Hiển thị các bài đăng có nhãn friend. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn friend. Hiển thị tất cả bài đăng

24.12.12

Giáng sinh vui vẻ


Chúc mọi người một mùa giáng sinh thật ấm áp và đầy ấp niềm vui bên cạnh gia đình và những người thân yêu nhất của mình. Hãy giành những giờ phút tuyệt vời này để mang lại hạnh phúc cho những người quan trọng nhất của mình nhé! 

Cuộc sống luôn có những bất ngờ mà không ai trong chúng ta có thể biết trước được nên mình chỉ mong rằng vào những thời khắc đặc biệt trong năm, chúng ta có đầy đủ cơ hội để mang yêu thương và niềm hạnh phúc đến bên những người thật sự có ý nghĩa đối với chúng ta.

Merry Christmas and Happy New Year 2013!


10.12.12

Doraemon, người hùng thân thiện nhất Châu Á



 Đi lang thang trên mạng tình cờ kiếm được một số bài báo của Tạp chí TIME viết về những người mà tạp chí này cho là những người hùng của Châu Á trong thời đại hiện nay (bài viết này cũng đã lâu, từ năm 2008 hoặc 2009). Duy nhất trong những nhân vật đó, chỉ có Doraemon là hình mẫu tưởng tượng được coi là người hùng Châu Á.

Có lẽ tất cả chúng ta đều không xa lạ gì với chú mèo máy Doraemon. Đọc bài báo của tờ TIME xong tự nhiên thấy nhớ về tuổi thơ với chú mèo máy này kinh khủng. Tuổi thơ của mình đã gắn liền với Doraemon từ khi mình biết đọc. Năm mình lên 4 tuổi cũng là lúc Dorameon được đưa về Việt Nam. Năm mình 5 tuổi mình đã đọc những cuốn truyện Doraemon đầu tiên đến mức nằm lòng từng câu chữ. Đối với mình, Dorameon, Nobita và những người bạn đã không còn là những nhân vật truyện tranh. Họ đã bước ra khỏi trang sách và làm "giàu" thêm thời thơ ấu của mình. Đối với mình họ là những người bạn "tuyệt vời" khi đã dạy cho mình những bài học đầu tiên về sự tuyệt vời của "tình bạn" và sự kỳ diệu của những nỗ lực không ngừng.

Ngày hôm qua đã là kỷ niệm 20 năm ngày Doraemon đến Việt Nam, nên mình muốn viết một cái gì đó về Doraemon. Tình cờ thấy bài báo nào nên dịch ra và để lên blog cho mọi người cùng đọc. Đây quả thật là một bài báo hay và cũng như một lời cảm ơn mình muốn gởi tới "chú mèo máy" tuyệt diệu này. Cảm ơn vì đã đồng hành với mình trong suốt thời thơ ấu không phải lúc nào cũng tràn ngập niềm vui của mình.



NGƯỜI HÙNG THÂN THIỆN NHẤT CHÂU Á

“Có thể nói rằng Doraemon (どらえもん) là một điều tốt đẹp và dễ thương nhất mà người Nhật Bản mang lại cho thế giởi”, Pico Lyer* nói, “và sự lạc quan không ngừng của Doraemon là một nguồn cảm hứng xuyên lục địa.”

Chắc chắn một lần trong đời bạn đã từng nhìn thấy Doraemon cho dù bạn không biết tên của chú mèo máy. Và một khi đã nhìn thấy Doraemon, bạn ắt hẳn sẽ bị lôi cuốn bởi bầu không khí đầy sức sống và lạc quan xung quanh chú mèo máy màu xanh này. Cái đầu tròn như quả bóng với nụ cười rộng, đôi tay giơ lên khi chào và một vẻ tười cười hồn nhiên, không lo âu; được bắt gặp không chỉ tại Nhật Bản mà còn trên những con đường ở Hà Nội, trong lớp học của những trường Đại học tại Mỹ và cả trong những rạp chiếu phim ở Hồng Kông. Người ta lấy Doraemon làm hình mẫu cho pháo hoa, làm tem thư, làm con trỏ màn hình máy vi tính của Sony, và Doraemon còn xuất hiện trên cả phim ảnh. Nhưng trên hết thảy, Doraemon mang đến một thông điệp cho tất cả mọi người, cho dù chúng ta là ai, thuộc chúng tộc nào, nghèo nàn hay giàu có thì tương lai sẽ trở nên tốt đẹp, thực tại có thể sửa chữa được, và bạn có thể hạnh phúc cho dù bạn đang buồn.

