31.1.12

Ta nói chuyện gì khi không nói chuyện tình (II)


I.

Tôi nhớ có ai đó đã từng nói với tôi rằng điều làm cho con người ta sợ hãi một điều gì đó hoặc một ai đó là bởi họ không hiểu rõ về sự việc ấy, về điều đó hoặc về những con người đó. Sự mơ hồ, định kiến chính là ngọn nguồn của tất cả những sự sợ hãi và chính từ sợ hãi chúng ta sẽ lại sản sinh ra định kiến. 

Vậy còn trẻ con thì sao? Dưới con mắt của một đứa trẻ, có sự việc nào thật sự sáng tỏ, có câu chuyện nào thật sự rõ ràng và có con người thật sự dễ hiểu. Khó mà nói chúng ta có thẻ biết được rằng đằng sau những đôi mắt hồn nhiên ấy; sự vật, sự việc hoặc hình ảnh của những con người đang hiện diện trước những đứa trẻ ấy sẽ được phản chiếu thế nào trong tâm trí và tiềm thức của chúng. Rồi còn những lời nói chúng được nghe hằng ngày, những hành động chúng được chứng kiển và cả những cử chỉ và ánh mắt chúng cảm nhận được; tất cả sẽ được phản chiếu thế nào trong trí óc chúng nhỉ? Đó là câu hỏi mà tôi luôn tò mò. 

Tôi luôn nghĩ rằng, trẻ con là những cá thể sống độc lập với những cách tư duy và suy nghĩ độc lập y hệt như người lớn vậy. Chúng có thể tự suy nghĩ và chìm đắm trong thế giới của mình cũng như người lớn chúng ta vẫn thường làm vậy. Chỉ có người lớn là thường hay quên mất rằng, trẻ con cũng biết tự suy nghĩ theo cách mà chúng "muốn". Chúng ta, những người lớn vẫn thường "tự cho mình cái quyền" hiểu được những đứa trẻ đó cần cái gì, muốn cái gì và cái gì cho tốt cho chúng mà chúng ta đã quên đi hoặc cố tình quên đi là tự bản thân chúng, chúng tự biết mình muốn cái gì, thích cái gì và cảm thấy cái gì là tốt cho chúng; chỉ có một điều, suy nghĩ của những đứa trẻ không giống người lớn chúng ta mà thôi. Thế là chúng ta vô tình đưa những định kiến của chính mình vào cách suy nghĩ của trẻ con và tự cho rằng đó là những "suy nghĩ đúng đắn và tốt nhất" cho chúng. Nhưng chúng ta thì biết được cái gì chứ?

Tôi đã từng chứng kiến khá nhiều các bậc cha mẹ đã đưa vào tâm trí của những đứa con của mình những định kiến về cuộc đời, xã hội từ khi chúng còn chưa hiêu hết đầy đủ ý nghĩa của những cụm từ chúng đang được nghe thấy. Những lúc như vậy, tôi chỉ ngồi im và thầm nghĩ; thật cay đắng làm sao, một đứa trẻ nữa phải sống trong cái định kiến của ba mẹ chúng suột một quãng đời sau này. Có thể lớn lên, chúng sẽ thay đổi, sẽ khác và sẽ không đi theo những con đường mà cha mẹ chúng vạch ra. Nhưng có được bao nhiêu đứa đủ can đảm để làm thế? Tôi chỉ ước ao, khi mình có con, tôi có thể đủ kiên nhẫn để có thể chỉ lắng nghe nó nói, theo dõi những việc nó làm và cuối cùng là ôm chầm lấy nó và nói cho nó biết, nó tuyệt vời đến thế nào. Nhưng e là làm việc đó thật khó vì tôi chẳng phải là thánh. 

II.

