16.11.12

Đằng Sau Những Câu Chuyện


Tôi là người thích những câu chuyện, tôi có thể ngồi để nghe người khác kể những câu chuyện cuộc đời họ hoặc những gì đang diễn ra xung quanh cuộc sống vỗn dĩ bận rộn của họ. Tôi có thể lắng nghe để được tưởng tượng mình là một phần của những câu chuyện ấy và để có thể cho mình "cái quyền" được hiểu họ nhiều hơn nữa. Nhưng như vậy không có nghĩa là tôi đã có thể hiểu hết một ai đó. Bởi đằng sau những gì được phơi bày ra "ánh sáng" vẫn luôn có một góc khuất mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy. Đằng sau những câu chuyện luôn có những khởi nguồn, diễn biến và kết thúc mà ở bất cứ giai đoạn nào cũng đều có những chi tiết mờ ảo mà nếu lắng nghe thật kỹ, đôi khi chúng ta sẽ nhận thấy được sự vui sướng, sự buồn tủi hay thậm chí là sự căm giận đã được che đậy một cách khéo léo.

Tôi đã từng ngạc nhiên đến quặn lòng khi vô tình biết được một cô bạn; với vẻ ngoài bất cần đời, miệng mở ra là "phun châu nhả ngọc", tính tình thô lỗ; lại cũng có hoàn cảnh chẳng khác nhà tôi là mấy; thậm chí còn bi thảm hơn. Cha cô bỏ ra đi khi cô còn nhỏ, và cô đã phải lao vào dòng đời quá khắc nghiệt này khi vẫn còn là học sinh cấp 3. Từ đó, dù có không thích nhưng không bao giờ tôi có thể ghét cô cả. Và tôi chợt nhận ra, mình đã không biết chút gì rõ ràng và nghiêm túc đối với tất cả bạn bè hay người thân xung quanh mình. Họ đã ở gần mình đến vậy, đã cùng sống, cùng học, cùng chơi với nhau trong khoảng thời gian cũng không phải là ít ỏi, nhưng dường như những chi tiết về cuộc đời họ chưa bào giờ rõ ràng trong mắt tôi cả.

Tôi có một người chú có tật nói ngọng, từ nhỏ chú đã là tâm điểm của những trò trêu trọc đến mức chưa học xong cấp 2 chú đã bỏ học. Nhiều năm sau đó, xã hội này đã nhào nặn ra một người đàn ông giận dữ. Ông giận dữ với chính cả gia đình mình. Dường như chưa bao giờ ông có một phút giây tỉnh táo. Cả cuộc đời ông gắn liền với bia rượu. Và trong những cơn say, ông trút giận lên vợ con mình và đôi lúc là cả anh chị em mình. Có một thời điểm, tôi đã nhấc điện thoại lên và gọi đến số 113 để công an đến giải quyết khi chứng kiến ông đánh đập vợ con mình. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình có chút ít tàn nhẫn, nhưng vào giây phút ấy tôi nghĩ đó là điều cần thiết. Trong gia đình tôi, không ai cười cợt khi nghe những người ngọng nói chuyện bởi chúng tôi hiểu nỗi đau của họ. Khi xem những vỡ kịch hài trên truyền hình mà diễn viên giả sứt môi để nói ngọng, chúng tôi đã không ai cười. Và khi nghe những người bạn của mình đùa giỡn về tật nói ngọng của một người nào đó, tôi đã cảm thấy không thoải mái. Tất nhiên, tôi chẳng trách ai cả bởi nếu tôi ở trong một hoàn cảnh khác, có lẽ tôi cũng đã cười. Chỉ đơn giản là đằng sau câu chuyện của tôi, luôn có hình ảnh của một người chú ngọng nghịu và đáng thương. Có lẽ vì thế mà tôi không thể cười.

Khi tôi nghe một câu chuyện về người này, về người kia; đôi lúc tôi dừng lại và suy nghĩ, đằng sau những câu chuyện ấy, liệu có những lý do nào chăng? Một cô diễn viên phải đi nâng ngực để phù hợp với vai diễn mà cô cho rằng sẽ giúp cô thay đổi cả cuộc đời mình, điều đó đáng đúng không? Một tên trộm chó sẽ không phải bị đánh chết nếu người ta biết được hắn phải nuôi một nhà với năm miệng ăn, hắn đang có một công việc nhưng thu nhập không đủ và đi trộm chó là một cách để kiếm thêm thu nhập mà hắn vừa biết đến. Nếu biết được điều đó thì những người dân tàn nhẫn kia có còn xuống tay?