Từ nhiều năm trở lại đây, Nhật Bản đã tạo nên cho thế giới những cỗ máy sang trọng với kiểu dáng tao nhã bật nhất, những tác phẩm truyện tranh và hoạt hình của họ hấp dẫn cả thế giới đến nỗi ban nhạc điện tử Gorillaz đã sử dụng những đặc trưng hình ảnh hoạt hình ấy để làm đại diện cho chính họ trong các video ca nhạc, hay bộ phim hoạt hình nổi tiếng Vua Sư Tử lấy cảm hứng từ một bô phim hoạt hình kinh điển của bậc thầy Osamu Tezuka(おさむ てずか). Những vận động viên thể thao như Ichiro Suzuki (いちろ すずき) hay Hidetoshi Nakata(ひでとし なかた) đã đem lại sinh khí mới cho làng thể thao thế giới với những cử động uyển chuyển, đầy kỹ thuật và hiệu quả của họ. Thế nhưng không một biểu tượng văn hóa nào của Nhật Bản có được sự ấm áp, đầy thân thiện và đầy tính nhân đạo đối với tất cả mọi người trên thế giới bằng chú mèo máy màu xanh da trời đến từ thể kỳ 22 với chiếc túi thần kỳ trước bụng này.
 


Doraemon không sống trong một thế giới khác chúng ta là mấy, với những chương trình truyền hình hàng tuần và những bộ phim hàng năm cho thấy chú mèo máy này sống trên những con phố rất bình thường, có những hàng xóm rất bình thường ở Nhật Bản. Bạn thân nhất của DoraemonNobita (のびた)(cái tên có nghĩa là “bị hạ gục”), một cậu bé yếu ớt, hậu đậu, thường xuyên cần được giúp đỡ, học lớp 4, đeo kính và luôn bị bắt nạt bởi bạn bè trong trường lớp cũng như hay bị thầy cô và bố mẹ la mắng. Như bất kỳ một người bạn tốt nào, Doraemon cùng đi tập bóng chày với Nobita, ngồi bên cạnh Nobita mỗi khi cậu phải “vật lộn” với bài tập về nhà, và luôn cố gắng bảo vệ Nobita khỏi cậu bé mách lẻo Suneo(すねお)( Xê-kô) hay “chàng lực sỹ” Gian(ギアン)(Chai-en). Tuy nhiên không như những người bạn bình thường khác, Doraemon ngủ trong một cái tủ áo trong phòng của Nobita, và cổ máy thời gian của cậu ta thì lại ở trong ngăn kéo bàn học.

Cũng như những nhân vật hoạt hình kinh điển khác như chú chó Snoopy hay chú gấu Paddington, Doraemon cũng có những đặc trưng tính cách và lai lịch riêng. Chú mèo máy cân nặng 129,3 kg, cao 129,3 cm và sinh nhật vào ngày 3 tháng 9 năm 2112. Món ăn ưa thích của Doraemon là bánh rán (dorayaki(どらやき) – một loại bánh của Nhật Bản với nhân đậu ngọt ở giữa 2 miếng bánh). Ngoài ra Doraemon còn có một cô em gái – Dorami(どらみ), cô mèo máy màu vàng, có tai và lông mi thật dài. Trong khi những thần tượng của giới trẻ Nhật Bản hay những ngôi sao nhạc Pop được “sản xuất” hàng loạt thường có những đặc điểm chung chung thì những nhân vật hoạt hình ở đất nước này, như Doraemon, lại luôn có cá tính riêng biệt đậm nét và đầy chất “nổi loạn” của đời thực.

