5.12.12

Đằng sau những nỗi buồn



Tôi tự hỏi đằng sau những nỗi buồn là gì? Liệu còn thứ cảm giác nào sau đó nữa không?

Đã bao giờ bạn ngồi nhìn một cách vô thức, không mục đích, không định hướng, nhìn chỉ đơn giản là để nhìn vào khoảng không gian trước mặt. Đầu óc thì trống rỗng. Bạn cứ ngồi như vậy hàng giờ, mặc cho đôi chân tê nhừ, mặc cho lưng có mỏi đến thế nào đi nữa, bạn vẫn không quan tâm. Bạn chỉ ngồi đó, nhìn và chỉ nhìn. Bạn thở. Bạn bất động. Bạn chìm đắm vào không gian riêng của mình. Bạn không quan tâm đến bất kỳ điều gì xung quanh, kể cả là cơ thể của chính mình. Đối với bạn lúc này, bất động là thứ duy nhất bạn muốn. Một cảm giác tồi tệ chăng? Hay không có cảm giác nào? Cái gì là có, cái gì là không ở đây? Hay tất cả cũng chỉ là điều vớ vẩn, không quan trọng?

Đã bao giờ bạn xem một bộ phim hài, tất cả mọi người cùng cười mà bạn chỉ muốn khóc thật to chưa? Xung quanh bạn là những tiếng cười giòn tan, trút bỏ mọi mệt nhọc, trút bỏ những suy nghĩ đau buồn. Trong bầu không khí như vậy, bạn lại chỉ muốn khóc, bạn chỉ muốn chỉ cho người ta thấy rằng những nụ cười ấy đang làm đau bạn, những tiếng cười ấy đang đè nặng lên trái tim của bạn, những nụ cười ấy làm cho một ngày của bạn trở nên tăm tối hơn một chút, những nụ cười ấy làm bạn cô độc hơn một chút, và điều tệ hại nhất là chính bạn lại nở một nụ cười giả tạo để hòa vào đám đông ấy, để vừa lòng họ và để họ được hưởng một niềm vui trọn vẹn mà không bị quấy nhiễu bởi một kẻ ngớ ngẩn đi khóc lóc vì một bộ phim hài.

Đã bao giờ bạn đón ngày mới bằng một cái đầu rỗng, mắt đã mở nhưng thân thể không muốn động đậy, bạn chỉ muốn nằm đó mãi mãi. Nằm trên chiếc giường êm ấm của mình, nằm trên nơi mình cảm thấy an toàn nhất. Không muốn bước chân ra khỏi đó dù là trong ý nghĩ. Bạn chỉ muốn được ở đó, chỉ muốn được che chở, bạn sợ phải thức dậy, bạn sợ phải thực hiện những công việc buồn tẻ của một ngày, bạn sợ phải ra đường, sợ phải tiếp xúc và sợ phải sống. Bạn ước giá như giây phút này cứ kéo dài mãi, và bạn chỉ cần nằm đây mãi cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.

Cứ vậy, nếu cứ tiếp tục kể sẽ còn rất rất nhiều những thời điểm mà cảm xúc của chúng ta vượt lên cả nỗi buồn, ta đâu chỉ có nổi buồn không đâu phải không? Đằng sau nó còn rất rất nhiều thứ cảm xúc mà không phải ai cũng muốn chạm đến. Hoặc giả, có chạm đến họ cũng sẽ không kêu lên rằng họ vừa khám phá ra một trạng thái cảm xúc không vui vẻ gì. Ai cũng muốn vui vẻ, ai cũng muốn hạnh phúc, vậy còn buồn để phần ai đây?

3.12.12

Những buổi trưa trên thành phố



Sau này nếu có đi đâu hoặc định cư ở một nơi nào đó, điều làm tôi nhớ nhất trên cái mảnh đất này, có lẽ là những buổi trưa yên tĩnh đến lặng người.

Thành phố này vốn dĩ chẳng nhỏ, dân số cũng thuộc tầm đông đúc và con người thì cũng bận rộn, nhưng tất cả những điều ấy dường như chẳng hề ảnh hưởng đến những buổi trưa yên ắng nơi đây. Vào những ngày không có nắng, thời tiết mát mẻ, bạn có thể lái xe đi dọc những con đường trung tâm của thành phố và tận hưởng cái không khí tĩnh lặng có phần lạ lùng. Thời gian cứ như bị nén lại và trôi đi một cách chậm chạp. Những âm thanh trên thành phố cũng dịu lại, không ồn ã hay khó chịu. Người trên đường gần như cũng chậm rãi một cách đặc biệt. Không có một thứ gì hay một ai phải vội vã. Dường như đối với họ, thời gian đang là một kho báu đặc biệt to lớn và họ “có quyền” được sử dụng một cách “tẹt ga”. Nhưng căn nhà đóng cửa im ỉm. Những hàng quán cũng không còn cái vẻ bận rộn thường thấy. Ngay cả ở những hàng ăn vốn dĩ đông đúc, con người ta cũng lặng lẽ ăn uống và lặng lẽ ngồi đấy; thư thái chờ đến lượt mình.