Nhưng có lẽ thật là khó, những câu chuyện luôn là những câu chuyện. Chúng ta lắng nghe nhưng chỉ ít người chú tâm đến những gì nằm sau đó. Có lẽ chúng ta đã quá đủ bận rộn trong cuộc đời mình, cho những việc khác quan trọng hơn là dành thời gian để tìm ra những thứ mà có thể chẳng giúp ích gì cho chúng ta nhiều ngoài một chút an ủi trong cõi lòng.

12.11.12

Khi Tôi 24

1. Đối với tôi, con số 24 cũng không có nhiều ý nghĩa đặc biệt lắm. Nó cũng giống những con số mà tôi đã, đang và sắp bắt gặp trên con đường mình đang đi. Chỉ là một cột mốc để đánh dấu cho một thời điểm nào đó trong cuộc đời. 24 là cái mốc cho 24 năm tồn tại, cũng là cái mốc cho 24 năm suy nghĩ và nhận thức. Cuối cùng, đó cũng chỉ là một con số. Phải vậy không?

2. Tôi đã cộng cho mình thêm một tuổi vào lúc 0h ngày 9 tháng 11 năm 2012. Nhưng chưa hẳn đã cộng thêm cho mình tí "khôn lớn" nào. Tôi lên giường vào lúc 23h và nằm chờ đến đúng 0h. Mắt vẫn mở và tự nhủ thầm, vậy là mình đã thêm một tuổi. Trong một phút giây, tôi khao khát kinh khủng một tin nhắn sẽ chợt xuất hiện trên chiếc màn hình điện thoại trong căn phòng tràn ngập bóng đêm; rốt cuộc là chẳng có gì. Tự nhiên thấy cô đơn kinh khủng, nhưng đó chỉ là cảm giác thoáng qua vậy thôi. Có lẽ là một phút yếu lòng trong một khoảng khắc nào đấy. Ngẫm lại, tự cười vào chính mình vì mình vẫn còn thật quá trẻ con.

3. Tôi đã học được nhiều điều trong những năm qua mà cũng chẳng học được gì nếu tôi thật sự nhìn nhận mọi thứ đến cùng tận. Tôi thường nghĩ rằng tôi đang thay đổi từng ngày, nhưng có lẽ không phải như vậy. Tôi vẫn vậy, cứng đầu đến cực đoan khi tôi tin tưởng vào một điều gì đó. Tôi vẫn vậy, tàn nhẫn với chính mình và những người xunh quanh khi tôi bị tổn thương dù rằng tôi chẳng bao giờ tìm hiểu ngọn nguồn của những vết thương đó. Và vẫn là tôi đấy, tính toán và suy nghĩ đến điên cuồng nhưng rốt cuộc, chẳng đủ bãn lĩnh để làm được một cái gì đó theo đúng tiếng gọi của trái tim mình; có lẽ tôi vẫn chưa đủ trưởng thành và nhiệt huyết để nghe thấy được tiếng nói con tim mình chăng? Tôi vẫn như thế, chẳng tốt lên được miếng nào. Và điều đó làm tôi phiền muộn. Chút ít thôi, nhưng vẫn là phiền muộn.

4. Tôi nghĩ mình cần phải học hỏi nhiều hơn, từ những điều nhỏ nhặt nhất cho đến những điều giản dị nhất. Đối với tôi lúc này, dường như những gì to lớn và hoa mỹ đã không còn đủ hấp dẫn. Tôi muốn là người cuối cùng ra khỏi thang máy, khi tất cả mọi người đều đã đi ra. Tôi muốn là người bước lên đầu tiên để mở cửa cho tất cả mọi người đi vào và tôi muốn là người cười với một người lạ cho dù chỉ là một lần gặp gỡ thoáng qua. Tôi muốn là người, đến cuối ngày sẽ có thể mỉm cười với chính mình vì đã có một ngày thật nhẹ nhàng, cho dù công việc có nhiều như thế nào đi chăng nữa. Và tôi muốn, mình sẽ là một người khoan dung hơn nữa.