Một phần khiến cho Doraemon thu hút, cũng giống như những nhân vật hấp dẫn của Hanna-Barbera như: Top Cat hay Yogi Bear, là ở chỗ Doraemon luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống, và hầu hết là chuẩn bị sai. Khi nào Nobita bị bắt nạt, Doraemon sẽ lấy từ trong chiếc túi thần kỷ của mình ra chiếc chong chóng tre (takeoputa) (たけおぷた) hay cánh cửa thần kỳ cho phép họ đi đến bất kỳ đâu. Tuy nhiên với chong chóng tre cả hai chỉ có thể bay thấp trên những nóc nhà của thị trấn, và với cánh cửa thần kỳ thì thường là đưa họ đến những nơi mà cả Doraemon Nobita đều muốn tránh. Lý do mà Doraemon có màu xanh, theo như được giải thích, do có một chú chuột rôbốt đã gặm mất tai của Doraemon và chính vì lý do đó mà Doraemon bị bạn gái cười chế nhạo, vừa xấu hổ vừa tức giận đã khiến da của chú mèo máy chuyển sang màu ngọc lam. Có lẽ, trong thế giới của những chú mèo máy thế kỷ 22, Doraemon như là Nobita của thế kỷ này vậy.

Tất cả những gì ở trong và xung quanh Doraemon đều mang đậm tinh thần và phẩm chất Nhật: sự thần kỳ ở những bảo bổi của Doraemon (tất cả đều di động), quyết tâm đối mặt với mọi thứ bằng vẻ mặt tươi cười và không bao giờ chịu từ bỏ, và thậm chí là trong một số phong cách rất riêng của chú mèo máy này (Doraemon có một bảo bối có thể giúp cậu và Nobita nhìn trộm Shizuka(しずか) (Xuka) – cô bé mà Nobita để ý- trong lúc tắm). Trong sâu thẳm, Doraemon lại mang tính người một cách sâu sắc: đó là niềm vui khi cậu có một cô bạn gái mèo tên là Michan(みちゃん), nhưng cô nàng này dường như lúc nào cũng rất khó tiếp cận.

Trên thực tế, sự hấp dẫn xuyên quốc gia, lục địa của Doraemon sẽ dễ thấy hơn nếu chúng ta so sánh cậu ấy với các nhân vật hoạt hình khác của Nhật Bản có thể bắt gặp ở bất kỳ đâu. Hello Kitty (ハローキティ) chẳng có lý do nào để tồn tại ngoài việc đó là một cô mèo dễ thương; rất đáng yêu, luôn mặc đồ màu hồng và hoàn toàn thụ động. Hello Kitty dường như được lấy mẫu từ hình ảnh của những cô gái châu Á được dạy bảo là phải cư xử như vậy tại chốn đông người. Trong khi đó, Doraemon lại đại diện cho hình ảnh của một nhân viên văn phòng béo tốt, vui vẻ sau một vài cốc bia. Hello Kitty, suy cho cùng, không có miệng và không bao giờ di chuyển. Trong khi đó thì Doraemon lại luôn lắm mồm, trong suốt 30 phút của một tập phim, chúng ta có thể thấy Doraemon với nhiều trạng thái tâm lý đa dạng: khi thì lo lắng (cho Nobita), lúc thì cười như nắc nẻ, lúc lại tức đến nổ mắc, khi lại đập lên sàn một cách giận dữ và rồi lại thư thái ngồi nhấm nháp chiếc bánh rán của mình.

