Hiển thị các bài đăng có nhãn troi hom ay khong co gi dac biet. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn troi hom ay khong co gi dac biet. Hiển thị tất cả bài đăng

21.5.13

[Book review] Trời hôm ấy không có gì đặc biệt



Tôi tìm đến Trời hôm ấy không có gì đặc biệt bởi cái bìa sách dễ thương và tếu táo, thêm cái tone màu cam nhìn tươi mắt và một điều quan trọng nữa là quyển sách được nhà văn Nguyễn Ngọc Tư khuyên đọc trong một entry nào đó trên blog của chị mà tôi không nhớ và cũng không có nhu cầu tìm lại.

Những gì đọng lại trong tôi khi đọc quyển truyện không phải là đầu tay này của Phan An cũng chẳng có gì nhiều, bởi những gì quyển sách đề cập đến cũng không có gì mới lạ. Cái để lại ấn tượng ở đây là sự tưng tửng, trào lộng và hài nhảm khá khéo léo của Phan An khi nhắc đến những tệ nạn và vấn đề xã hội trong tác phẩm của mình. Về phần cá nhân mình, tôi cảm thấy Phan An, admin của trang lacai.org có phần thú vị hơn Phan An của Trời hôm ấy không có gì đặc biệt, tiếc là trang web kia đã đóng cửa không biết ngày trở lại, cũng phải, bởi tác phẩm còn phải qua kiểm duyệt nên khó mà bày hết trò được. Tuy nhiên cũng cần phải nói rằng đây là quyển sách khá hài hước và đọc để thư giãn cũng như tìm vài tiếng cười trong một khoảng thời gian thì quả đây là một chọn lựa sáng suốt.

Trời hôm ấy không có gì đặc biệt là một câu chuyện kể về những sự kiện bi hài cười ra nước mắt xảy ra xung quanh một sự kiện hy hữu của một cậu sinh viên trường kiến trúc. Thông qua những câu chuyện và hồi tưởng của cậu sinh viên này, đọc giả sẽ được dẫn dắt từ hồi ức này đến kỷ niệm kia với tốc độ chóng mặt của tàu con thoi mà nếu không cẩn thận hoặc chú tâm thì dễ bị lạc trong một rừng chữ và câu kéo tương đối lộn xộn có chủ đích của tác giả. Tất nhiên, trọng tâm của cuốn sách theo ý hiểu của tôi là sự phê phán một cách mỉa mai và hài hước đến hầu hết các khía cạnh trong cuộc sống mà chủ yếu là nhằm vào nền giáo dục nước nhà. Kết thúc truyện cũng không khiến người đọc bất ngờ hoặc có gì luyến tiếc, chỉ đơn giản như chúng ta vừa xem một  màn hài kịch và đến đậy như vậy là đủ.

Sách không quá mỏng, mất khoảng 3 tiếng là có thể đọc xong. Rất thích hợp cho những người đang thần kinh căng thẳng vì công việc hay cuộc sống. Nói cho cùng, tiếng cười thì thường dễ được hâm mộ và yêu quý hơn, còn cười kiểu gì thì thường phụ thuộc vào người đọc chúng ta. Tôi mừng là đã có được vài phút giây giải trí vui vẻ.

PS1:
Mà bên lề quyển sách này cũng có điều làm tôi thấy rất hài hước, một trong số đó là các comment của các em teen về cuốn sách trên Facebook của Nhã Nam. Nó "thú vị" đến mức tác giả phải share về bên FB của mình. Quả nhiên, sự hài hước không phải ai cũng có thể hiểu.

PS2:
Tôi vừa khám phá ra là Phan An đã từng làm ở Gameloft Hồ Chí Minh trong cưa vị là Department Lead của eCommerce team. Tôi cũng đã từng làm việc tại Gameloft Đà Nẵng trong cương vị Producer, điều này càng khiến tôi phục bác này vì có thể viết ra một cuốn sách vui nhộn như thế khi phải làm việc trong một công ty có áp lực khá là lớn. 

PS3:
Phan An có một website riêng của mình tại đây, các bạn có thể vào đó để coi bác ấy "chém gió". 

3.4.13

Sách đọc tháng 03

Tháng 03 vừa rồi tôi đọc không nhiều bằng tháng trước đó, một phần vì mấy chuyệt vặt làm tâm trạng không thoải mái lắm, phần vì lo chuẩn bị một số thứ. Tuy nhiên có một số quyển sách đã đọc trong tháng này khiến tôi khá là thích.

Trong tháng này tôi đọc được 6 quyển sách: 03 quyển là tản văn và 03 quyển là tiểu thuyết, xem ra cũng khá là cân bằng. 

