Hiển thị các bài đăng có nhãn passion. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn passion. Hiển thị tất cả bài đăng

28.9.12

Cảm Ơn Đời Vì Tôi Vẫn Còn Trẻ



Tôi đi...
Tôi đến...
Và tôi mỉm cười...

Tôi luôn tự nhủ với mình rằng tôi đang sống, tôi đang được sống trong cái độ tuổi đẹp nhất của đời người. Tôi vẫn đang là chính tôi và tôi vẫn đang còn trẻ. Tôi vẫn đang còn được thở và tôi vẫn còn biết đau và biết tha thứ. Tôi có thể vẫn còn có thể phạm sai lầm và tôi vẫn có thể còn đủ sức mà đứng dậy bước đi sau những lần vấp ngả ấy.

Nhắm mắt lại và tôi vẫn thấy thứ ánh sáng đẹp đến mức choáng ngợp ấy. Thứ ánh sáng của tuổi thanh xuân căng tràn sức sống. Tôi thấy vui vì mình vẫn còn đó một tương lai. Và vẫn còn thứ đang chờ đợi tôi.

Hãy cứ chờ nhé, tôi sẽ đi...

Và tôi sẽ đến!

Cảm ơn đời vì tôi vẫn còn trẻ, khỏe và độc thân!

23.7.12

Dòng Chảy Của Sự Đam Mê


Cách đây vài tuần, xã hội rầm rộ với cái gọi là "cuồng thần tượng", báo chí bay vào mổ xẻ, phân tích. Người người đều tích cực đưa ra ý kiến của mình dù đúng hay sai, chả quan trọng; miễn đó là ý kiến. Thậm chí cả bộ giáo dục cũng vào cuộc nữa kia mà; một cái đề thi đại học "to đùng" để nhắc nhớ các bạn trẻ về "hiện tượng" này. Ôi, đủ cả... 

Đối với tôi, tôi vẫn luôn tin rằng, trong cuộc đời của mỗi người, có một ai đó để mình noi theo, có một tấm gương nào đó để mình thần tượng vẫn luôn là một điều tốt đẹp. Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của con người nhưng đó cũng là thời điểm chúng ta không thật sự biết được mình cần phải làm gì có ích cho bản thân và xã hội nhất. Đó cũng là khoảng thời gian mà chúng ta "hoang mang" về chính mỗi con người chúng ta nhất. Chính vì vậy, có một điều gì đó để "dõi theo", để làm gương và để tin tưởng thì thật sự là tuyệt vời. Tình yêu của những con người trẻ tuổi luôn có một cái gì đó mãnh liệt và đầy khao khát, bởi đó là thứ tình cảm dữ dội nhất, nồng nàn nhất. Cộng với một tâm hồn chưa vững trãi, những tình cảm đó có thể biến một vài người trẻ thể hiện tình yêu của mình đối với người mà mình thần tượng một cách thái quá; nhưng xét về một khía cạnh nào đó, đó là những thứ tình cảm đáng trân trọng vì họ đã dám "yêu" và dám thể hiện tình yêu đó. Tôi vẫn tin chắc rằng, sau này khi đã trưởng thành và chín chắn hơn, tự bọn họ nhìn lại cũng sẽ tự cười với mình và tự nhủ rằng họ đã từng có một thời "ngây ngô" đến vậy. Tất nhiên vẫn cần những lời cảnh tĩnh, những tiếng nói đạo đức phải được viết lên; nhưng dù là gì, hãy để tuổi trẻ được "yêu" theo cách của họ. 


Vì sao lại có những lời dài dòng như vậy ở trên, bởi tình cờ tôi đã được nghe, được xem những thanh niên tuyệt vời với đam mê cháy đến cùng cho beatbox và hip hop. Ở họ, chỉ nhìn cách họ thể hiện, cách họ trình diễn là bạn có thể thấy được cả một tình cảm lớn lao mà họ dành cho bộ môn này. Họ dành thời gian để luyện tập, dành công sức để yêu thương và hết lòng theo đuổi môn nghệ thuật vốn nhiều điều tiếng và định kiến này. Khi họ trình diễn, bạn dù biết còn rất amateur vì hầu hết đều là các em học sinh tự tìm hiểu, tự tập và tự thi thố với nhau; nhưng ở sâu thẳm trong những con người ấy là niềm đam mê bất tận. Họ phải yêu nó lắm thì mới có thể tạo nên những màn trình diễn hay đến vậy. Đằng sau những bạn trẻ ấy, có thể có những người có riêng cho mình những thần tượng; có thể có người không; nhưng ở tất cả bọn hò đều có riêng cho mình một thần tượng: "Tình yêu với beatbox và hip hop".