Những nhà nghiên cứu thường cho rằng Doraemon có dáng vẻ của nhân vật Astro Boy- một nhân vật của Osamu Tezuka ở thập niên 60- người có hơn 100.000 mã lực sức mạnh ở cánh tay, đèn pha trong mắt và một nhà máy sản xuất điện hạt nhân ở trong ngực. Trong khi GodzillaGamera, một ví dụ của thời đại hạt nhân thể hiện khoa học có thể làm gì giúp cho chúng ta, Doraemon (giống như Astro Boy) lại cho thấy một nền công nghệ hứa hẹn và tốt đẹp hơn. Có thể bạn sẽ cho rằng ảnh hưởng của Doraemon cũng giống như Pokemon hay Totoro của Hayao Miyazaki – nhà làm phim hoạt hình tài ba mà hãnh phim Disney mua tất cả bản quyền những tác phẩm ông sáng tác. Nhưng thật ra, Doraemon mang những phẩm chất của chính cậu ta: không chỉ là một người bạn (như Winnie the Pooh) và không chỉ là một biểu tượng (như Mickey Mouse). Trong khi nhân vật Bart Simpson nói và làm những điều mà chúng ta sợ phải làm thì Doraemon lại làm những việc mà chúng ta mơ ước được làm. Như Donald George, người biên tập của ấn phẩm Lonely Planet, nói sau một buổi chiếu của Doraemon ở Califorrnia, “Doraemon tượng trưng cho sự kết hợp tuyệt vời của sự ngây thơ và trí tưởng tượng, sau khi xem phim, bạn ra về với một tâm trạng của “trẻ nít” và cảm giác rằng mọi việc đều có thể. Nó cũng giống như cảm giác mà tôi có khi tôi đi du lịch.”

Một phần khác của huyền thoại Doraemon khiến cậu ta trở thành đề tài luyến tiếc nhất tại Nhật Bản hơn 3 thập kỷ qua đó chính là câu chuyện đằng sau câu chuyện. Gần như mọi người ở Nhật đều biết câu chuyện của Hiroshi Fujimoto(ひろし ふじもと), người tạo ra nhân vật Doraemon ở dạng truyện tranh vào năm 1969 và sau đó thuê một người bạn thời tiểu học của mình là Abiko Moto(あびこ もと) làm việc cho ông (khi Fujimoto qua đời năm 1999, câu chuyện này được đăng trên trang nhất). Và Nobuyo Oyama(大山 のぶ代), người lồng tiếng nhân vật Doraemon, là một diễn viên xuất hiện thường xuyên trên TV Nhật. Khi mà Nhật Bản thay đổi chính mình hàng tuần để tìm vị trí của nó trong thế giới hiện đại thì Doraemon là một trong một số ít nhân vật có thể đem một cụ bà mặc Kimono (きもの)và một cậu bé tóc nhuộm vàng lại gần nhau. Cho đến nay, Doraemon đã sống lâu hơn 17 thủ tướng của Nhật.


Bạn có thể thắc mắc liệu tất cả những điều nói trên có khiến Doraemon trở thành một người hùng? Một người hùng, theo định nghĩa của Joseph Campbell là một hình mẫu: rời xa nhà, vượt qua khó khăn và bằng cách nào đó nói với tất cả mọi người rằng chúng ta có thể làm nhiều hơn chúng ta đang làm và chúng ta có thể trở thành những con người tốt đẹp hơn. Với những định nghĩa đó, chú mèo máy màu ngọc lam đôi khi ngớ ngẩn nhưng lúc nào cũng vưi tươi với những tia hy vọng không thể cưỡng lại trong đôi mắt, thật sự là một anh hùng. Doraemon cho chúng ta thấy rằng chúng ta luôn phải đối mặt với u sầu và sự mệt mỏi nhưng hãy biến những điều đáng buồn ấy trở thành niềm vui và nụ cười.

*Pico Lyer, tác giả cuố Global Soul, một cộng tác viên của tờ TIME, sống tại Nara, Nhật Bản.


Dịch từ tờ Time

*Hình ảnh trong entry được lấy từ Internet. Mình hoàn toàn không có bản quyền đối với các hình ảnh sử dụng ở trên. 

23.11.12

Không ai bị bỏ lại đằng sau


1. Nhìn bức ảnh này, tự nhiên trong lòng tôi nhói lên một chút bởi cảm giác chỉ thấy những sống lưng của bạn bè. Cái cảm giác chỉ nhìn thấy tấm lưng của người khác đôi lúc thật sự không thoải mái. Nó giống như một tiếng gọi vang vọng từ đâu đó, đặc quánh lại và thì thầm vào tai bạn và nói cho bạn biết, con người, về bản chất quả thật là cô đơn. Người ta cứ thấp thỏm nhìn về phía trước, vội vàng tiến về phía trước và để lại đằng sau, những sống lưng vô cảm. Bất chợt tôi rùng mình, bởi trong cái không gian đẹp đến nhường ấy, với cái nắng chiều dịu dàng và cả những tiếng nói cười rộn ràng mà đến bây giờ hồi tưởng lại, tôi vẫn còn thấy rõ cái phong vị vui vẻ dễ chịu; vậy mà len lỏi đâu đó, vẫn mơ hồ một chút cảm giác trống vắng. Đôi khi, nhìn người khác từ phía sau, có lẽ là một điều buồn nhất. 