1. Về tản văn:


Đây là lần đầu tiên tôi đọc một tác phẩm của bác Cao Huy Thuần. Tôi biết đến cuốn này thông qua một người o ruột - bà là một người thích đọc những thể loại như vầy. Những câu chuyện trong Chuyện trò mang đậm tư tưởng triết lý Phật giáo nhưng lại không hề phức tạp. Những câu chữ trong tác phẩm khiến tôi phải đọc đi đọc lại nhiều không phải vì khó đọc mà vì mỗi lần đọc tôi lại cảm nhận một cách rõ ràng hơn và hiểu sâu hơn, và chính vì vậy lại càng khiến tôi muốn quay trở lại đọc lại một lần nữa để tìm kiếm những tầng nghĩa khác. Sách dễ đọc và khá thú vị chứ không tẻ nhạt. Sau cuốn này, tôi sẽ tìm đọc cuốn Thấy Phật, nghe nói là cuốn hay nhất của Cao Huy Thuần


Tôi không có chủ định đọc quyển tản văn này của Đặng Nguyễn Đông Vy cho dù được nghe khá nhiều người nhắc về nó. Đọc được quyển này vì giữ hộ sách cho một người bạn và được mượn về sau một chuyến đi. Chỉ mất khoảng 2 tiếng để đọc xong cuốn Hãy tìm tôi giữa cánh đồng. Thành thật mà nói, văn phong của Đông Vy không thật sự quá xuất sắc trong thể loại tản văn như thế này, nhưng cảm xúc lại khá chân thật và cảm động, tôi nghĩ đó mới là điểm mấu chốt lôi cuốn đọc giả. Tôi vẫn thích phần tản văn hơn là truyện ngắn (sách gồm 2 phần: tuyển tập tản văn và tuyển tập truyện ngắn), vì mấy truyện ngắn của Đông Vy, có lẽ không còn phù hợp với tuổi của tôi nữa, đối với tuổi học trò hoặc thiếu niên, nó có lẽ sẽ thấy lôi cuốn hơn nhiều. 


Đây là quyển tôi thích nhất và cũng đã viết về nó. Quốc Bảo với tản văn lúc nào cũng khá thú vị, mà càng thú vị hơn khi chữ đi cùng với hình ảnh đẹp. Một quyển sách rất Sài Gòn

2. Về tiểu thuyết:


Chuyện ở nông trại là một trong hai tác phẩm nổi tiếng và xuất sắc nhất của George Orwell (tác phẩm còn lại là 1984 - nguồn cảm hứng để Haruki Murakami viết nên quyển sách dày cộm 1Q84 mà Nhã Nam phải dịch ra đến ba phần với ba cuốn cũng dày không kém). Sách viết về nông trại và những con vật được nhân cách hóa, nhưng nó lại hoàn toàn không phải là một tác phẩm văn học thiếu nhi. Ẩn sau những con thú là cái nền của chính trị, của chủ nghĩa cộng sản và chế độ độc tài. Có rất nhiều thứ hay ho mình có thể học được từ tác phẩm này. Mình sẽ viết về nó nhiều hơn nếu có dịp.


Nội dung của Bắt lửa không kịch tính bằng phần đầu - Đấu trường sinh tử nhưng lại khá hấp dẫn về cách phân tích tâm lý nhân vật và câu chuyện cũng khá logic hơn. Người đọc có thể cảm nhận được sự trưởng thành của Katniss và những suy nghĩ nội tâm tương đối phức tạp. Sách thuần về giải trí và cũng đáng để đọc cho đầu óc bớt căng thẳng. 


Đọc quyển Trời hôm ấy không có gì đặc biệt của Phan An, tôi cam đoan một điều là bạn sẽ cười từ đầu đến cuối. Đây là dạng sách tưng tửng, hài nhảm đặc trưng; tất nhiên đọng lại gì trong đầu của mỗi người là chuyện khác, bởi vậy mới có chuyện tác giả đăng trên Facebook của mình mấy cái một bức ảnh được chụp lại mấy comment của một số "độc giả trẻ tuổi" chê bai tác phẩm, mà thật tình tôi phải đọc đi đọc lại đến cả hơn chục lần mới biết mấy bạn đó viết cái gì trên cái comments kia nữa cơ. Chắc chắn sẽ chẳng khó khăn gì để nhận ra rằng tác giả đã lồng ghép các chuyện chính trị, xì căng đan của cả nước vào những câu chuyện hư cấu của mình, ai là fan của tờ lacai.org thì đương nhiên thích cuốn này; cùng một tác giả mà lại. tôi cũng rút ra được khá nhiều suy nghĩ từ cuốn tiểu thuyết này của Phan An, sẽ tìm đọc một tác phẩm viết theo kiểu khác của Phan An nếu có cơ hội.

Tháng 04 này dự định sẽ đọc chủ yếu là tiểu thuyết thôi, tôi đang quyết tâm đọc cho xong mấy cuốn tiểu thuyết mua trước đó mà chưa đụng tới, đầu tiên sẽ bắt đầu bằng Những ngã tư và những cột đèn của Trần Dần, sau đó là Suối Nguồn (nhìn cái độ dày của nó thì đã khiếp cơ mà nhiều người nói hay nên xem thế nào). Hy vọng vẫn là một tháng tư tốt lành.