Những quán cà phê đông đúc thường ngày cũng im lặng trầm ngâm. Những người khách bộ hành dừng chân nghỉ ngơi đợi chờ cái thời khắc chậm chạp này trôi qua một cách kiên nhẫn. Những giọt cà phê đen nhỏ đều đặn mà nếu thật chú ý, đôi lúc ta có thể nghe được cả những tiếng tí tách. Những làn khói thuốc được “thả” đều đặn trong một khoảng không gian chật ních những người nhưng lại khá là yên ắng. Cho dù đó là quán cà phê đông đúc nhất thành phố, cho dù trong lòng nó những người ngồi đấy vẫn đang thì thầm to nhỏ những câu chuyện dài bất tận, thì ở ngoài kia, trên những con đường, một sự yên tĩnh đến tuyệt hảo. Chẳng có một sự ồn ào nào có thể vượt ra khỏi giới hạn của những ngôi nhà, những cánh cửa để ùa lên những lòng đường, những con phố. Có lẽ, ngay cả tiếng ồn cũng đi ngủ trưa.

Cứ như vậy, hết ngày này sang ngày khác, tôi vẫn luôn tìm cho mình một góc nhỏ để ngồi yên lặng. Tôi không chờ cà phê đen nhỏ giọt hay thả những làn khói thuốc mỏng manh lên cái bầu không khí tĩnh mịch kia. Tôi chỉ đơn giản là ngồi đó, thả tâm trí mình vào những câu chuyện, những suy nghĩ và vào ngay bên trong của sự yên tĩnh. Thời gian cứ thế mà trôi qua cho đến cái thời khắc mọi vật dường như bừng tỉnh và tiếp tục quỹ đạo sống thường ngày. Đó cũng là lúc tôi biết thành phố vừa trở mình.

Tôi yêu những thời khắc như thế này thật nhiều bởi nó giống như "một người bạn đồng hành" mà tôi có thể tin tưởng được, và tôi cũng biết rằng, có lẽ sẽ có nhiều người giống như tôi. Yêu nơi mình sống chỉ vì những buổi trưa như thế.

*Hình ảnh được lấy từ đây. Mình không có bất kỳ quyền nào đối với hình ảnh trong note này. 

2.12.12

Vỡ kịch không có hồi kết



Lại một buỗi trưa cả khu xóm này phải "chứng kiến" một "vỡ kịch" không mấy thoải mái. Vẫn là gia đình ấy - cái gia đình sát vách cạnh nhà tôi, với những tiếng khóc, tiếng đồ đạt bị đập vỡ và những tràng chửi bới bất tận.

Tất cả diễn ra như một tần số bất biến có chu kỳ cụ thể và dường như nó không có điểm dừng. Mở đầu là những tiếng cãi vã, lúc đầu thì nhỏ rồi một lớn dần lên, không quên kèm theo cả sự hằn học và xúc phạm lẫn nhau. Từng lời, từng lời một như những "lưỡi dao" mà người ta cố gắng dùng hết sức mình để cắm phập vào "lồng ngực" của đối phương. Tôi thầm nghĩ, có lẽ đã từ lâu, chẳng có "giọt máu" nào chảy nữa rồi, bởi những vết "đâm" cứ đều đặn và thường xuyên như thế và con người ta có lẽ đã quá quen thuộc với tình cảnh ấy. Cứ như vậy, "vỡ kịch" cứ thế tiếp diễn, phụ họa cho những tiếng loảng xoảng của đồ đạt bị ném, bị đập là những tiếng khóc, tiếng gào thét, tiếng kể khổ và những lời thóa mạ. Phụ nữ thì la khóc và than thân trách phận, đàn ông thì đập, phá và đánh nhau. Tất cả đều có "lớp", có "lang" và đều quá đỗi quen thuộc, nó quen đến mức chỉ cần ngồi một chỗ trong phòng, tôi đã có thể tưởng tượng ra tiếp theo những người đàn bà trong căn nhà ấy sẽ nói gì, những thằng đàn ông trong nhà đó sẽ làm gì và cả những người hàng xóm sẽ làm gì. Cao trào của "vỡ diễn" là sự va chạm vào nhau, dữ dội và hùng hỗ của một kẻ được "phân vai" là "con" và của một người được đảm nhiệm "vai" một "người cha". Họ lao vào nhau, xoay vần trong cuồng nộ và đánh nhau. Tất nhiên sẽ có những người hàng xóm "tốt bụng" đóng vai "phụ" để vào can ngăn. Tất cả những người còn lại sẽ hoàn thành vai diễn của mình một cách mỹ mãn - những vai diễn "quần chúng" ngồi đó để chứng kiến "vỡ kịch" hay có thể bị buộc là những khán giả bất đắc dĩ. Họ ngồi trong nhà của mình, đưa mắt theo dõi từng hành động và lời nói của những "diễn viên" một cách chán chường và hờ hững. Chẳng có gì khó hiểu khi một "vỡ kịch" như thế, dù với nhiều âm thanh và hành động sống động, lại không chứa đựng trong nó một chút xíu xúc cảm nào cho "người xem". Tất cả đều như một quá trình được biên soạn sẵn. Chính xác như một chu kỳ.