Đã có lần tôi viết về sự khác biệt giữa con người và con người với nhau. Có những người cứ như những con thiêu thân lao vào ngọn lửa gọi là "sự khác biệt để khẳng định chính mình"; thậm chí, đôi lúc tôi thấy mình cũng làm y hệt như vậy; gồng mình lên để cố gắng trở thành một ai đó "thật sự khác biệt". Nhưng co lẽ tôi đã quên mất rằng, ngay từ cái thời điểm tôi được sinh ra, tôi đã khác biệt. Tôi chỉ là tôi, là con của ba mẹ tôi và chỉ có một thằng tôi trên cõi đời này, đó đã là khác biệt và đó là sự độc nhất, tuyệt vời nhất mà cuộc sống ban tặng cho tôi; vậy thì tôi còn phải đi tìm cái gì nữa đây? Tôi phải gồng người lên vì cái gì nữa đây? Con người quả thật là tham lam phải không?

Có những sự khác biệt mà không ai cũng muốn mang vào trong mình bởi đi cùng với nó là sự đơn độc và ghẻ lạnh. Nhưng số phận chẳng bao giờ dễ dàng với bất kỳ ai bởi đơn giản, mỗi con người đã là một phần tử riêng biệt của cái cuộc đời này rồi. Ai cũng phải trải qua những giai đoạn đó, đơn độc vì khác biết và đó cũng có thể gọi là sự trưởng thành; theo quan niệm của riêng tôi. 

Có những nguồi luôn khao khát hạ người khác xuống để tôn lên cái gí trị khác biệt của mình. Họ hết làm cái này đến cái khác với chỉ một mục đích duy nhất, chứng tỏ cho cả thế giới biết cái điều mà cả thế giớ đã biết tự lâu, họ.là.kẻ.khác.biệt. Nhưng họ cũng quên mất rằng chúng ta chỉ là hai con người. Chẳng có mấy rào cản ngăn cách chúng ta. Không nhiều như họ nghĩ. 

30.1.12

Bạn (I)


Ngồi cạnh những người bạn vốn không quá thân thiết tại một quán bar nhưng lại mang đến cho tôi một cảm giác thật dễ chịu. Bất chợt tôi cảm thấy ngạc nhiên về chính cảm giác này và nó làm tôi suy nghĩ nhiều về tình bạn mà tôi đã, đang và sẽ có. 

Trong những câu chuyện gần đây với những đứa bạn cũ; à mà cũng chẳng phải là "cũ" vì đến giờ đó vẫn là bạn, không mới, không cũ, chỉ đơn thuần là bạn; tôi chợt nhận ra từ nhỏ, tôi vốn đã không có nhiều bạn. Từ những năm cấp 1 và cấp 2, tôi đã không thân với ai một cách đúng nghĩa của hai từ "bạn thân", bạn bè với tôi lúc đó chỉ đơn giản là bạn cùng lớp; hoặc cũng có thể là tôi nghĩ như vậy còn những người bạn lúc đó của tôi có thể sẽ nghĩ khác; nhưng quả thật khi giờ đây ngồi trò chuyện cùng các bạn, tôi thật sự không thể gợi nhớ lại những kỷ niệm nào về một người nào thật sự gọi là thân thiết theo đúng nghĩa của những gì họ đã chia sẽ với nhau. Vì hoàn cảnh gia đình, tôi đã không thể tham gia những cuộc tụ tập chơi đùa cùng nhóm bạn như những thằng con trai khác, tôi nghĩ đó cũng có thể là một lý do tôi không có một người bạn quá thân thiết nào. Tất nhiên, tôi có bạn, những con người tuyệt vời trong cái độ tuổi của họ, tôi vẫn nhớ những kỷ niệm vui vẻ với Khánh, hai chị em sinh đôi Tâm và một vài người nữa, nhưng thật lòng mà nói, không ai gợi cho tôi một cảm giác thật sự quá thân thiết. 

Lên cấp 3 vẫn vậy, xung quanh tôi là những người bạn cùng lớp, ở họ tôi thấy những tính cách khác nhau với những cá tính khác nhau. Có những người tôi ngưỡng mổ, khâm phục và cũng có những đứa "bạn" mà có lẽ đến giờ tôi cũng không thể nói chuyện như một người đã từng học chung cấp 3. Tuy nhiên, tôi cũng thầm cảm ơn vì đã có những người bạn như vậy để đi hết những năm cấp 3, những năm tháng có thể nói là tuyệt đẹp của một đời người. Tại đây, tôi đã có cho mình một nhóm bạn đầu tiên của cuộc đời. Tôi nghĩ lúc đó mình thật sự may mắn vì cuối cùng mình cũng thuộc về một nhóm nào đó. Thú thật, đôi lúc tôi cảm thấy mình đã cố gắng quá nhiều để tìm kiếm một nơi nào đó mình thuộc về, giờ nghỉ lại, tôi thấy mình thật ngốc. 