Tôi chợt nhớ đến câu chuyện về Chú bé chăn cừu và con sói. Chú bé nói dối dân làng về sự xuất hiện của sói để mọi người ồ ạt chạy đến. Một lần rồi hai lần, chẳng có chú sói nào, mọi người tức giận ra về. Đến lần thứ ba, sói đến thật, cho dù cậu bé có kêu to đến thế nào, chẳng còn ai đến cả. Kết quả là cậu bé bị ăn thịt. Trước đây, tôi thường nghĩ mình sẽ là những người dân làng kia, tôi không tha thứ cho sự lừa dối và không khoan nhượng với sự bất tín. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy mình thật sự thiếu khoan dung, cuộc đời tôi vốn cũng chẳng thiếu những lỗi lầm, tôi có thể mắc cùng một lỗi hết lần này đến lần khác, vậy tại sao tôi lại không thể khoan dung cho người khác khi họ vừa chỉ mới sai lầm? Nếu dân làng khoan dung hơn một chút, thì có lẽ cậu bé kia đã không chết. Nếu tôi khoan dung hơn một chút, cho dù là với chính mình hay đối với những người khác, có lẽ tôi đã hạnh phúc và vui vẻ hơn.

Có phải vậy không? Chào những ngày đầu của một tuổi mới!

5.11.12

Tiếng Vọng Nơi Đô Thị


Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố này, đã hai mươi bốn năm, vỏn vẹn rời khỏi đây 5 lần. Tất cả đều đi và trở về! Chưa bao giờ rời khỏi "cái chốn quen thuộc đến phát chán" này quá một tháng. 
Nắng khẽ chiếu qua khung cửa số phòng mà tôi đã cố tình kéo màn để lộ ra một khoảng gương hình chữ nhật trên ô cửa sổ tối qua. Ánh nắng làm tôi thức giấc, khẽ nhìn đồng hồ hiển thị trên chiếc điện thoại cầm tay để bên cạnh, chỉ mới sáu giờ sáng ngày Chủ Nhật.

Sau năm phút mơ màng, tâm trí đã thật sự tỉnh táo sau giấc ngủ kéo dài năm tiếng, tôi vẫn nằm đó và nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ của mình. Thật buồn cười khi suy nghĩ rằng, ngay lúc mình còn nằm ở trên giường thế này, ngoài kia mọi thứ đang xoay vòng và chuyển động. Hôm nay thật yên tĩnh quá, nhà hàng xóm có lẽ đã "dong thuyền" ra khơi đánh cá vì tối qua mãi đến 12 giờ khuya, họ vẫn còn tất tả chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho buổi đi buông lưới vào sáng hôm sau. Những đứa trẻ nhà kế bên chắc vẫn còn ngủ bởi tôi vẫn chưa nghe thấy những tiếng khóc gọi mẹ hay những tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con. Không gian có lẽ thật sự quá yên tĩnh, một phần vì sáng nay mẹ tôi không tập thể dục. Sáng nào, cứ theo một quy trình "chuẩn không cần chỉnh" bắt đầu từ lúc 4h50 kéo dài đến 5h30, bà tập luyện một cách đều đặn và mẫn cán, ngẫm lại nhiều khi thấy hình như tôi chưa bao giờ thừa hưởng được từ bà sự quyết tâm đến mãnh liệt như vậy. Ở tôi, cái gì cũng có vẻ nửa vời và đối với mẹ tôi, bà ghét sự nửa vời.

Tôi lặng lẽ chuyển mình và tập trung lắng nghe, ở đâu đó là tiếng thở thật đều đặn của mẹ ở nhà dưới mà tôi biết chắc là chỉ mười lăm phút nữa là bà sẽ tỉnh dậy và chuẩn bị cho ngày hôm nay. Hôm nay chúng tôi có hẹn đi ăn sáng theo kiểu buffe tại một khách sạn quen thuộc. Sở thích của bà cho những dịp đặc biệt nào đấy hoặc đôi lúc chỉ là "hứng lên là làm". Năm phút nữa trôi qua, tôi khẽ ngồi dậy, đeo headphone và bật playlist yêu thích của mình. Nhắm mắt và tưởng tượng đến một không gian nào đó thật khác.