2. Chúng ta cứ tiến về phía trước như những con tàu băng băng trên đại dương để tìm về một cái đích cụ thể nào đó. Nói cho cùng, phải chăng mục đích duy nhất của cuộc sống là tìm cho mình một điểm dừng? một bến đỗ? Trong cuộc hành trình dài thật dài ấy, đã bao giờ chúng ta nghĩ về những người mà chúng ta đã đi qua, đã để lại phía sau để mà bước tiếp? Có những người chỉ đơn giản là họ tự tách ra và đi trên chính con đường của họ, nhưng cũng có những bóng hình đã vĩnh viễn ở lại phía sau. Có một thoáng nào đó, đôi khi nghĩ lại, những hình bóng ấy chợt hiện ra rõ mồn một. Cứ. Như. Một. Sự. Ám. Ảnh. 

3. Cuộc sống là một chuỗi dài những niềm vui bất tận; tôi nhớ đã có ai nói với tôi như vậy. Khi tôi hỏi, vậy còn nổi buồn đã đi đâu? Người đó chỉ nhìn tôi và trả lời, trong vui là đã có buồn, không có đau khổ thì đã chẳng có sung sướng đến trọn vẹn. Hãy cứ nghĩ nỗi buồn như một phần của niềm vui thì tự khắc sẽ thấy cuộc sống là một chuỗi những sự kiện đầy hoan hỉ và tươi sáng. Có như vậy thì mới thật là dễ sống. Tôi chỉ mỉm cười và nói, thật quá sức phi thực tế. Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ lời của người đó cũng chẳng có gì không đúng. Cách mình nhìn cuộc sống của mình thế nào là do chính mình lựa chọn. Trong mắt của người đó, cuộc sống là như vậy và đó là cách mà anh ta sống. Rốt cuộc, tôi cũng đã bỏ anh lại đằng sau mà đi trên con đường của mình. Cuộc sống của tôi, chắc chắn chẳng phải là những chuỗi dài những niềm vui như thế, nhưng tôi chấp nhận những nổi buồn của mình mà không đánh đồng nó với sự vui vẻ. Bất giác, tôi tự mỉm cười bởi dường như tôi chả thể bỏ lại "anh ta", rốt cuộc, tôi vẫn mang theo những gì anh ta nói từng ngày và luôn suy nghĩ về những điều đó. Tưởng đã bỏ lại đằng sau; nhưng cuối cùng lại chẳng thể nào làm được.

4. Tôi đã từng hy vọng, mình sẽ là người có mặt trong những kỷ niệm hạnh phúc của bạn bè và những người tôi quen biết và quý trọng. Tôi muốn họ ghi nhớ hình ảnh của mình mãi như vậy và khi nghĩ về tôi, họ sẽ chỉ toàn nghĩ về những điều tốt đẹp. Nhưng điều này dường như là vô lý quá. Bởi bản thân tôi vốn chẳng tốt đẹp gì, tôi chưa chắc đã là chính tôi. Vậy tôi có quyền gì mà muốn mọi người nghĩ về tôi một cách tốt đẹp. Tôi là một mẫu không hoàn hảo và rồi tôi cũng sẽ xuất hiện trong tâm trí mọi người như vậy, một kẻ "không hoàn hảo". Sẽ có những mảng tối trong hình ảnh của tôi  và sẽ có rất nhiều thứ a, b, c, x, y, z thứ khác trong đầu mọi người. Nhưng như vậy cũng đủ khiến tôi hài lòng vào lúc này, chí ít là họ còn nhớ đến tôi và nhớ về tôi.