Thật đáng nể phục khi người ta phải căng mình lên để "phun" vào nhau những lời nói cay độc và cũng phải căng mình lên để hứng chịu và phá hoại. Những người trong căn nhà ấy đã, đang và sẽ "đóng" cho trọn vai diễn của mình. Không có điểm dừng lại. Tất cả rồi sẽ tiếp diễn theo một mạch sống thường ngày. Rồi chỉ trong chốc lát nữa thôi, mọi thứ sẽ chìm xuống, và gia đình đó sẽ lại ngồi cạnh nhau trên cái sân trước của căn nhà, cùng nhau tất bật chuẩn bị cho một vụ đánh bắt cá mới của ngày hôm sau. Họ sẽ vẫn ngồi đấy, làm những công việc họ vẫn thường làm. Nói những điều họ vẫn thường nói hoặc đôi khi chỉ là ngồi đó với những đôi tay làm những động tác thuần thục và nhuần nhuyễn mà không nói một tiếng nào.

Cũng gia đình ấy, tháng trước vừa mới nhận vào nhà mình một người con dâu ở độ tuổi 17-18 gì đấy, trẻ hơn chồng của cô ta một hay hai tuổi. Hai vợ chồng trẻ kia, sẽ ngồi cạnh nhau, cạnh cha mẹ mình vào những buổi tối. Họ sẽ im lặng và làm công việc của mình. Đôi lúc nhìn họ, tôi tự hỏi, liệu sau này họ có thay thế cha mẹ mình để đóng tiếp những "vỡ kịch" vô nghĩa kia không? À mà có lẽ tôi lầm, họ cũng đã tham gia vào "vỡ kịch" đó rồi, chỉ là chưa đến lúc để đảm nhận "vai chính" mà thôi.

Lại một tiếng chửi bới, tiếng đập phá dữ dội và một tràng dài la hét. Tôi mở mắt, cầm điện thoại và gọi đến số 113. Trong đầu chợt nghĩ, đã đến lúc cần một ai đó hạ màn.

29.11.12

Hãy khoan dung hơn với những người trẻ




Gần đây xuất hiện trên feeds của Facebook mình là bức hình một số bạn trai khóc lóc khi đón các thần tượng ca nhạc Hàn Quốc tại sân bây ở trên cùng với một bài thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân được chia sẽ khá nhiều bởi mọi người. Dưới đây là bài thơ đó và ở dưới nữa là những cảm nhận của mình.

HÃY TIẾT KIỆM THỨ CÒN LẠI DUY NHẤT
(Đôi lời nhắn nhủ của nhà thơ Đỗ Trung Quân)

Ngày ấy bọn tôi hai mươi tuổi
Ria lún phún
Mắt cận lòi
Dân Sài Gòn tiểu tư sản, đọc sách triết , tóc hippie
Được phong tặng “thanh niên chậm tiến “
Thôi thì biết thân phận mình, đứa đi làm công nhân , đứa đi làm rẫy. đứa thanh niên xung phong coi như trả món nợ dù chả vay ai thời tiền – hậu - chiến

Ngày Polpot tràn qua An Giang , Ba Chúc thảm sát đồng bào
Tổ quốc lâm nguy
Bọn tôi sôi sục ra biên giới
Ngày Trung Quốc tấn công Việt Nam
Tổ quốc lại lâm nguy
Có thằng em khai gian tuổi
Vác balo lên đường
Gác mọi tranh chấp ý thức hệ
vệ quốc trước đã

Ai không tử sĩ
Ai không phế binh
Thì về
Đứa đạp xich lô. Đứa chạy xe ôm, đứa đi khuân vác
Bình thường.

Nói thật
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.
Sắt đá vẫn nghẹn ngào.
Nhưng các em ạ
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ
Những chuyện tào lao
Chúng tôi không mất thì giờ nửa đêm run rẩy,gào thét trước cổng sân bay để đón đứa lạ hươ lạ hoắc
đến bố mẹ ở nhà cũng chả biết đi đâu
tôi nghĩ đơn giản thế này
Bố tôi chết tôi mới khóc
Mẹ tôi chết tôi mới khóc
Bạn tôi chết tôi mới khóc
Đồng bào tôi mất tích ngoài biển đông tôi mới khóc
Nước mắt ngày càng quý hiếm lắm các em ạ
Hãy cố mà để dành
Mà nhỏ xuống cho điêu linh đất nước
Mà rưng rưng cho nỗi nhục bị cỡi cổ đè đầu
Làm nô lệ

Tôi bảo các em lần này thôi nhé
Đừng làm xấu hổ thêm xứ sở mình
Nhục
Biển Đông
Qúa
Đủ

Trước hết, mình phải nói rằng bài thơ này hay quá! Nhưng bác Quân à, cháu chỉ có một thắc mắc nho nhỏ, sao bác đã sống đến chừng đó tuổi rồi mà lòng khoan dung của bác đối với những bạn trẻ kia ở đâu cháu chẳng tìm thấy? Cái thời của bác và cái thời này của các bạn ấy và của cả cháu khác nhau nhiều lắm. Làm sao bác có thể dồn nỗi buồn của cả một thế hệ đi trước lên đầu những người chưa một lần chứng kiến cảnh chiến tranh loạn lạc và để rồi bác trách và móc bởi những giọt nước mắt họ dành cho những người xa lạ - xa lạ mà làm họ cảm thấy hạnh phúc và gần gũi. Làm sao bác có thể nhìn vào nước mắt của những đứa trẻ " ấy và rồi nhét cho chúng những cái đao to búa lớn như là nỗi nhục quốc thể lẫn biển Đông và biển đảo?