Khi đã yên vị tại bàn của khách sạn, tôi nhìn quanh và cảm thấy thật sự thú vị khi chỉ ngồi đó và quan sát sự chuyển động của những người đến đây để làm đầy cái bụng đói của mình, hay chỉ đơn giản là đến và ngồi trò chuyện cùng những người mà họ yêu quý. Tiếng kêu của những chiếc đĩa sứ được đặt lên, bỏ xuống. Tiếng những chiếc nĩa, dao, muỗng va chạm nhau. Tiếng lò nướng bánh mì kêu một cái "tách" sau khi đã hoàn thành xong nhiệm vụ cho ra đời hai lát mì gối được nướng vàng tươm, trông cực kỳ "khêu gợi". Lẫn trong những âm thanh vui tai đó là tiếng í ới gọi nhau của những thực khách mà hầu như ai cũng có tâm trạng vui vẻ, có lẽ vì họ đang ở trong một kỳ nghĩ hoặc vì đang có chuyện vui; trong các dịp đi ăn ở đây, tôi chưa từng thấy ai mặt mày cau có cả.

Nhẹ nhàng lấy cho mình mỗi thứ đồ ăn một ít, tôi ngồi đó và lắng nghe. Nghe những câu chuyện của mẹ và dì tôi xunh quanh cuộc sống thường nhật của họ. Cuộc sống của những người đàn bà quá chồng; một chuẩn bị về hưu và một đã về hưu được ba, bốn năm gì đấy. Những câu chuyện thường chủ yếu xoanh những câu lạc bộ khiêu vũ, thú tiêu khiển đang được coi là mốt cho các bậc trung niên ở cái thành phố này. Lắm chuyện bi hài chả kém trong cái thú vui đó. Chả thiếu chuyện dành dật kép nhảy hay cặp bồ này nọ, mà từ lâu tôi cho rằng đó là điều bình thường trong cái chốn lắm thị phi này. Có người trong nhà đã từng hỏi tôi nghĩ thế nào về việc cả dì và mẹ đều đi khiêu vũ như vậy, lúc đó câu trả lời duy nhất mà tôi biết đến là: "Vui được lúc nào hay lúc ấy". Tiếng còi xe phát ra từ một chiếc ô tô nào đó đột nhiên chen vào tâm trí tôi, đó cũng là lúc tôi tự kéo mình về thực tại. Loáng thoáng tại các bàn cạnh bên, những câu chuyện về cuộc sống, về công ăn việc làm, về chuyện học hành và có cả tình yêu, vẫn được đều đặn "tuôn chảy". Tôi thầm nghĩ, con người chắc chẳng bao giờ có thể "ngừng nói" được. Nếu đem gom hết tất cả các câu chuyện ấy vào một cuốn sách, chắc cuốn sách đó có khi phải nặng gần bằng cả trái đất này.

Rời khách sạn là lúc tôi bắt đầu những giờ uống cà phê tán gẫu miên mang bất tận với bạn bè. Họ kể, tôi kể, họ nói, tôi nói. Tất cả đều dồn sức để kể câu chuyện của mình. Đôi khi tôi tự hỏi, trong những lúc chóng vánh ngồi nghĩ lại, có ai nhớ hết được những gì mình nói sau buổi cà phê ấy và có bao nhiêu lời nói và câu chuyện của mình thực sự được lắng nghe? Có thể nói, ngồi giữa một quán cà phê đông đúc nhất nhì thành phố này, cảm giác chả khác ngồi xem hàng trăm vỡ kịch cùng một lúc là mấy. Âm thanh sống động vô cùng. Thi thoảng, tôi cảm thấy "ngộp thở" với chính cái bầu không khí đó, nhưng kỳ lạ, càng bí bức, càng chật chội thì dường như lại càng hấp dẫn và chỉ muốn ngồi cho đến khi mệt lã đi mà thôi. Chắc chỉ có dân thành thị là thích hành xác nhau kiểu này. Hay chỉ mình tôi như vậy thôi?

Ngày cuối tuần của tôi là ngày của những con đường, tôi thích chạy xe thật chậm dưới cái nắng nhẹ nhàng như của ngày hôm nay. Tôi đi lại trên những con đường hết đỗi quen thuộc nhưng dường như không bao giờ chán cái cảm giác được chạy trên những lối đi ấy. Vẫn những cảnh vật ấy thôi, tuy nhiên vào ngày cuối tuần, dường như cái gì nhìn vào cũng khác, cứ chầm chậm và thư thái đến lạ. Trong tai tôi vẫn là những tiếng nhạc xập xình mà theo lời mẹ tôi nói là "ồn ào không chịu nổi", tôi nhìn những con người đang buôn bán trên phố xá, miệng nói mà tôi chẳng thể nghe được họ nói gì, cứ vậy tôi vừa chạy, vừa ngắm nhìn và vừa suy đoán xem họ đang nói những gì, cộng thêm tiếng nhạc ồn ào trong tai; tôi thấy mình thật sự giống một thằng điên, không hơn không kém!