"Thần tượng" có thể không cần phải là con người cụ thể; đó có thể là một tình yêu mãnh liệt và những hành động để theo đuổi và vun đắp cho tình cảm ấy. Điều đó có thật sự quan trọng? Điều quan trọng duy nhất ở đây là những dòng chảy đam mê đó sẽ là "người bạn" đời tuyệt vời giúp cho những người bạn trẻ ấy tìm thấy được chính mình trên con đường chông gai vào xã hội sau này. Sự đam mê sẽ là chìa khóa tuyệt vời để dẫn đến bất kỳ một thành công nào. Không có đam mê, chẳng ai có thể làm nên được điều gì cả, dù là nhỏ nhất. 


Tôi cảm thấy thật sự vui bởi qua những gì tôi được chứng kiến và cảm nhận, tôi càng thêm tin tưởng rằng đam mê của mình vẫn còn đây, và nó vẫn đang cháy hừng hực trong trái tim mình. Với tôi chỉ cần như vậy là đủ để có thể bước tiếp trên cuộc hành trình của mình. 

23.10.11

Why Ask?


Có một người lính, trong một buổi đi tuần cùng đồng đội của mình, anh nghe một tiếng rít chói tai sau lưng, và điều cuối cùng anh được biết, đồng đội của anh đã nằm đó, câm lặng vĩnh viễn. Trong những ngày tháng sau đó, người lính luôn sống trong tâm trạng tuyệt vọng, chán chường. Anh hoang mang về ý nghĩa của cuộc sống, hoang mang về chính bản thân mình. Đến một ngày, anh gặp người chỉ huy trưởng của mình vả hỏi: "Tại sao vào đêm đó, người nằm xuống không phải là tôi? Nhất định phải có ý nghĩa gì đó trong tất cả những chuyện này!". Người chỉ huy trưởng lặng lẽ nhìn người thanh niên trước mặt, đôi mắt đượm vẻ u buồn, ông thở dài và trả lời: "Tại sao anh lại phải luôn thắc mắc về điều đó như vậy?"

Con người luôn có xu hướng mắc kẹt trong cái suy nghĩ của mình về cuộc sống, về ý nghĩa của điều này điều nọ hay về ý nghĩa của chính những sự kiện đang xảy ra xung quanh chúng ta mỗi ngày. Chúng ta tự vấn mình, chúng ta dằn vặt trong những ý nghĩ và chúng ta hoảng sợ với những thứ đang diễn ra. Tất nhiên không phải tất cả đều như vậy, nhưng có một con số không nhỏ con người đang phải dằn vặt với bản thân hằng ngày để tự đặt cho mình câu hỏi và cũng tự cố gắng trong mệt mỏi để trả lời chính câu hỏi đó: "Tại sao điều này lại xảy đến với tôi? Điều này có ý nghĩa gì với cuộc sộng của tôi?" 

Nhưng rốt cuộc, có bao nhiêu người ngồi lại và suy nghĩ về một câu hỏi đơn giản hơn: "Tại sao phải thắc mắc nhiều như vậy?". Tại sao phải quan tâm nhiều như vậy đến ý nghĩa của những chuyện đang diễn ra xunh quanh cuộc sống của chính chúng ta? Tại sao phải luôn cố gắng tìm ra cho bằng được "mục đích sâu xa" của những sự việc ấy? Liệu thật sự điều đó có đáng giá đến mức chúng ta phải tiêu hao cả về mặt sức lực và tâm trí cho nó nhiều như vậy? 

Có một điều hết sức rạch ròi giữa sự tò mò và sự dằn vặt mong muốn tìm kiếm cho ra ý nghĩa của tất cả mọi sự kiện. Sự tò mò thôi thúc con người ta khám phá ra những điều mới mẻ về cuộc sống. Chỉ có sự dằn vặt là đốt cháy tâm hồn từ tận sâu căn tủy. Chúng ta cứ mãi "chạy theo" những ẩn số vô định của cuộc đời ấy một cách vô vọng mà chưa chắc đã bao giờ ngộ ra được những điều mà chúng ta cho là "chân lý của đời mình". Chúng ta phí hoài thời gian để tận hưởng, để sống một cuộc sống đầy bất ngờ, thú vị và lắm thăng trầm. 