Lên đại học, nhóm bạn thời cấp 3 cũng chẳng còn liên lạc nhiều, tôi vẫn còn giữ liên lạc với vài người, chơi thân với một vài người, giữ mối quan hệ bình thường với vài người và với một số người thì có thể cũng chỉ như người quen, không hơn, không kém. Đôi lúc, khi trong một cuộc vui nào đó, tôi chợt nghĩ về những người bạn hồi cấp 3 và thấy lòng chạnh buồn. Buồn cười một chỗ, có thi thoảng, tôi tự trách mình đã không "cố gắng" đủ mức cần thiết để giữ tình bạn đó. Nhưng có lẽ cái gì đã qua thì phải qua đi. Tôi lại tiếp tục tìm kiếm cho mình một nơi mình có thể thuộc về. Tôi lại tìm được cho mình một nhóm bạn mới, không phải là những người cùng lớp. Đối với họ, tôi nghĩ rằng mình đã tìm được những người bạn mà sau này, cho dù 5 hoặc 10 năm sau, chúng tôi vẫn có thể giữ nguyên vẹn tình cảm với nhau như vậy. Quả thật, đã có lúc tôi cảm thấy rất may mắn và vui vì mình đã có những người bạn có thể khiến mình thật sự thoải mái và là chính bản thân mình khi ở cùng họ. Tuy nhiên, cuộc đời vốn dĩ không như chúng ta thường nghĩ, thời gian trôi qua và chúng ta luôn thay đổi. Hết đại học, khi tất cả bước chân vào cuộc đời cũng là lúc chúng tôi thay đổi. Tôi không rõ mình hay các bạn đã thay đổi, những tôi biết chắc chắn một điều, sẽ không bao giờ chúng tôi có lại được cảm giác vui vẻ như lúc trước. Và như vậy, chúng tôi cuối cùng cũng chỉ là những "người bạn". 

Và đến lúc này, khi ngồi gõ những dòng này, tôi mới cảm nhận rõ ràng một điều rằng, tôi thật may mắn khi có những người bạn như vậy. Mỗi độ tuổi, những người bạn khác nhau dạy cho tôi những điều khác nhau. Có những điều góp phần làm thay đổi con người tôi một cách sâu sắc. Tôi cũng nhận ra rằng, tôi không thể đòi hỏi hơn những gì mà tôi đáng được nhận. Tôi đã có những người bạn tuyệt vời và điều tốt nhất tôi có thể làm là sống cùng họ những khoảnh khắc đó, được lúc nào hay lúc đấy bởi thời gian luôn qua đi và chúng ta không thể nói trước được bất cứ điều gì. Chúng ta không thể giữ quanh mình tất cả những người bạn tốt bởi như người ta vẫn thường nói, có quá nhiều thứ tốt cũng có thể khiến bạn "bộ thực". Điều quan trọng nhất mà tôi có thể làm là thực hiện những điều tốt cũng với những người bạn mình đã, đang và sẽ có. Tôi không thể giữ mãi một ai đó là bạn của mình, nhưng tôi có thể giữ mãi họ trong tim và từ đó, đối với tôi họ mãi mãi là bạn. Chỉ ý nghĩ đó thôi cũng khiến tôi thấy mình được an ủi. 

Hiện tại, tôi có một vài thằng bạn thân thiết từ thời cấp 2, cấp 3, đủ thân để có thể chia sẽ một điều gì đó. Có một vài người bạn tuyệt vời từ thời đại học có thể thật sự hiểu tôi và những người bạn đã từng là đồng nghiệp cũ, người đôi lúc có thể hiểu tôi hơn chính tôi hiểu về bản thân mình. Đối với tôi, lúc này vậy là quá đủ, và tổi cảm ơn đời về điều đó. 