Lúc này trời đã về khuya, không gian thật sự quá đỗi yên ắng. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng bàn phím đang gõ lộc cộc của mình. Vẫn tiếng nhạc trong tai nhưng lần này là tiếng guitar nhẹ nhàng đến từ một ban nhạc nào đó ở Nhật mà tôi vô tình vớ phải trên mạng. Kết thúc một ngày, tôi nghĩ mình đã có khá nhiều cảm xúc; nhưng chẳng có cái gì đủ rõ ràng để tôi gọi tên; cứ mỗi thứ một ít như vậy đó. Đôi lúc, chính những thứ không rõ ràng như thế này lại làm tôi cảm thấy mệt mỏi.

Nhiều lúc tôi tự hỏi, có khi nào tôi đang đi trên một con đường dài thật dài để tìm cho mình một tiếng vọng?

29.10.12

Sương Khói Quê Nhà: Câu chuyện muôn năm cũ

Sương Khói Quê Nhà - Nguyễn Nhật Ánh
Tôi luôn có tình cảm đặc biệt dành cho những tác phẩm của bác Nguyễn Nhật Ánh. Từ những tác phẩm viết về tình yêu thưở đầu đời hãy những câu chuyện hồn nhiên trong trẻo xoay quan thế giới của tuổi học trò và trẻ nít cho đến những câu chuyện mang màu sắc thần bí viễn tưởng (có mượn chút ít từ Harry Porter),  bất kỳ trang viết nào cũng mang đậm dấu ấn của bác: giản dị, mộc mạc và tưng tửng. Bởi yêu những tác phẩm của bác nhiều đến vậy mà tôi cảm thấy không hài lòng lắm với tuyển tập tản văn Sương Khói Quê Nhà vừa được phát hành.

Sương Khói Quê Nhà là tập hợp những bài báo, tạp văn của bác Ánh được viết dưới những thời điểm khác nhau và bao gồm những sự việc, những vấn đề khác nhau. Tác phẩm được chia làm ba phần rõ rệt: phần một viết về những suy nghĩ và hoài niệm của tác giả về tuổi thơ, về quê hương và về cuộc sống; phần hai là những bài viết về những người bạn, người thầy và đồng nghiệp của bác Ánh và phần cuối cùng của cuốn tản văn là tập hợp những bài viết về xứ người trong những dịp bác Ánh đi công tác hoặc đi vì việc gia đình.

Theo tôi, tản văn là thể loại mà người viết có cơ hôi đưa những suy nghĩ của mình đến gần với độc giả hơn, thông qua chính những trang viết của mình dưới chính cách mình trò chuyện và cảm nhận thế giới xung quanh và để từ đó, giúp cho độc giả cũng nhìn được và cảm được những câu chuyện mà người viết muốn chia sẻ. Điểm mạnh của tản văn là dễ lấy thiện cảm của người đọc nhưng điểm yếu là nếu không có một sự sắp xếp rõ ràng, mạch lạc với những câu chuyện đi theo một chủ đề thống nhất thì kết quả là người đọc sẽ cảm thấy rối trong chính những câu chuyện và mạch cảm xúc của người viết. Trong trường hợp này của tôi, Sương Khói Quê Nhà làm tôi không biết phải suy nghĩ thế nào về những bài viết tác phẩm chứa đựng. Quá yêu thích cũng không mà quá nhàm chán cũng không hẳn.

Có lẽ chính sự sắp xếp không hợp lý các câu chuyện và việc cố gắng dồn các bài viết theo ba chủ đề tách bạch đã làm mất đi sự liên kết của cả tác phẩm. Phần một của cuốn tản văn lại đi vào lối mòn của những hồi ức, nó như những câu chuyện kể của bác Ánh đã từng kể trong các tác phẩm của mình và bây giờ nó được kể lại qua chính miệng của tác giả mà thôi. Chính vì điều này đã khiến các bài viết trong phần này mất đi sự thú vị bởi người đọc đã biết quá rõ về những "vùng trời ký ức" của tác giả qua các tác phẩm thành công rực rỡ trước đây. Tuy nhiên cũng có những điểm sáng khi bác Ánh bàn về những trăn trở của mình đối vơi văn hóa đọc, và bài viết tôi thích nhất là bài viết so sánh tình yêu và bóng đá, đây mới chính là phong cách tưng tửng của bác mà tôi yêu thích. Còn lại, dường như vẫn còn thiếu một cái gì đó trong các bài viết này. Một chút gì đó thuộc về cảm xúc và chính con người của bác!