Cháu buồn những người trẻ ấy bao nhiều thì cháu buồn bác bấy nhiêu bác Quân ạ. Bác dành ra thời gian và chữ nghĩa để phê phán những đứa trẻ ấy trong khi bác đã bao giờ nhìn vào những đứa trẻ ấy thật kỹ và tìm hiểu thật kỹ tâm tư, tình cảm và cả những nỗi niềm của chúng?

Bác à, bạn cháu đã từng nói và cháu cũng tin rằng 'thế hệ nào cũng có tuổi thơ với những điều xấu hổ vụn vặt, tuổi trẻ nào cũng có lúc đam mê đến cuồng tín. Và nói về nước mắt, ngày xưa mình cũng có những giọt nước mắt hết sức "tào lao". Đọc sách hay - cảm động là khóc. Nghe nhạc - xúc động, khóc. Nghe tin thần tượng qua đời - cũng bật khóc, viết "tâm thư". Rồi khóc vì té đau, khóc vì điểm kém. Rồi thì cũng còn nhiều những lí do khóc hết sức tào lao khác, đánh điện tử thua bạn - tức quá khóc; thấy bác sĩ - sợ quá khóc; đánh lộn thua - đau quá khóc... Thế hệ nào cũng trải qua một thời của sự cuồng tín thái quá, sự khác biệt ở đây là cách các em thể hiện sự cuồng tín và đam mê nó khác xa với nhận thức của thế hệ cũ.'

Và bác ơi, chẳng đâu xa, ngay trong bài thơ của bác cũng đã ám chỉ đến những lý tưởng, những sự ngông cuồng để được thể hiện những khát khao và mong muốn của tuổi trẻ, cho dù việc đó đồng nghĩa với tranh cãi với gia đình, nói dối và tự ý hành động theo ý mình. Xét về khía cạnh ấy, chúng ta cũng chẳng khác gì những đứa trẻ kia, cũng một thời trẻ tuổi bồng bột tìm đủ cách để làm theo mong muốn của mình.

Có khi nào bác mảy may suy nghĩ liệu chăng những đứa trẻ ấy đang ẩn chứa trong lòng một nỗi cô đơn mà không có ai để tâm đến. Liệu có khi nào thứ duy nhất làm bạn với chúng là âm nhạc và hình tượng của những “đứa lạ hươ lạ hoắc” mà chúng đón ở sân bay. Ở cái thời này, khi chủ nghĩa vật chất hiện diện ở mọi ngóc ngách, người người bằng mọi cách để kiếm tiền, lao lực ra mà kiếm tiền và có lẽ ba mẹ chúng cũng chẳng nằm ngoài vòng xoáy đó. Họ kiếm tiền, họ lao mình vào công cuộc kiếm tiền và cái họ để lại là sự trống vắng trong chính căn nhà của mình cho chính những đứa con của mình. Có thể những đứa trẻ kia, ngoài tiền bạc để làm bạn chúng chẳng có gì. Ngày ngày đều phải chứng kiến gia đình mình “lặng lẽ” tan vỡ. Cả tuần thậm chí chẳng ai nói với nhau câu nào. Có khi nào bác từng nghĩ, nếu như chúng có được người nhà quan tâm. Ba mẹ chúng dành thời gian nhiều hơn cho chúng, cuối tuần dẫn chúng đi tham gia các hoạt động của những người trong gia đình với nhau hay đơn giản hơn là dành nhiều thời gian nói chuyện với chúng, cố gắng đến tận cùng để tìm hiểu mong muốn và suy nghĩ của chúng và chỉ cho chúng thấy cuộc sống này còn rất nhiều thứ hay ho hơn ngoài âm nhạc và thần tượng, thì có khi chúng chẳng còn quan tâm nhiều đến những “đứa lạ hươ lạ hoắc kia”.

Liệu bác có từng mảy may suy nghĩ, nếu nhà nước chúng ta dành nhiều tiền bạc hơn để xây dựng những thư viện công rộng lớn với nhiều đầu sách phong phú cùng thời gian làm việc hợp lý để tất cả những đứa trẻ kia có điều kiện tiếp xúc với văn hóa đọc hơn nữa, tiếp xúc với những kho tàng tri thức rộng lớn của những trang sách hơn nữa; chứ không phải đến thư viện sau giờ học và nhận được cái nhìn lạnh lùng của cô thủ thư trước khi cô ấy ra về. Hay nhà nước chúng ta xây dựng nhiều hơn nữa những nhà triễn lãm các tác phẩm hội họa, những bảo tàng lịch sử với nội dung hấp dẫn và hoạt động có hiệu quả, hay tổ chức những buổi công chiếu kịch có chất lượng cho rộng rãi mọi người có thể tham gia. Thì những đứa trẻ kia đã có thể có nhiều thứ hơn để quan tâm hơn là những “đứa lạ hươ lạ hoắc” kia.