Cho một ngày với những suy nghĩ dài đăng đẳng...

20.1.12

Tự (II)



I.

Đôi khi vào những lúc bận rộn nhất trong ngày, tôi thỉnh thoảng vẫn ngồi thừ ra một lúc, không thật sự suy nghĩ về một cái gì cả, chỉ đơn giản là lặng nhìn những gì trong tầm mắt của mình. Ngắm nhìn những chuyển động, những khuôn mặt hay cũng có lúc chỉ là những khoảng không vô định. Những khoảng khắc như vậy, đôi lúc khiến tôi tự hỏi mình đang thật sự làm cái gì; và có khi phải là cả một nổ lực lớn lao của bản thân để kéo tâm trí tôi quay trở lại với công việc thường ngày. Cái cảm giác không biết mình thật sự đang nghỉ gì, thật sự đang làm gì; đôi lúc thật đáng sợ, bởi những lúc như vậy tôi thường nghỉ; không biết mình là ai.

II.

Tôi thường không thật sự thích Tết, từ nhỏ đã vây và lớn lên cho đến giờ cũng vẫn vậy, chẳng có thay đổi gì nhiều. Tôi chỉ thích cái không khi rạo rực những ngày trước tết, thích cái không khí tấp nập, rộn ràng của mọi người chuẩn bị cho công cuộc đón chào năm mới. Thời gian còn lại sau đó thường là những ngày tháng không có cảm xúc gì nhiều, tụ tập bạn bè để vui vẻ, uống một chút bia, ăn một chút gì đấy và đánh những ván bài cho qua thời gian; thật sự không có quá nhiều cảm xúc nhưng kể ra thì cũng không phải là nhạt nhẽo, đây cũng là khoảng thời gian đáng để chờ đợi, khoảng thời gian được nghỉ ngơi, đối với tôi Tết thật sự chỉ có nghĩa như vậy. 

III.

Lâu rồi chẳng viết cái gì, viết ra thì lại chẳng thấy mình viết cái gì vui vẻ cả, nên kể ra đôi lúc tôi tự hỏi mình có phải là người thú vị không? Tôi tự tin là mình là một người thú vị nhưng còn người khác có tin hay không thi lại là chuyện của họ :). Mà thật ra, nghĩ nhiều về những suy nghĩ của người khác quả thật là một việc làm chẳng có kết quả gì, tôi luôn tự bảo mình như vậy nhưng thật khó mà bỏ mặc được chuyện đó. Mà thôi, Tết cũng gần đến rồi, tạm quẳng mọi thứ đi một thời gian, vui được lúc nào hay lúc đó. 

28.12.11

Tự (I)


Đôi khi nhắm mắt lại, tôi chỉ muốn tưởng tượng trong đầu cái cảnh mình sẽ như thế nào khi rơi từ đỉnh một tòa nhà cao hơn 100 tầng xuống đất.

Chắc chắn sẽ chẳng tốt đẹp gì tôi chạm đất, nghĩ tới thôi cũng đã thấy rợn người rồi. Cái tôi tò mò nhất, lại là cái cảm giác ở giữa lưng chừng của không trung. Những lúc đó, chúng ta sẽ suy nghĩ về điều gì nhỉ? Hay thậm chí có bất kỳ một suy nghĩ nào "chạy" được trong đầu vào cái giây phút đó không? Tôi chưa hề biết một người nào đề cập về chuyện đó. Trong cả lúc tưởng tượng, tôi cũng cực kỳ tò mò với những suy nghĩ đó, liệu trong cái khoảng khắc đó, tôi sẽ suy nghĩ về cái gì? Quá khứ, hiện tại? Tương lai chắc chắn là không rồi. Liệu tôi có suy nghĩ về những mối quan hệ, về bạn bè và về cả cái nguyên nhân khiến tôi phải "tung bay" giữa trời như thế không?