Phần hai là phần hay nhất của toàn bộ cuốn tản văn. Bằng sự chân thành và giản gị của mình, bác đã khắc họa chân dung của những nhà văn, nhà thơ yêu nghề. Họ chính là những nhà trí thức tuyệt vời của đất nước này bởi sự tận tụy của mình. Tôi đã thực sự thấy xúc động khi đọc từng dòng chữ của bác Ánh. Bác đã thể hiện một khía cạnh khác trong lối viết của mình trong phần hai này và điều đó càng làm tôi yêu quý bác nhiều hơn nữa bởi sự chân thành và yêu quý bạn bè của bác thật đáng ngưỡng mộ!

Phần ba cũng không có gì quá đặc sắc, có lẽ bác Ánh không phù hợp với những thể loại du ký như thế này. Trong từng bài viết, tôi không tìm thấy được sự đồng cảm trên những chuyến hành trình của bác, sau khi đọc xong các bài viết trong phần này, những gì đọng lại trong tôi là thông tin: ngày đó bác đi đâu, đã làm gì... và sau đó là "quên". Câu chuyện tôi thích nhất trong phần này là câu chuyện cuối cùng: "Tuyết", câu chuyện đậm chất Nguyễn Nhật Ánh nhất trong phần ba này.

Tuy vậy, Sương Khói Quê Nhà vẫn thật sự là một cuốn sách nên đọc. Qua cuốn tản văn này chúng ta sẽ thấy được sự tận tụy tuyệt vời của những nhà văn, nhà thơ và những nhà tri thức của Việt Nam và cả những nổi niềm và trăn trở của họ; để từ đó chúng ta có cơ sở mà tin rằng đất nước chúng ta rồi sẽ tốt đẹp lên từng ngày. Đọc Sương Khói Quê Nhà để thấy cái phong vị quê hương đậm đà luôn hiện diện trong lòng những người con xa xứ. Đọc để mơ về một ngày khi chúng ta đã già, chúng ta sẽ có những câu chuyện muôn năm cũ như thế này để mà kể cho con cháu sau này.

19.10.12

Đừng Bối Rối - Phương Vy



Mình rất thích video này của Phương Vy. Từ màu sắc của video đến thần thái và trang phục của Vy. Đối với mình như thế này mới ra chất của những ca sỹ trẻ tuổi. Tuổi trẻ là khoảng thời gian mà họ có quyền được nổi loạn, có quyền được thể hiện những suy nghĩ của mình bằng những cách năng động nhất và trẻ trung nhất.

Phần nhạc tuy chưa thật sự xuất sắc và mới lạ bởi cách sử dụng bass và trống là điểm nhấn của bài hát cũng đã khá cũ. Tuy nhiên đây thật sự là một video đáng xem!

10.10.12

Review: Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi


Tôi gặp gỡ mọi người. Tôi quan sát họ. Tôi hỏi xem buổi sáng họ thức dậy lúc mấy giờ, họ làm nghề gì để sinh sống và chẳng hạn như họ thích ăn món gì tráng miệng. Tiếp theo đó, tôi nghĩ về họ. Tôi lại hình dung ra khuôn mặt, đôi bàn tay và thậm chỉ cả màu sắc đôi tất họ mang dưới chân. Tôi nghĩ đến họ suốt thàng tiếng đồng hồ, thậm chí hàng năm trời, thé rồi một ngày kia, tôi thử viết về họ
Anna Gavalda
Tôi thích những câu chuyện đơn giản, mà cụ thể là những mẫu chuyện ngắn, thê lương cũng được, hài hước càng tốt và châm biếm thì càng tuyệt. Tất cả hội tụ đủ trong “Giá đâu đó có người đợi tôi” của Anna Gavalda.