5. Những con đường, những cuộc gặp gỡ, những người bạn và những người quen. Tất cả đều là những kỷ niệm, là sự yêu thích và có một chút gì đó của sự tiếc nuối. Không có bữa tiệc nào là không tàn và cũng chẳng có niềm vui nào là kéo dài mãi. Nhưng tôi chỉ mong, chí ít, tất cả những kỷ  niệm sẽ vần còn một chút gì đấy trong trái tim của những người đã từng "đồng hành" với nhau. Chỉ cần như vậy là đã đủ để "chúng ta" song hành mãi mãi bên nhau. Nói gì thì nói, cảm giác bị bỏ lại phía sau quả thật không phải là một cảm giác dễ chịu. 


30.1.12

Bạn (I)


Ngồi cạnh những người bạn vốn không quá thân thiết tại một quán bar nhưng lại mang đến cho tôi một cảm giác thật dễ chịu. Bất chợt tôi cảm thấy ngạc nhiên về chính cảm giác này và nó làm tôi suy nghĩ nhiều về tình bạn mà tôi đã, đang và sẽ có. 

Trong những câu chuyện gần đây với những đứa bạn cũ; à mà cũng chẳng phải là "cũ" vì đến giờ đó vẫn là bạn, không mới, không cũ, chỉ đơn thuần là bạn; tôi chợt nhận ra từ nhỏ, tôi vốn đã không có nhiều bạn. Từ những năm cấp 1 và cấp 2, tôi đã không thân với ai một cách đúng nghĩa của hai từ "bạn thân", bạn bè với tôi lúc đó chỉ đơn giản là bạn cùng lớp; hoặc cũng có thể là tôi nghĩ như vậy còn những người bạn lúc đó của tôi có thể sẽ nghĩ khác; nhưng quả thật khi giờ đây ngồi trò chuyện cùng các bạn, tôi thật sự không thể gợi nhớ lại những kỷ niệm nào về một người nào thật sự gọi là thân thiết theo đúng nghĩa của những gì họ đã chia sẽ với nhau. Vì hoàn cảnh gia đình, tôi đã không thể tham gia những cuộc tụ tập chơi đùa cùng nhóm bạn như những thằng con trai khác, tôi nghĩ đó cũng có thể là một lý do tôi không có một người bạn quá thân thiết nào. Tất nhiên, tôi có bạn, những con người tuyệt vời trong cái độ tuổi của họ, tôi vẫn nhớ những kỷ niệm vui vẻ với Khánh, hai chị em sinh đôi Tâm và một vài người nữa, nhưng thật lòng mà nói, không ai gợi cho tôi một cảm giác thật sự quá thân thiết. 

Lên cấp 3 vẫn vậy, xung quanh tôi là những người bạn cùng lớp, ở họ tôi thấy những tính cách khác nhau với những cá tính khác nhau. Có những người tôi ngưỡng mổ, khâm phục và cũng có những đứa "bạn" mà có lẽ đến giờ tôi cũng không thể nói chuyện như một người đã từng học chung cấp 3. Tuy nhiên, tôi cũng thầm cảm ơn vì đã có những người bạn như vậy để đi hết những năm cấp 3, những năm tháng có thể nói là tuyệt đẹp của một đời người. Tại đây, tôi đã có cho mình một nhóm bạn đầu tiên của cuộc đời. Tôi nghĩ lúc đó mình thật sự may mắn vì cuối cùng mình cũng thuộc về một nhóm nào đó. Thú thật, đôi lúc tôi cảm thấy mình đã cố gắng quá nhiều để tìm kiếm một nơi nào đó mình thuộc về, giờ nghỉ lại, tôi thấy mình thật ngốc. 