Nếu phải suy nghĩ về những mối quan hệ thì trong cái giấy phút ấy, mối quan hệ nào sẽ khiến tôi lưu luyến nhiều nhất? Và liệu có chăng cái cảm giác lưu luyến? Xét cho cùng, chắc chắn sẽ có một lý do để một người gieo mình từ một tòa nhà cao cả trăm tầng xuống mặt đất, và lý do đo ắt hẳn phải bắt nguồn từ một mối quan hệ. Có lẽ khởi nguồn cho "cú nhảy" là sự đau đớn và kết thúc chỉ còn là sự trống rỗng. Cuộc sống là một chặng đường dài và lẽ sống của mỗi người là làm thế nào để đi hết đoạn đường đó. Có những người cứ bước đi mãi và mang trên mình cả một mạng lưới dày đặt của các mối quan hệ xã hội. Ngày qua ngày, những mạng lưới đó cứ như một cuộn chỉ rối và thắt chặt cái cổ của họ lại lúc nào không hay. Để rồi; họ bức bối, ngột ngạt trong chính cái cuộn chỉ mà mình đã mang vào người. Và cách cuối cùng là tìm cách kết thúc cuộc đời của mình. Nhưng cũng có những người, cả đời họ bước đi trên con đường đời với sự cô độc và lẻ loi. Họ cứ thế mà bước đến độ mỏi mòn và héo hon bởi chính sự đơn độc của mình. Và rồi, lối thoát cuối cùng lại là "sự ra đi vĩnh viễn". Tréo ngoe nhỉ, vậy phải sống sao cho "vừa đủ" đây? Tưởng tượng, đến ngảy cả khi chết đi mà cũng phải suy nghĩ về những vấn đề như thế này thì quả thật, cuộc sống lúc đó chẳng khác gì địa ngục.

Hay tôi sẽ suy nghĩ về sự giải thoát, trong đầu lúc đó sẽ chỉ là những tiếng vang vọng, van xin sao cho mình "chạm đất" thật nhanh. Chỉ có thế, tôi mới thật sự được giải thoát? Sẽ không còn suy nghĩ, sẽ không còn vấn vươn hay băn khoăn về cuộc sống, về những mối quan hệ và về con người?

Có lẽ, suy nghĩ thế nào cũng không thật sự ổn cả. Mà đúng, làm thế nào để có được một sự yên ổn khi sự khởi nguồn của nó đã là sự chông chênh đên vô cực của một đời người? Tôi thật sự ngớ ngẩn mát rồi :)

Cuộc sống có những lúc thật khiến cho người ta khó mà không suy nghĩ. Càng suy nghĩ càng thấy mình có quá nhiều thứ để mà suy nghĩ. Và rồi cứ vậy mà tiến lên. Còn không chịu nổi? Thì dừng lại. Đầu hàng nó hay nghỉ ngơi để tiếp tục mà đi, tất cả phụ thuộc vào một sự lựa chọn. Lựa chọn nào cũng là quyết định của mình, thật khó cho người ngoài có thể nhìn vào để mà phán xét; mà hẳn nhiên họ sẽ phán xét, nhưng lúc đó chúng ta có thật sự quan tâm?

Thật sự, chỉ mong một điều duy nhất, sẽ không bao giờ tôi đứng trên đỉnh của một tòa nhà cao cả trăm tầng với một mục đích duy nhất là nhảy xuống! À mà có khi lên đến đó, thấy cảnh đẹp quá, tôi lại quên mất cái ý định ban đầu cũng có. Mà muốn làm vậy, trước tiên phải kiếm chỗ nào có cái toàn nhà cao cả hơn trăm tầng cái đã. Việt Nam đã có chỗ nào có chưa nhỉ?