Nếu kỳ vọng quá nhiều vào cuốn sách với tựa đề rất chi là lãng mạn và hay ho này, người đọc có thể sẽ hơi thất vọng một chút. Muốn tìm kiếm những câu chuyện tình lung linh với những tình tiết có thể lấy nước mắt hoặc những khung cảnh văn học khiến bạn phải xuýt xoa mãi vì sự lãng mạn của nó thì tốt nhất đừng đọc “Giá đâu đó có người đợi tôi”. Không có cái gì gọi là lung linh và lãng mạn trong 12 câu chuyện này cả. 12 truyện ngắn trong cuốn sách này có thể gọi là “chuyện đời tự kể” cho dù chúng được dựng lên dưới ngòi bút của một nữ tác giả người Pháp! Có thể nói “Giá đâu đó có người đợi tôi” là một phòng triễn lãm những bức chân dung chân thật của những con người bước ra từ những câu chuyện rất đỗi đời thường.

Chúng ta có thể bắt gặp những tên tán gái điệu nghệ; những cô nàng xinh đẹp, bãn lĩnh nhưng vẫn đau đớn nhận ra tình yêu là thứ xa xỉ với họ, hay đâu đó là bà mẹ mừng rỡ trước đứa con chuẩn bị ra đời rồi lại ngậm ngùi nhìn người khác cầu chúc cho một điều không còn có thể diễn ra; hoặc ở kia là chàng binh nhì thô kệch nhưng lại mang trong mình một nỗi đơn độc và ký ức rõ ràng về một cô bé gái tuổi 12, hay một lúc nào đó là cặp tình nhân lạ lùng mang trong mình những kỷ niệm không bao giờ có thể quên ở thời quá khứ nhưng trong hiện tại, họ sinh ra không để dành cho nhau. Rồi cũng có thể bạn sẽ bắt gặp những cô gái Pháp giỏi giang, mắc kẹt trong cái nghề mà mình không muốn làm, cô đơn, mệt mỏi với cuộc đời và điều đáng sợ hơn là cô độc trong chính gia đình của mình. Và rồi cuối cùng bạn cũng sẽ bắt gặp hình ảnh của tác giả, được khắc họa một cách hài hước và đầy châm biếm trong truyện ngắn cuối cùng.

Cái làm tôi cảm thấy thú vị trong “Giá đâu đó có người đợi tôi” là ở chỗ nó mang một cách viết tưng tửng, tưởng là ngẫu hứng nhưng thật chất lại là sự lựa chọn một cách kỹ càng từng câu chữ, chỉ một người luôn nghĩ vê nhân vật của mình, suy tư cho tình cảm của con người thật nhiều mới có thể diễn tả một cách hài hước nhưng vô cùng cay đắng trong từng lời nói, từng hành động của nhân vật. Thú vị, hài hước và châm biếm nhưng cũng sẽ lấy đi nước mắt của những ai thấy được đằng sau cái vẻ bóng lộn và hào nhoáng của cuộc đời còn có những nỗi lòng khác, những khía cạnh khác. Cuộc đời là vậy, đẹp đẽ nhưng không công bằng, cái chúng ta có được chưa chắc đã là cái chúng ta mong muốn; nhưng tất cả phụ thuộc vào chúng ta, chấp nhận hay không chấp nhận mà thôi!

Tôi đã nhìn thấy chính mình trong từng câu chuyện của Anna Gavalda. Khi thì thế này, khi thì thế khác, tuy đó không phải là tôi nhưng rốt cuộc lại phản ánh chính xác những gì tôi đang suy nghĩ. Quả thật, khó thể nói được truyện ngắn nào đã lôi cuốn tôi hay toàn bộ quyển sách đã để lại trong đầu tôi những điều khó có thể phủ nhận.

Có người thích, có người không thích cuốn sách này, đó là lẽ đương nhiên, nhưng tôi mong những ai không thích nó hãy đọc nó lại một lần nữa. Hãy nằm dài thư giãn trên chiếc giường của mình, tai có thể nghe những bản nhạc nhẹ nhàng yêu thích. Hãy đừng đọc để cố lấy nội dung của quyển sách mà hãy cứ để chúng từ từ đến với bạn, hãy thưởng thức nó một cách từ từ nhưng đang xem một bộ phim ngắn. Rồi bạn sẽ thấy ở “Giá đâu đó có người đợi tôi” có những mảng sáng rực rỡ của một bầu trời xám mùa đông.

“Giá đâu đó có người đợi tôi… Kể ra ước mong này cũng đâu có gì là phức tạp”*

*: một câu trích từ truyện ngắn Về Phép


PS1: Ai cần biết thông tin về tác giả thì bấm vào đường link tôi để trong phần quote của cô ấy nhé!

