẽ đến!
Cảm ơn đời vì tôi vẫn còn trẻ, khỏe và độc thân!
5.2.12
Thành phố nhỏ, tình yêu lớn
Tôi sẽ không giấu giếm một sự thật rằng tôi yêu thành phố nơi tôi đang sinh sống bằng một thứ tình cảm trái nắng trở trời và thay đổi thất thường.
Đối với tôi, cái thành phố nhỏ này cứ như một cô nàng đáng yêu, đỏng đảnh và khó chiều. Tôi ghét "cô ta" bởi cái sự tĩnh lặng đến lạ lùng. "Cô ta" không nhộn nhịp, không tấp nập. Tôi có thể "ôm lấy cô ta" mà tận hưởng cái sự nhẹ nhàng, êm ấm; cảm giác dễ chịu đến mức mà tôi không bao giờ thật sự muổn rời bỏ. Nhưng cùng lúc đó tôi lại cảm thấy sự lười nhác cố hữu; sự hờ hửng trước dòng chảy gấp rút của cuộc sống của "cô ta" khiến tôi như phát điên. Tôi ghét "cô ta" bởi bằng một cách nào đó, "cô ta" có thể len lỏi vào tận các ngóc ngách sâu kín nhất của tâm trí tôi, gợi lên biết bao điều tốt đẹp và cả u buồn mà đôi lúc tôi muốn quên đi, quên hẳn thật sự. Ở cạnh "cô ta", đôi lúc cảm giác chán ghét cứ dâng tràn tột độ bởi sự nhịp nhàng của dòng chảy thời gian cứ thế mà trôi đi, cùng với tuổi trẻ của chính bản thân tôi. Còn tôi; với "cô ta" cứ vậy mà dậm chân tại chỗ với những cái bẫy ngọt ngào về cuộc sống và tương lai mà cả hai tự huyễn hoặc cho mình. Tôi ghét "cô ta" bởi càng muốn rời xa "cô ta" bao nhiêu, tôi càng bắt gặp những vật cản, những trở ngại bới cái tình yêu quá đổi ngây thơ mà tôi đã trót trao.
Tuy vậy, tôi đã, luôn và sẽ yêu "cô nàng đỏng đảnh" của tôi. Tôi yêu cái không khí dễ chịu trong những buổi sáng đầy nắng ấm cùng tiết trời se lạnh mà "cô" đã mang lại cho tôi. Tôi yêu cái sự chậm chạp nhưng tuyệt đối không hề tĩnh lặng mà "cô ta" tạo ra cho tất cả mọi người. Tôi yêu những người bạn, người anh, người em, người chị, người họ hàng của "cô ta". Họ là những con người chất phát, giản dị và "dễ sống". Tôi yêu cái cảm giác ngồi một mình vả cảm nhận những âm thanh khác biệt phát ra từ nhiều phía, hỗn loạn nhưng ngẫu nhiên lại có xắp xếp theo một trật tự nào đó mà "cô" mang lại. Những tiếng cười nói, tiếng xe chạy trên đường, tiếng điện thoại, rồi lại tiếng cười nói và cả tiếng gió... tất cả dồn lại, "đông đặc". Bất. Chợt. Vỡ. Òa. Chính lúc đó, là lúc tôi yêu "cô nàng của tôi" hơn lúc nào cả. Cảm giác được nghe thánh những bản tình ca dài bất tận từ cái khúc hát của thành phố mình cất lên bởi muôn vàng âm thanh khác biệt, thật sự là đầy khoái cảm và nhục dục; nhưng lại là một thứ khoái cảm đầy thuần khiết.
Rồi cũng sẽ đến lúc, tôi rời bỏ "cô nàng" yêu quý này, để đi đến những chân trời khác, nơi có sự nhộn nhịp tấp nập để tôi có thể "phung phí" tuổi trẻ của mình, để tôi có thể được sống; để tôi có thể thế này, thế nọ. Nhưng chác chắn một điều là tình yêu tôi dành cho thành phố bé nhỏ này, tình yêu tôi dành cho "người tình tuyệt vời" này là thứ cảm xúc thiêng liêng không gì có thể thay thế.
