Hiển thị các bài đăng có nhãn pham anh khoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn pham anh khoa. Hiển thị tất cả bài đăng
6.8.13
Tôi nói gì khi nói về Đường Đua
Điều đầu tiên cần phải nói, Đường Đua là bộ phim tôi rất mong chờ được đi xem và sau nhiều lần không thu xếp được thời gian, vào một đêm chủ nhật đẹp trời, tôi quyết định bằng mọi giá phải đi xem cho được dù sau đó về tới nhà là gần 12h đêm và nguy cơ bị cằn nhằn từ chú là rất cao vì cái thói đi sớm về trễ.
Trước khi đi xem Đường Đua, tôi không đọc bất kỳ một thông tin, review nào liên quan đến bộ phim này trên Facebook, báo và các mạng xã hội khác. Tôi bỏ qua tất cả những bài review từ những người tôi vẫn thường xuyên theo dõi trong cộng đồng online của mình. Nói cách khác, tôi không đặt kỳ vọng cũng như không để những bài viết (nghe nói chỉ toàn khen) ảnh hưởng đến mình trước khi tận mắt được thưởng thức tác phẩm điện ảnh này. Tôi muốn mình tránh một lần thất vọng như đối với Bụi Đời Chợ Lớn.
Một lý do rất lớn khiến tôi háo hức muốn đi xem Đường Đua là bởi đây là tác phẩm của những "lần đầu". Lần đầu của một đạo diễn trẻ (trẻ so với ngành đạo diễn), lần đầu Phạm Anh Khoa được đóng vai chính, lần đầu Nhan Phúc Vinh lấn sân lên màn ảnh rộng... nói tóm lại nó là tập hợp của những gì là tinh nguyên, là đam mê. Chỉ với lý do đó thôi, tôi nghĩ có thể sẽ đi xem Đường Đua từ hai đến ba lần cũng có thể.
Và thật sự, 15 phút đầu của bộ phim không làm tôi thất vọng. Tôi thích cú long take đầu phim về khu chợ của Sài Gòn với những nhịp sống bình thường của người lao động. Tôi thích cái màu vàng cũ cũ của phim nó gợi cho người ta về một không khí bức bối và ảm đảm có tính dự báo về tương lai mịt mù cho những nhân vật trong phim. Tôi thích cả gương mặt, ánh mắt và phong thái của Phạm Anh Khoa với điếu thuốc hờ hững trên miệng. Nếu như đoạn hồi tưởng của Khoa được dàn dựng là một cuộc thi chạy thật sự với cổ động viên, với đường đua chứ không chỉ là một khắc họa của sự hồi tưởng đơn thuần, có lẻ tôi sẽ thích 15 phút đầu phim nhiều hơn nữa. Và nếu, bộ phim chỉ dừng lại ở đấy thì tôi đã vui vẻ.
Đường Đua không mang lại cho tôi cái cảm giác "đã" mà tôi vẫn mong muốn tìm thấy ở một bộ phim mà tôi nghĩ rằng mình sẽ dành nhiều ưu ái cho nó. Bộ phim không tập trung khai thác cuộc đối đầu giữa nhân vật của Phạm Anh Khoa và Nhan Phúc Vinh mà lại "tham lam" tạo ra một kiểu hình sự viễn tưởng thiếu tính chặt chẽ. Nhân vật của Quý Bình xuất hiện một cách đột ngột rồi cũng ra đi một cách đột ngột. Những mâu thuẫn giữa Phạm Anh Khoa và Nhan Phúc Vinh không được đẩy lên cao trào một cách mạnh mẽ nhưng lại kết thúc một cách đột ngột và hơi phi lý. Sau khi xem phim được 15 phút, tôi cứ nghĩ mình sắp được theo dõi những đòn tâm lý căng thẳng hay những dằn vặt bên trong con người nhân vật của Phạm Anh Khoa khi anh đứng trước trách nhiệm với gia đình và món nợ mà anh vướn phải, nhưng rất tiếc, tôi đã không có được cái mình muốn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