Lên đại học, nhóm bạn thời cấp 3 cũng chẳng còn liên lạc nhiều, tôi vẫn còn giữ liên lạc với vài người, chơi thân với một vài người, giữ mối quan hệ bình thường với vài người và với một số người thì có thể cũng chỉ như người quen, không hơn, không kém. Đôi lúc, khi trong một cuộc vui nào đó, tôi chợt nghĩ về những người bạn hồi cấp 3 và thấy lòng chạnh buồn. Buồn cười một chỗ, có thi thoảng, tôi tự trách mình đã không "cố gắng" đủ mức cần thiết để giữ tình bạn đó. Nhưng có lẽ cái gì đã qua thì phải qua đi. Tôi lại tiếp tục tìm kiếm cho mình một nơi mình có thể thuộc về. Tôi lại tìm được cho mình một nhóm bạn mới, không phải là những người cùng lớp. Đối với họ, tôi nghĩ rằng mình đã tìm được những người bạn mà sau này, cho dù 5 hoặc 10 năm sau, chúng tôi vẫn có thể giữ nguyên vẹn tình cảm với nhau như vậy. Quả thật, đã có lúc tôi cảm thấy rất may mắn và vui vì mình đã có những người bạn có thể khiến mình thật sự thoải mái và là chính bản thân mình khi ở cùng họ. Tuy nhiên, cuộc đời vốn dĩ không như chúng ta thường nghĩ, thời gian trôi qua và chúng ta luôn thay đổi. Hết đại học, khi tất cả bước chân vào cuộc đời cũng là lúc chúng tôi thay đổi. Tôi không rõ mình hay các bạn đã thay đổi, những tôi biết chắc chắn một điều, sẽ không bao giờ chúng tôi có lại được cảm giác vui vẻ như lúc trước. Và như vậy, chúng tôi cuối cùng cũng chỉ là những "người bạn". 

Và đến lúc này, khi ngồi gõ những dòng này, tôi mới cảm nhận rõ ràng một điều rằng, tôi thật may mắn khi có những người bạn như vậy. Mỗi độ tuổi, những người bạn khác nhau dạy cho tôi những điều khác nhau. Có những điều góp phần làm thay đổi con người tôi một cách sâu sắc. Tôi cũng nhận ra rằng, tôi không thể đòi hỏi hơn những gì mà tôi đáng được nhận. Tôi đã có những người bạn tuyệt vời và điều tốt nhất tôi có thể làm là sống cùng họ những khoảnh khắc đó, được lúc nào hay lúc đấy bởi thời gian luôn qua đi và chúng ta không thể nói trước được bất cứ điều gì. Chúng ta không thể giữ quanh mình tất cả những người bạn tốt bởi như người ta vẫn thường nói, có quá nhiều thứ tốt cũng có thể khiến bạn "bộ thực". Điều quan trọng nhất mà tôi có thể làm là thực hiện những điều tốt cũng với những người bạn mình đã, đang và sẽ có. Tôi không thể giữ mãi một ai đó là bạn của mình, nhưng tôi có thể giữ mãi họ trong tim và từ đó, đối với tôi họ mãi mãi là bạn. Chỉ ý nghĩ đó thôi cũng khiến tôi thấy mình được an ủi. 

Hiện tại, tôi có một vài thằng bạn thân thiết từ thời cấp 2, cấp 3, đủ thân để có thể chia sẽ một điều gì đó. Có một vài người bạn tuyệt vời từ thời đại học có thể thật sự hiểu tôi và những người bạn đã từng là đồng nghiệp cũ, người đôi lúc có thể hiểu tôi hơn chính tôi hiểu về bản thân mình. Đối với tôi, lúc này vậy là quá đủ, và tổi cảm ơn đời về điều đó. 

Cho một ngày với những suy nghĩ dài đăng đẳng...

20.8.11

Gởi VB

Một trong những bộ phim mà mình mong chờ nhất trước ngày nó được công chiếu là “Alice in the wonderland”, và đây cũng là bộ phim làm mình thất vọng nhất. Tuy nhiên, trong bộ phim lại có một câu thoại thật sự gây ấn tượng với mình. Đó là lời của White Queen với Alice trước khi Alice quyết định trở thành vị hiệp sỹ giết rồng, đại loại lời nói ấy là: Nếu không thích em có thể không chọn, quyền chọn lựa là ở em, bởi một khi đã chọn, em sẽ chỉ có một mình, đúng, chỉ một mình em ngoài kia chống chọi với con quái vật đó. Câu thoại chỉ có vậy, nội dung cũng không phải là điều gì đó quá mới, nhưng đối với mình nó thật sự để lại nhiều suy nghĩ.