23.12.11

F.R.E.E


Tự do là gì? Đôi lúc tôi tự hỏi.
Tự do có phải là: trạng thái được làm bất cứ những gì do chính suy nghĩ của bản thân điều khiển mà không chịu tác động hoặc chi phối từ bất kỳ tác nhân nào. 
Nhưng liệu như vậy có đủ và đúng? Chẳng phải suy nghĩ của chúng ta không ít thì nhiều đều nhận được sự tác động từ môi trường, từ suy nghĩ, từ hành động và cả từ cảm nhận của con người, sự vật xung quanh chúng ta hay sao? Vậy rốt cuộc thì có bao nhiêu người có thể được coi là tự do khi họ làm tất cả mọi việc dưới suy nghĩ và quyền quyết định của chính bản thân họ mà không hề chịu tác động của bất kỳ tác nhân nào? Và bao nhiêu người có thể phân biệt được những điều đó?
Hay tệ hơn là tất cả chúng ta đều luôn mắc kẹt trong cái mạng lưới tác động qua lại lẫn nhau ấy mà không mảy may biết được rằng mình đang sống trong một chuỗi kết nối của các mối quan hệ xã hội. Liệu chúng ta có thể “tự do” khi ngày qua ngày đều nhận được sự tác động vô hình của các mối quan hệ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và thậm chí từ cả những người xa lạ. Và nếu thật sự, chúng ta không thể “tự do” từ gốc thì liệu chúng ta có đang “tự do”?
Làm những điều mình muốn được gọi là “tự do” hay làm những gì mình nghĩ là mình muốn mới là “tự do”? 
Có đôi lúc tôi nghĩ, đã bao giờ tôi “tự do” quyết định một điều gì đó mà không cân nhắc đến những mối tác động mà quyết định đó có thể mang lại hay tác động của nó đến những mối quan hệ mà tôi đang có hay chưa? Thật sự, tôi không thể phân định rạch ròi điều đó! 
Thật tuyệt khi bạn có thể “tự do” làm một điều gì đó đúng không? Không cần quan tâm đến những tác động qua lại của các chuỗi kết nối mà bạn vô tình mắc vào trong cuộc sống vốn dĩ đã phức tạp này. Không cần để ý đến những gì được và mất từ những việc làm đó. Tự do, nghe có vẽ thật gần gũi, nhưng thật sự mấy ai có được điều đó?
Trời đang mưa và bây giờ đã là hai giờ sáng! Tự do đã dẫn tôi đến với những dòng điên loạn này đây

18.12.11

Tí ti thôi nhé



Hôm nay chuyển sang dùng Timeline của Facebook và tình cở xem lại những gì mình đã ghi lại trên Mạng Xã Hội này, kỷ niệm tự nhiên ùa về như "nước lũ". Có những status, note, hình ảnh, khi xem lại khiến trái tim mình ấm áp và nụ cười nở rộng trên môi, nhưng cũng có những dòng chữ, những hình ảnh khiến tim mình thắt lại.

Thời gian trôi qua nhanh quá, và mình liệu có thay đổi? 

Câu trả lời là có. Đọc lại những gì mình viết, những suy nghĩ của mình lúc vẫn còn là một cậu sinh viên trong trường Đại học, thật ra cũng không có gì khác với con người mình bây giờ lắm, nhưng có cái gì đó không còn thân thuộc nữa. Có cái gì đó thật sự mơ hồ nhưng mình cảm nhận rõ ràng rằng, mình đã không còn như trước đây. Còn khác như thế nào thì chịu, có lẽ ít điên hơn chăng^^

Cũng đã một năm rưỡi khi mình rời ghế nhà trường, có nhiều thứ đã diễn ra, vui có, buồn có, tức giận có, ganh tị có, thỏa mãn có, ức chế cũng có, nói chung là đủ tất cả các cảm xúc. Là người lớn đã khó thì làm người lớn có trách nhiệm lại càng khó hơn nữa. Trách nhiệm, nghĩa vụ và cả áp lực nữa, tất cả đều có thể làm biến đổi con người của mình theo những hướng mà đôi lúc chúng ta chẳng bao giờ ngờ tới. Đôi khi mình khát khao được quay trở lại thời sinh viên của mình chỉ để được vô tư theo đuổi những câu hỏi về cuộc sống, về tương lai mà không thật sự lo lắng cho nó. Nhưng có lẽ, đó cũng chỉ là những mơ ước của những phút giây yếu lòng mà thôi, chứ đường còn rộng, tháng ngày còn dài và cũng còn rất nhiều điều lý thú đang còn chờ đợi mình phía trước, tương lai lúc nào cũng thú vị khi tự tay mình khám phá hơn là ngồi nghĩ về nó.