Cuộc sống là hơi thở. Chúng ta hít vào, cảm nhận và sống! Không lẽ lại phải đi tìm ý nghĩa của việc hít vào thở ra ấy từng ngày ư? Như vậy há chẳng phải là mệt mỏi lắm sao? 

Nếu bạn gặp may mắn, hãy tận hưởng nó, hãy sống những thời khắc tuyệt vời nhất với sự may mắn ấy. Nếu bạn đau khổ hãy dành sức lực để vượt qua những nổi đau ấy, để mà vươn đến những cung bậc cảm xúc khác nhẹ nhàng hơn. Tốn công tốn sức tìm hiểu ý nghĩa của những thời khắc như thế này chẳng khác gì đi mò kim dưới đáy bể. 

Người lính trẻ trong câu chuyện kia, anh đã không nhận thấy rằng mình thật sự may mắn đến chừng nào, anh quá đắm chìm trong những thắc mắc về số phận, về cuộc đời mà quên mất rằng anh đang được "thở", đang được "đi lại" và được "sống". Có lẻ người có quyền thắc mắc về số phận của mình phải là người đồng đội đã nằm xuống của anh, thế nhưng người chết thì chẳng thắc mắc được gì nữa đây?

À mà tự nhiên lại thấy mình vớ vấn, mắc gì phải thắc mắc!!!

8.10.11

Những giấc mơ


Cái giá để trả cho một giấc mơ là bao nhiêu? Vô giá hay chẳng tốn đồng nào? 

Tôi lại nhấp một ngụm rượu cay xè và mắt thì lim dìm đắm chìm trong tiếng nhạc xập xình của quán bar. Cô gái với mái tóc được nhuộm vàng, miệng hát vang những bản nhạc đình đám của năm. Mọi người nhảy tưng bừng và hú hét theo từng động tác đầy tính khiêu khích và gợi cảm của cô. Ánh đèn xoay liên tục, những luồng ánh sáng xanh neon cứ quét hết khuôn mặt người này đến người khác, tất cả đều thể hiện chung một cảm giác - buông.

Tôi ngậm trên miệng điếu thuốc và rít một hơi dài, phả ra không khí một làn khói trắng xóa rồi lại hít cái thứ độc hại đó vào buồng phổi của mình. Trong cái không khí mờ ảo của khói thuốc, rượu và nhạc ấy, bất chợt tôi lại nghĩ về những con người đang đàn, hát và nhảy nhót trên cái sân khấu chật chội kia? Trông họ thật hạnh phúc! Họ hát không thật sự hay, nhưng từng câu chữ, từng lời ca đều toát ra cái vẻ hạnh phúc đến lạ kỳ (hoặc cũng có thể tự tôi tưởng tượng ra như vậy). Tôi tự hỏi, tại sao họ có thể hạnh phúc đến như vậy? Phải chăng họ đang được sống với chính ước mơ của đời mình? Bất chợt một câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi? Liệu mỗi sáng sớm thức giấc, cảm giác chếnh choáng bởi men rượu, họ có cảm thấy hối hận vì những giấc mơ mình đã theo đuổi? Ắc hẳn đó phải là giấc mộng lớn lắm mới đủ níu chân những con người hát hết bài này đến bài khác, nhảy hết bài này đến bài khác từ đêm này sang đêm nọ. Tôi tự hỏi, có bao giờ họ cảm thấy mệt mỏi? Có thể có, có thể không, nhưng thật sự lúc này niềm vui của họ cũng khiến tôi vui lây.

Lại một lần nữa tôi chìm vào cái cảm giác chênh vênh, mất căng bằng của chính bản thân mình. Tôi tự hỏi đâu mới là giấc mơ của mình? Tôi đang ở đâu trong chính những suy nghĩ lộn xộn không đầu không cuối của mình? Tôi vẫn đang lao đi, lao với tốc độ chóng mặt đến nổi tôi không có đủ thì giờ để dừng lại và suy nghĩ cần phải làm điều gì tiếp theo. Thời gian cứ thế mà trôi một cách khốc liệt. Nhắm con mắt bên trái, mở con mắt bên phải là đã hết tuần. Liệu tôi có đang bước đi trên con đường dành cho chính mình? Dường như tôi đã luôn có câu trả lời nhưng chưa lúc nào có đủ can đảm để làm cái gì đó cho chính mình! Hình như cũng đã lâu rồi tôi không mơ về một cái gì cụ thể cả!

Những giấc mơ, cứ vậy trôi vụt qua, liệu đã đến lúc giơ tay ra để giữ lại cho mình dù chỉ một lần?