Cuộc sống này là của bạn và bạn có quyền chọn cho nó đi theo con đường nào mà bạn muốn. Sợ hãi ư? Ai chẳng vậy. Lo lắng ư? Rồi nó cũng qua. Điều quan trọng cuối cùng nhất vẫn là bạn sẽ cảm thấy thế nào và sẽ sống thế nào mà thôi. Có những chọn lựa mang lại cho mình những điều tiếc nuối nhưng đó thật sự là những trải nghiệm mà mình không muốn đánh đổi để có được sự an tâm. Có những quyết định khiến mình đau đến tê tái cả con tim, nhưng mình sẽ không hối tiếc bởi những cảm xúc đó giúp cho mình trưởng thành. Có những hành động và suy nghĩ đã khiến mình xấu hổ và mặc cảm nhưng mình không che dấu điều đó, bởi chúng giúp cho mình mạnh mẽ. Giờ đây, sống như thế nào là chọn lựa của bạn.

Bạn có thể né tránh, có thể trì hoãn, có thể lờ đi nhưng điều đó có ích gì? Cuối cùng rồi thì cũng phải đưa ra cho cuộc đời mình một quyết định thôi? Đúng không?

Hãy chọn đi, hãy sống cuộc sống của chính bạn đi, cho dù nó có khốn khổ khốn nạn thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn là của bạn, dù có khó khăn có khổ cực thì nó vẫn đáng quý hơn cuộc đời đi vay mượn rất nhiều. Hãy cứ là chính bạn đi nhé, cho dù thế nào đi chăng nữa, dù cuộc đời này có vùi dập bạn đến thế nào thì vẫn còn mình ở đây. Không hứa cho bạn được điều gì, nhưng ít nhất ra, mình sẽ là người duy nhất không bao giờ nói với bạn rằng: Đấy, tao đã nói với mày rồi! Hãy cứ tin mình như thế!

31.7.11

Những câu chuyện khác

Tôi thích những đêm cuối tuần được ngồi với đám bạn trong một góc nhỏ của quán xá nào đó để nói những câu chuyện bất tận, không đầu không cuối và cũng không có liên kết; tất cả chỉ đơn giản là sự chia sẽ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, công việc vả cảm nhận về thế giới quan của mình. Tôi thích cái cảm giác giác được nói, được lắng nghe, được cười một cách thoải mái và quan trọng nhất, được thể hiện cảm xúc của mình một cách chân thật nhất, không che đậy, không giả tạo.

Những câu chuyện cứ bắt đầu một cách tự nhiên, chuyển chủ đề cũng rất tự nhiên và kết thúc cũng nhanh chóng như cái cách mà chúng được bắt đầu. Chúng được kể, được thảo luận một cách sôi nổi và thông qua đó, mỗi người trong bàn lại có được những nhận định và cảm nhận của riêng mình. Điều mà tôi cảm thấy thú vị nhất là ở chỗ, cũng câu chuyện đó thôi nhưng chắc chắn chẳng ai cảm nhận giống người khác cả, mỗi người đều tự tìm thấy cho mình cách lí giải mọi thứ theo cá tính riêng của mình nhất. Chủ đề thì vô cùng đa dạng; từ công việc cho đến cuộc sống, tình yêu, đám cưới và tương lai. Tôi thích cái cách những tâm hồn đồng điệu tìm đến với nhau qua những câu chuyện phím, để được cùng nhau chia sẽ một hy vọng tốt đẹp và tương lai, dẫu có là mơ ước thì cũng thật ngọt ngào khi có được cảm giác mình đang chia sẽ một niềm tin và hy vọng với một người nào đó.

Tôi thường tưởng tượng khi mình ba, bốn mươi tuổi, tôi sẽ ngồi tại một quán cà phê thật yên tĩnh, nhâm nhi tách cà phê sữa ngọt ngào và nhớ lại những đêm như thế này, chắc chắn tôi sẽ mỉm một nụ cười nhẹ nhàng. Một nụ cười bình yên cho những câu chuyện khác, những câu chuyện mang lại cảm giác nhẹ nhàng và dễ chịu.