15.7.11
Những ngày thật khác...
I.
Những ngày này mình thấy Đà Nẵng thật đẹp, nắng nhẹ thôi nhưng trong vắt, đôi lúc có những cơn mưa rào mang lại sự dễ chịu vào cuối ngày. Có hôm cứ chạy về nhà trong cơn mưa nặng hạt, mát và thật sự thoải mái; tưởng chừng như muốn đắm chìm mãi trong cái mát lạnh của những cơn mưa bất chợt như vậy.
Thích nhất là vào những buổi trưa, trời không nắng một cách gay gắt, đủ để mình đi lang thang từ công ty đến sạp báo nhà bạn, đọc cho chán chê rồi lại tiếp tục lang thang đến các quán cà phê cóc quen thuộc, hoặc cứ đánh xe vòng vòng tuyến đường Lê Lợi và Nguyễn Chí Thanh. Tự nhiên cảm thấy thật sự yêu cái không khĩ tĩnh lặng nhưng không buồn bã, êm đềm nhưng cũng không quá nhàm chán của những buổi trưa như thế này của thành phố.
II.
Cuộc sống là một chuỗi những bất ngờ và những điều không dự đoán trước. Vui có, buồn có, tốt có mà xấu cũng chẳng thiếu, nhưng điều quan trọng là sau đó chúng ta có được những gì và học được những gì. Mình thích nghĩ như vậy. Có thể đôi lúc, bực đến run người vì những chuyện chướng tai gai mắt, đau như thắt cả tim hay vui đến phát khóc, nhưng rốt cuộc, đó là những cảm xúc và những bài học quý giá cho những trải niệm của cuộc sống, điều đọng lại cuối cùng mới thật sự là điều quan trọng. Cứ tự nhủ như vậy mà sống để tránh bực tức, tránh đố kỵ và biết đâu được, tránh cả phiền phức.
III.
Mình bắt đầu thấy thoải mái hơn với công việc hiện tại, mọi thứ khá là mới mẻ và hoàn toàn không quen thuộc với mình, nhưng chẳng sao cả, cứ vậy mà chiến thôi. Đùa chứ, cũng sợ và run nhưng chắc cố gắng thì chả sao cả, nhiều khi thấy AQ một chút để mà động viên tinh thần thì cũng chẳng có gì xấu, nhỉ?
Mình thích quang cảnh từ văn phòng mình nhìn xuống đường Bạch Đằng. Lần đầu tiên nhìn từ tấng 11 xuống, mình đã tròn xoe mắt và ngạc nhiên vì vẻ đẹp của cầu Sông Hàn và cả dòng sông mà mình từng cho rằng “xấu nghí, chắc chả ma nào khen đẹp”. Cứ tầm 3 đến 4 giờ chiều, mình hay dành ra vài phút để ngắm dòng người đi lại trên cầu Sông Hàn và cả dòng xe cộ dưới chân cầu. Nhìn từ trên xuống, mọi thứ thật nhỏ bé, có cảm giác như mình chỉ cần đưa tay ra là đã có thể nắm trọn cả một góc thành phố trong lòng bàn tay vậy. Thật sự rất thú vị.
IV.
Có những thói quen phải thay đổi nhưng cũng có những thói quen đã thấm vào trong máu, khó mà có thế thay đổi được. Đôi lúc cần phải thỏa hiệp vì những lợi ích to lớn hơn. Lại AQ, nhưng thà như vậy còn hơn cứ ôm cái tôi lớn bằng trời đâm đầu vào chảo lửa, và rồi kết cục là những bi hài không ai biết trước được.
Những ngày thật sự khác, ít nhất là đối với những cảm xúc của mình…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