Xem lại chặng đường mình đã đi qua bằng những câu chữ, những câu chuyện mình đã kể với cảm xúc và tình cảm của mình cứ như là một cuốn phim quay chậm với thật nhiều cung bật cảm xúc. Ngày ngày qua đi, có những người bạn đến với cuộc đời ta và cũng có những người lại cất bước ra đi. Trái tim của một con người dường như chẳng bao giờ đủ lớn để có thể ôm trọn tất cả những người bạn của mình, họ đến rồi đi, tự nhiên như không khí và hơi thở, tuy nhiên dù thế nào thì những kỷ niệm hỏ để lại thì thật sự không bao giờ có thể quên được. Có những người bạn cứ vậy mà tiến lên cùng mình, họ không bao giờ dừng lại, họ bước đi trên con đường riêng của họ với những suy nghĩ và ước mơ hoàn toàn khác. Có những người bạn, cứ thế mà đứng lại với thời gian và không gian. Những giọt nước mắt đã rơi và tình cảm cũng cứ thế mà vơi dần đi năm tháng.

Tuổi trẻ thật sự là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của một người. Thật sự là như vậy. 

Chỉ tí tí vậy thôi, dạo này mình chẳng có nhiều thời gian để viết cái gì cả, có lẽ mình cần "sống" thật sự nhiều hơn nữa để có cái mà nghĩ đến và viết thôi :)

Cho một ngày với những kỷ niệm tràn về

4.12.11

Cho tháng 12



Thực lòng mà nói, giữa mưa và tôi có một mối quan hệ phải gọi là “mưa nắng thất thường” đúng theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. 
Về căn bản, tôi thích tiết trời như thế này vào những ngày của tháng 12, ngày thì ngắn mà đêm thì dài đến vô tận. Không khí lạnh cứ vậy mà làm đặc lại cả hơi thở của mọi người. Và tôi cũng thích mưa, thích những cơn mưa phùn dai dẳng, không ầm ĩ nhưng dai dẳng. Tôi thích cái cảm giác được đi dưới mưa, trong một cái áo khoác với chiếc mũ nối liền với áo, cứ vậy mà choàng mũ lên thì chẳng sợ ước tóc, và cứ thế mà tung tăng đi lại. Những lúc như vậy, thực sự tâm hồn tôi dường như chẳng còn ở trong cơ thể nữa mà cứ thế bay nhảy ở tận đâu đâu ấy, nói chung là rất thoải mái. 
Nhưng mà tôi cũng ghét mưa, ghét những cơn mưa to như thác, những cơn mưa tối đất tối trời khiến cho những người đi đường không thể trông thấy được cái gì trước mặt cho nó rõ ràng và tôi ghét những nổi buồn mà những cơn mưa mang lại. Cứ nghỉ đến những buổi sáng lạnh ngắt, nhìn ra bên ngoài là một bầu trời xám ngắt với tiếng mưa rơi ầm ỉ, quả thật chẳng có gì buồn hơn thế để bắt đầu một ngày mới. Có khoảng thời gian, tôi cứ gối đầu lên gối mà nhìn mưa rơi cả ngày, không suy nghĩ, không định hình được một cái gì, chỉ ngồi vậy mà nhìn. Tôi ghét cái cảm giác đó, cảm giác mình không thể nhìn thấy một cái gì rõ ràng, hoặc một cái gì đó để bám víu vào. 
Đôi khi nghỉ lại, tôi thấy mình thật mâu thuẫn, nhưng có người nào mà chẳng vậy đúng không? Mong muốn một điều gì đó, nhưng lại đi làm một điều gì đó khác, để rồi lại đau buồn vì một cái gì đó khác nữa. Con người, thật sự là một tạo vật khó hiểu. 
Vậy là những ngày đầu tiên của tháng 12 đã đến, cũng là dấu hiệu về một sự kết thúc của môt năm, nhanh thật, một năm sắp qua đi rồi đấy, đã làm được gì chưa nhỉ? 
Cho những ngày lạnh đầu tiên của tháng 12…