PS2: Cái tựa tiếng Việt hay như vậy đấy chứ cái tựa tiếng Anh dở muốn chết luôn! Tựa tiếng Pháp của quyển này là Je voudrais que quelqu'un m'attende quelque part, không biết tiếng Anh có dịch trực tiếp từ cái cụm đó ra không, tôi nghi lắm vì tựa tiếng Anh nó là thế này: I Wish Someone Were Waiting for Me Somewhere, tôi thấy không còn gì dở hơn!

3.10.12

Gáy người thì lạnh...

Gáy Người Thì Lạnh - Nguyễn Ngọc Tư

Những giấc ngủ đến bật chợt thường làm con người chìm trong những mộng mị không đầu không cuối. Có những giấc mộng làm chúng ta hạnh phúc mỉm cười một cách đầy mãn nguyện. Lại có những giấc mơ khiến chúng ta đau xót và thẩn thờ… Bất chợt tỉnh giấc, có chút gì đó nuối tiếc, lưng chừng và đầy suy nghĩ.

Tản văn đối với tôi cũng vậy, cái thể loại văn chương ấy sao kỳ lạ lắm đổi. Nó khiến tôi mê đắm không ngừng nghỉ. Tôi có thể đọc tản văn của những nhà văn khác nhau từ ngày này qua tháng nọ. Tôi gặm nhấm từng chút một, chút một những niềm vui, nỗi buồn, sự giận dữ, sự đắng cay và cả những câu hỏi bỏ lửng. Đối với tôi đó là cả một thế giới đầy những cung bậc cảm xúc mà ở đó tôi thấy mình được là chính mình. Tôi có thể được mơ mộng và yêu cái sự mơ mộng đó của mình.

Cuốn tản văn tôi đọc gần nhất là của chị (nhà văn Nguyễn Ngọc Tư). Đã tự bao giờ, tôi luôn cố tìm mua tất cả những gì liên quan đến văn của chị. Đọc hết tất cả những gì chị viết và cố gắng cảm nhận tất cả những điều chị muốn truyền đạt thông qua những tác phẩm của mình. Tôi khóc như một đứa trẻ khi đọc xong “Cánh đồng bất tận” và không hề xấu hổ khi nói về điều đó! Tôi rưng rưng khi đọc “Khói trời lộng lẫy” và thơ thẩn với “Gió lẻ”. Chưa bao giờ chị làm tôi thất vọng. Tôi thấy được trong văn chương của chị có sự đau đớn với thân phận của những con người nghèo khó trên mảnh đất miền Tây nam bộ đầy nắng. Tôi thấy sự xót xa và sự nhảy cảm với từng suy nghĩ, từng hành động, từng lời nói, từng sự thay đổi của con người trong những câu chuyện của chị. Đối với chị, thiên nhiên và cảnh vật cũng là những tâm hồn dễ bị tổn thương và cô độc. Và từ đó mà buồn!

Với “Gáy người thì lạnh” cũng là vậy, không có nhiều sự thay đổi, không đanh thép đầy giận dữ, không sâu cay nhiều tầng nghĩa. Vẫn cái văn phong giản dị ấy, vẫn cách kể chuyện đơn giản mà buồn để não lòng. Ở đâu đó trong từng câu chuyện chị viết ta vẫn tìm thấy sự hóm hỉnh và hài hước đúng kiểu người miền Nam. Đọc “Gáy người thì lạnh” tôi tìm thấy được hình ảnh của mình, niềm mơ ước cháy bỏng được trải nghiệm những nét đẹp của đất nước này theo ý riêng của mình. Tôi tìm thấy tình yêu lạ lùng của tôi dành cho thành phố nơi tôi đang sống. Tôi thấy sự ăn năng đầy bức rức với chính gia đình và người thân của mình. Ngoài ra, tôi còn tìm thấy sự chua xót với nhân tình thế thái và xã hội ngày nay, nhưng được diễn đạt theo một cách rất khác. Tôi còn tìm thấy được nhiều thứ nữa, nhưng có lẽ tôi phải giữ lấy những điều này cho riêng chính bản thân mình. Rốt cuộc, cũng có những điều không bao giờ có thể chia sẽ rộng rãi! Muôn đời vẫn thế!

Bất chợt, thấy cần phải viết một cái gì đó, cần phải làm một cái gì đó và cần phải yêu một ai đó, có điều gáy người thì lạnh mà liệu ta có đủ yêu thương để sưởi ấm tất cả? Làm người sao khó quá!