Và bác ơi, nỗi buồn của sự cô đơn nó cũng khủng khiếp như khi bác nhìn những người bạn, những người đồng chí của mình ngã xuống. Sự lạc lõng và không có định hướng nó cũng kinh khủng như khi bác chứng kiến tổ quốc mình đang bị lâm nguy. Thời các bác, các bác có lý tưởng cho tự do. Thời chúng nó, ai cho chúng lý tưởng giữa cái xã hội mà chính quyền thì tham nhũng, gia đình thì tan tác và con người ta thì cứ chạy theo thành tích. Ai sẽ cho những đứa trẻ kia lý tưởng đây???

Bác Quân ơi, tâm hồn một khi đã yếu đuối thì thường dễ rơi lệ; cho dù là người cứng rắn đến thế nào; huống hồ gì là tâm hồn những đứa trẻ vốn chỉ có những “đứa lạ hươ lạ hoắc kia” là thần tượng, là bạn và là “thế giới” mà chúng biết đến. Xin hãy khoan dung hơn với những giọt nước mắt kia. Hãy chỉ cho chúng về một thế giới nghệ thuật khác mà ở đó có những giá trị khác cũng tốt đẹp không kém để chúng nhận ra rằng thần tượng cũng chỉ là người và có những điều chúng làm thật là “xuẩn ngốc tuổi học trò”. Xin hãy dành thời gian mà phê phán những “người lớn” và “những ông lớn” đã góp một phần không nhỏ tạo ra một loạt những đứa trẻ yếu đuối như thế.Xin đừng đem “lưỡi dao” của ngôn từ “đâm” vào những đứa trẻ ấy.

Đôi lờn nhắn nhủ với mấy em trai trong ảnh, khóc thì cũng được thôi các em ạ, nhưng hãy để dành nước mắt cho những cảm xúc thật hơn, những chuyện quan trọng hơn nữa. Kẻo sau này, đến khi khóc đã thành một thói quen, nước mắt chảy ra tự nhiên nhưng lại chẳng còn chút giá trị nào nữa thì thật là buồn.

Và lời cuối cho chính bản thân mình, mình vẫn luôn tin rằng những đứa trẻ kia sẽ là những nguồn lực đủ mạnh để làm kinh tế với sức sáng tạo và sức mạnh tri thức dồi dào để mang lại những đóng góp lớn lao cho nền kinh tế thị trường này khi họ trưởng thành. Và rồi họ sẽ quay lại và mỉm cười vì mình đã có một thời "ngây thơ và ngốc nghếch" như thế.

27.11.12

Cuối Cùng Cho Một Ngày




1. Đối với tôi, một ngày dài là ngày tôi căng mình đón nhận không phải thử thách mà là những việc lặt vặt khiến bản thân chợt nhận ra mình vẫn chưa thật sự đủ chín chắn như vẫn thường nghĩ. Tôi bực bội bởi không phải những việc lặt vặt đó, mà tôi cảm thấy giận chính mình bởi cách mình ứng xử. Tất nhiên những gì đã suy nghĩ, đã cảm thấy thì không thể nào quên đi được. Cảm giác vẫn còn đó và chỉ khiến bản thân nhận ra mình đã không có một ngày tốt lành. Vậy thôi!

2. Về nhà với tâm trạng không mấy thoải mái như vậy, tôi cũng chỉ nhai trệu trạo một vài muỗng cơm rồi sau đó đắm chìm trong những trang sách. Không khí thật sự quá sức yên ắng. Không một ai ở nhà vào lúc này cả.  Cứ như vậy, những suy nghĩ đó cứ lởn vởn trong tâm trí tôi khiến cho những dòng chữ trên trang sách mờ đi tự lúc nào không rõ. Tôi cứ vậy mà miên man suy nghĩ; mà thật sự là đến giờ tôi cũng không rõ mình đã suy nghĩ về những chuyện gì hoặc về những người nào.

3. Khi mọi người đã có mặt đầy đủ ở nhà, tôi cũng không cảm thấy khá hơn là mấy. Sự hiện diện của gia đình cũng không làm tôi cảm thấy mình đang thật sự "có mặt" tại ngôi nhà thân yêu này. Bực dọc với chính những cảm giác của mình, tôi quyết định về phòng riêng, đeo headphone và tìm đến nơi những bản nhạc vang lên không ngừng nghỉ. Lướt trên một danh sách với những bản nhạc dài đằng đẳng, tôi cứ để những âm thanh ấy cất lên một cách ngẫu nhiên, không chọn lựa. Và nhắm mắt. Tiếng nhạc rộn rã vang lên, tiếng huýt gió nghe nhẹ bẫng đến rợn cả người. Cứ vậy mà tôi bật dậy, tôi đung đưa cơ thể mình theo từng tiếng bass mạnh bạo. Vặn âm lượng lớn lên, mắt vẫn nhắm và như vậy tôi cứ cuốn đi. "Tonight we do it big, and shine like stars. We don't give a fuck cause that's just who we are...". Tiếng hát của ca sỹ cứ vang lên một cách đều đặn và trong tâm trí tôi lúc này, tất cả chỉ là một màu đen tối như mực. Rồi từ đâu đó, một luồng sáng rực rỡ xuất hiện, tôi cứ vậy mà cảm thấy hân hoang đến cực độ. Tôi điên cuồng lắc đâu tóc của mình và tưởng tượng mình như những ngôi sao nhạc rock với mái tóc dài khủng khiếp và cứ theo điệu nhạc ấy mà giật, mà hất đầu; cứ như thể nếu chỉ cần dừng lại thì đầu của tôi sẽ bay ra khỏi cổ vậy. Tôi quay cuồng với từng tiếng sync, tiếng trống. Tôi quay vòng quanh phòng mình, đập mình vào những bức tường để cảm nhận chính cơ thể mình. "The crazy kids, them crazy, them crazy kids..." . Tôi dường như phát điên lên với chính bản thân mình. Tôi vừa nhẩm theo từng câu chữ vừa đưa tay lên cao và bắt đầu nhảy. Tôi nhảy không ngừng nghỉ. Mỗi lần chạm đất là mỗi lần tôi muốn bật cao hơn nữa.  Tôi nhảy liên hồi cho đến khi tôi gục người xuống và thở dốc vì cảm thấy toàn thân đau buốt. Nhưng tôi lại đang phấn khích cực độ. Nhạc lại chuyển sang một bản nhạc dance khác. Lúc này tôi gần như phát khùng bởi tôi thấy trước mắt mình là những mảng màu rực rỡ. Màu vàng của ánh mặt trời với những đường cong uốn lượn xanh màu da trời mà tôi nghĩ chắc chắn đó phải là những cánh chim. Rồi cả cái không gian vàng rực ấy vỡ òa ra, hòa trộn với những điểm màu xanh ấy để cuộn tròn lại. Chúng cứ xoắn vào nhau mãi như vậy. Và rồi tất cả dừng lại. BÙNG NỔ. Tất cả vỡ vụn ra. Tôi có thể nhìn thấy những xác màu đỏ rực đang tung bay. Chúng không hoàn toàn là đỏ nhưng nhìn thế nào đó cũng là những mảng màu đỏ rực. Và cuối cùng tôi mở mắt. Bản nhạc cũng đã kết thúc từ lúc nào.

4. Tôi dội từng gàu nước mát lạnh lên người. Nhịp thở vẫn gấp gáp. Nước mát lạnh và gần như tôi chẳng còn để ý đến điều gì nữa cả. Thât sự là một cảm giác yên bình đến lạ lùng. Quấn chiếc khăn quanh người, tôi rót cho mình một ly nước lọc thật đầy, bỏ vào đó vài cục đá. Tôi cầm ly trên tay một vài phút cho đá hoàn thành nhiệm vụ của mình. Ly nước đã lạnh ngắt trên tay tôi. Cầm ly nước trong tay, mặt hướng về cửa sổ và nhìn vào màn đêm ở bên ngoài, tôi khẽ thở ra một cách nhẹ nhàng. Châm lửa và đốt một điếu thuốc, đây là lần đầu tiên sau ngừng ấy năm tôi hút thuốc ở nhà. Phun vào không trung một làn khói trắng, tôi đưa ly nước lên miệng và uống một mạch cho đến hết. Nước lạnh đến buốt cả đầu. Tôi tắt thuốc và dụt nó vào thùng rác dù chỉ rít một hơi. Tôi đã lấy lại thăng bằng cho chính bản thân mình. Như vậy cũng đã là cuối cùng cho một ngày.

*Ảnh sử dụng trong entry này có tên: Exciting works of fiction của tác giả Joel Robison. Tôi không có bất kỳ quyền gì đối với tác phẩm này. Nếu bạn sử dụng hình ảnh trên, xin vui lòng để credit cho tác giả. 

23.11.12

Không ai bị bỏ lại đằng sau


1. Nhìn bức ảnh này, tự nhiên trong lòng tôi nhói lên một chút bởi cảm giác chỉ thấy những sống lưng của bạn bè. Cái cảm giác chỉ nhìn thấy tấm lưng của người khác đôi lúc thật sự không thoải mái. Nó giống như một tiếng gọi vang vọng từ đâu đó, đặc quánh lại và thì thầm vào tai bạn và nói cho bạn biết, con người, về bản chất quả thật là cô đơn. Người ta cứ thấp thỏm nhìn về phía trước, vội vàng tiến về phía trước và để lại đằng sau, những sống lưng vô cảm. Bất chợt tôi rùng mình, bởi trong cái không gian đẹp đến nhường ấy, với cái nắng chiều dịu dàng và cả những tiếng nói cười rộn ràng mà đến bây giờ hồi tưởng lại, tôi vẫn còn thấy rõ cái phong vị vui vẻ dễ chịu; vậy mà len lỏi đâu đó, vẫn mơ hồ một chút cảm giác trống vắng. Đôi khi, nhìn người khác từ phía sau, có lẽ là một điều buồn nhất. 

2. Chúng ta cứ tiến về phía trước như những con tàu băng băng trên đại dương để tìm về một cái đích cụ thể nào đó. Nói cho cùng, phải chăng mục đích duy nhất của cuộc sống là tìm cho mình một điểm dừng? một bến đỗ? Trong cuộc hành trình dài thật dài ấy, đã bao giờ chúng ta nghĩ về những người mà chúng ta đã đi qua, đã để lại phía sau để mà bước tiếp? Có những người chỉ đơn giản là họ tự tách ra và đi trên chính con đường của họ, nhưng cũng có những bóng hình đã vĩnh viễn ở lại phía sau. Có một thoáng nào đó, đôi khi nghĩ lại, những hình bóng ấy chợt hiện ra rõ mồn một. Cứ. Như. Một. Sự. Ám. Ảnh. 

3. Cuộc sống là một chuỗi dài những niềm vui bất tận; tôi nhớ đã có ai nói với tôi như vậy. Khi tôi hỏi, vậy còn nổi buồn đã đi đâu? Người đó chỉ nhìn tôi và trả lời, trong vui là đã có buồn, không có đau khổ thì đã chẳng có sung sướng đến trọn vẹn. Hãy cứ nghĩ nỗi buồn như một phần của niềm vui thì tự khắc sẽ thấy cuộc sống là một chuỗi những sự kiện đầy hoan hỉ và tươi sáng. Có như vậy thì mới thật là dễ sống. Tôi chỉ mỉm cười và nói, thật quá sức phi thực tế. Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ lời của người đó cũng chẳng có gì không đúng. Cách mình nhìn cuộc sống của mình thế nào là do chính mình lựa chọn. Trong mắt của người đó, cuộc sống là như vậy và đó là cách mà anh ta sống. Rốt cuộc, tôi cũng đã bỏ anh lại đằng sau mà đi trên con đường của mình. Cuộc sống của tôi, chắc chắn chẳng phải là những chuỗi dài những niềm vui như thế, nhưng tôi chấp nhận những nổi buồn của mình mà không đánh đồng nó với sự vui vẻ. Bất giác, tôi tự mỉm cười bởi dường như tôi chả thể bỏ lại "anh ta", rốt cuộc, tôi vẫn mang theo những gì anh ta nói từng ngày và luôn suy nghĩ về những điều đó. Tưởng đã bỏ lại đằng sau; nhưng cuối cùng lại chẳng thể nào làm được.

4. Tôi đã từng hy vọng, mình sẽ là người có mặt trong những kỷ niệm hạnh phúc của bạn bè và những người tôi quen biết và quý trọng. Tôi muốn họ ghi nhớ hình ảnh của mình mãi như vậy và khi nghĩ về tôi, họ sẽ chỉ toàn nghĩ về những điều tốt đẹp. Nhưng điều này dường như là vô lý quá. Bởi bản thân tôi vốn chẳng tốt đẹp gì, tôi chưa chắc đã là chính tôi. Vậy tôi có quyền gì mà muốn mọi người nghĩ về tôi một cách tốt đẹp. Tôi là một mẫu không hoàn hảo và rồi tôi cũng sẽ xuất hiện trong tâm trí mọi người như vậy, một kẻ "không hoàn hảo". Sẽ có những mảng tối trong hình ảnh của tôi  và sẽ có rất nhiều thứ a, b, c, x, y, z thứ khác trong đầu mọi người. Nhưng như vậy cũng đủ khiến tôi hài lòng vào lúc này, chí ít là họ còn nhớ đến tôi và nhớ về tôi.

5. Những con đường, những cuộc gặp gỡ, những người bạn và những người quen. Tất cả đều là những kỷ niệm, là sự yêu thích và có một chút gì đó của sự tiếc nuối. Không có bữa tiệc nào là không tàn và cũng chẳng có niềm vui nào là kéo dài mãi. Nhưng tôi chỉ mong, chí ít, tất cả những kỷ  niệm sẽ vần còn một chút gì đấy trong trái tim của những người đã từng "đồng hành" với nhau. Chỉ cần như vậy là đã đủ để "chúng ta" song hành mãi mãi bên nhau. Nói gì thì nói, cảm giác bị bỏ lại phía sau quả thật không phải là một cảm giác dễ chịu. 


16.11.12

Book Review: Xách ba lô lên và đi - Hành trình của tuổi trẻ


Nếu bạn tìm kiếm một cuốn sách với những mẹo vặt bổ ích dành cho dân "phượt" hay những bài viết hướng dẫn những kỹ năng để "sống sót" qua những chuyến du lịch bụi thì tốt nhất đừng mua cuốn sách này.

Nếu bạn tìm kiếm một "cuộc hành trình", một nguồn cảm hứng hay tìm kiếm vẻ đẹp của những chuyến đi để được thỏa sức tưởng tượng, thỏa sức chìm đắm trong những ước vọng được khám phá và để được sống trong cái không khí gấp gáp, liều lĩnh của những con người trẻ tuổi. Đây chính là "món quà" mà bạn xứng đáng được nhận.

Tôi gọi cuốn sách Xách ba lô lên và đi của cô bé trong độ tuổi xuân xanh Huyền Chíp là một "món quà" bởi qua từng trang sách, tôi đã tìm lại được sự diệu kỳ của tuổi trẻ. Tôi tìm thấy được khát khao được đi, được trải nghiệm và cả những nỗi niềm khi đứng trước những thay đổi của con người, cảnh vật và cả tư tưởng của chính mình. Tôi tìm được trong "món quà" của tôi là sự háo hức trước những vẻ đẹp đang ngày ngày hiện diện trên thế giới này nhưng chưa một lần nào tôi chú tâm và dồn hết tâm huyết để một lần được khám phá. Tôi tìm thấy trong "món quà" của mình những trăn trở trước sự chia cách của sắc tộc, tôn giáo và nỗi buồn đằng sau những sự khác biệt mà vô tình con người đã tạo ra; dù chỉ nhẹ nhàng và thi thoảng mới xuất hiện trong sách nhưng thật sự rất thấm thía. Tôi cũng tìm được sự dũng cảm và không quản ngại gian khổ để được làm những điều mình thích, điều mà bất kỳ người trẻ nào cũng phải cần để tìm ra được lẽ sống của đời mình, điều mà hầu như bất kỳ người trưởng thành nào cũng vô tình quên mất. Và trên hết cả, tôi tìm được cho mình nguồn cảm hứng từ những con người tuyệt vời cho dù chưa một lần tôi gặp mặt, tôi cảm thấy được sự gần gủi và thu hút bởi những việc Huyền Chip và bạn bè cô đã làm được và điều đó làm tôi cảm thấy mình vẫn còn đủ khả năng để "thở" và để "sống".

Là tập đầu tiên trong bộ sách về chuyến hành trình của mình, tất nhiên không thiếu những sai sót về mặt văn chương và cách bố cục trong quyển sách; nhưng đó là điều không quan trọng lắm bởi xuất bản được một cuốn sách thế này dù là dân "tin học" thì cũng quá là đáng nể rồi. Tập trung vào những trải nghiệm của Huyền Chíp trên con đường du lịch qua những quốc gia khác nhau tại Châu Á, sách được chia làm ba phần để nói về các quốc gia ở Đông Nam Á, Ấn Độ - Nepal và Trung Đông. Trong đó, phần tôi yêu thích nhất có lẽ là phần viết về Nepal và Trung Đông. Theo ý kiến riêng của mình, nếu được biên tập chắc tay thêm một chút, phần đầu viết về Đông Nam Á sẽ hấp dẫn tôi hơn chút. Tuy nhiên, một lần nữa, đây không phải là cái gì đó quá quan trọng.

Điều làm tôi xúc động và yêu thích nhất ở quyển sách này là nó không cố gắng nhồi nhét những kỹ năng hay mẹo vặt cho dân du lịch. Điều tuyệt vời nhất mà cuốn sách này làm được là nó đã kể những câu chuyện và lồng ghép khéo léo suy nghĩ của Huyền Chíp vào để từ đó chúng ta sẽ thấy được hỉnh ảnh của Huyền được khắc họa một cách rõ nét với những tích cách đặc trưng của một cô gái trong độ tuổi xuân thì, đầy hoài bão và tham vọng; đầy đặc trưng của tuổi trẻ nhưng không hề lẫn đi đâu được; là một cô gái thật sự dũng cảm và phi thường.

Tim tôi đập rộn ràng khi đọc lời đề tặng của Veera dành cho Chip về những chuyến đi và hành trình của cô. Tôi đã thật sự ngậm ngùi khi đọc đến chương mà Huyền Chip viết cho Yarfel, một cậu bé trầm lắng với ước mơ được đi du lịch cháy bỏng và khao khát đến những chân trời mới chẳng khác gì cô; nhưng hiện thực phũ phàng không phải lúc nào cũng như chúng ta mong đợi. Có những lúc, cuộc sống chẳng bao giờ cho ta cơ hội để làm điều mà chúng ta mong muốn; vì vậy; nếu được hãy làm những gì chúng ta muốn ngay lúc chúng ta còn có thể. Tôi đã cực kỳ ấn tượng trước những suy nghĩ của Huyền về sự xung đột giữa Isarel và Paslestine. Chẳng ai có lỗi trong một cuộc chiến như thế, tất cả đều cố gắng hoàn thành tốt công việc và niềm tin của họ đối với chính quê hương và tổ quốc của mình. Sự khác biệt tại sao muốn tồn tại lại khó khăn đến như vậy? Có quá nhiều máu và nước mắt đã đổ xuống, và điều chúng ta có thể làm là cầu nguyện và tin tưởng vào một thế hệ mới và một tương lai mới tốt đẹp hơn (hy vọng là vậy) mà thôi.
Nói đến vậy cũng đủ, sự yêu thích và lòng khâm phục của tôi dành cho Huyền Chip"món quà" này của tôi có thể gói gọn trong hai từ "cảm ơn". Cảm ơn vì Huyền đã khuấy động lòng đam mê vốn đang tĩnh lặng và làm bùng lên sự khao khát khám phá của ngọn lửa tâm hồn tuổi trẻ đang có xu hướng giảm nhiệt độ của tôi. Cảm ơn vì "món quà" mà cô đã mang đến cho những bạn trẻ ngoài kia, để họ có thể hiểu rằng, cuộc sống của họ vẫn còn đang sung sướng lắm so với nhiều người. Và cũng cảm ơn vì những chuyến hành trình của cô và những con người cô đã gặp đã đem đến những suy nghĩ mới mẻ và đầy chất trẻ cho tôi; đúng như những gì Veera đã viết:

"...hành trình thực sự không phải là về những nơi em đến, mà là về những người em gặp."

*Hình ảnh được sử dụng trong entry này được lấy từ cuốn sách và bản quyền hoàn toàn thuộc về tác giả.