19.12.12

Mất mát là lẽ giản đơn


Con người là gì nếu không phải là những sinh vật thức dậy với những hy vọng vào tương lai và những gì tốt đẹp của ngày mai?

Thử tưởng tượng nếu mỗi sớm mai thức dậy chúng ta không còn được nghe thấy những tiếng gọi thân thuộc của những người mà chúng ta yêu mến, những người mà chúng ta luôn biết rằng họ sẽ ở đó và mãi mãi ở đó; rồi đột nhiên tất cả đều biến mất, để lại cho chúng ta những nỗi mất mát không gì có thể diễn tả nổi.

Đi liền với những điều tốt đẹp luôn có những mặt xấu, những mảng màu xám và những nỗi buồn, đó là điều đơn giản và dễ hiểu nhất như 1 +1 = 2 mà cũng khó hiểu và phức tạp như một bài toán ma trận. Mất mát không chừa một ai cả, từ một cô bé mong chờ người cha của mình trở về từ một chuyến đi và rồi ông ta trở về theo một cách khác, lạnh lẽo và miệng luôn mỉm cười với tất cả mọi người từ trong bức ảnh. Từ cậu bé mới chỉ 8 tuổi mong chờ người cha của mình sẽ đến đón mình như mọi ngày và người đến đón cậu lại là người mang tới cái tin làm quay cuồng cả cái thế giởi nhỏ bé ấy. Lúc đấy không ai cho cậu biết sự thật mà cái cách mọi người đối xử với cậu, cái cách họ khóc cũng đủ làm cậu biết điều gì đang diễn ra, lúc ấy cậu không biết đó có phải là đớn đau hay không mà chỉ biết rằng cả thế giới trước mặt đang đảo lộn và tất cả những gì còn lại là sự trống rỗng, cái cảm giác đáng sợ mà cho dù bây giờ mỗi khi nghĩ lại đều cảm thấy đau nhói và cũng từ đó, cậu bắt đầu hiểu được rằng đau khổ là gì. Cho đến những người mẹ, những người cha phải vĩnh viễn chia tay con mình khi mà chúng mới ở độ tuổi xuân thì, cái tuổi còn quá trẻ để về với cõi vĩnh hằng, còn cả một tương lai, còn cả một bầu tuổi trẻ và ước mơ, thế rồi tất cả đóng sầm lại với chính họ và những người thân của họ. Ai nói thời gian sẽ làm phai mờ đi tất cả chứ, nói vậy là chẳng qua họ xạo mà thôi, thời gian có thể làm phai đi tất cả nhưng không bao giờ có thể lấp đầy sự mất mát của mỗi người.

Mỗi người đều có một “cuốn phim”của cuộc đời mình, và trong "cuốn phim" ấy đều hiện diện nhưng con người mà mình cho rằng sẽ luôn luôn có mặt, thế rồi bỗng dưng họ biến mất, thế là chúng ta, những “nhà làm phim” sẽ phải tự tay cắt đi những đoạn phim mà mình đã làm ra từ máu, tự tay chôn vùi nó trong cái ngóc ngách sâu kín nhất của tâm hồn, để rồi lao mình vào làm tiếp những đoạn phim với những con người mới, rồi lại cắt đi rồi lại làm lại, cắt đi rồi làm lại, một vòng tuần hoàn không có điểm kết thúc. Chúng ta không quên đi những mất mát mà chỉ chôn chặt nó trong trái tim mình, để rồi đến cuối đời hay trong những lúc buồn phiền lại lôi ra mà coi lại, mà hồi tưởng và khóc.

Muốn lắm để làm một con người giản đơn, với những lẽ sống giản đơn, nhưng không phải cái gì muốn là làm được. Có người bảo tại sao lại quan trọng hóa vấn đề lên thế? Chả biết trả lời sao cả, bởi cái cảm giác bơ vơ, lạc lõng, không định hướng nó cứ nằm đấy, nó cứ khiến con người ta thấy bồn chồn, thấy khó chịu và đa cảm, từ đó có muốn suy nghĩ một cách giản đơn cũng chả biết phải nghĩ như thế nào! Mà nói cho cùng thế nào là giản đơn, thế nào là phức tạp? Có ai định nghĩa được điều đó một cách rõ ràng không?

Nói cho thi vị thì những người đã ra đi là sung sướng nhất, cho dù họ đã bỏ dở đi cả một tương lại tươi đẹp phía trước nhưng người gánh chịu lại là những người ở lại. Người ở lại đau không chỉ nỗi đau của riêng họ mà còn là nỗi đau của những người đã khuất, như vậy không phải là đau lắm sao? Đau như vậy thì làm sao mà nghĩ cho giản đơn đây? Chỉ có tự họ lừa dối chính mình rằng “tôi là người đơn giản” mà thôi.

Rồi sau này cũng thế, tương lai cũng thế, họ sẽ sống mãi với những bơ vơ và lạc lõng ấy, thế nhưng như vậy không có nghĩa là họ không vui vẻ, họ sẽ vui vẻ theo cái cách của họ, vẫn sẽ sống hết mình với những gì đang diễn ra phía trước, đắm chìm trong những điều tuyệt vời mà cuộc sống ban tặng chỉ có điều luôn luôn song hành với họ là sự mất mát mà thôi. Cái hay của những con người như thế này là lúc nào trong đầu cũng sẽ vang lên câu hát “Pretend you are happy when you are in blue, it’s not a hard thing to do…” Chỉ cần vậy thôi là có thể sống tốt được rồi!

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, vẫn còn thấy mình được nhìn thấy mặt trời, vẫn còn được nghe những điều mà mình muốn hoặc không muốn nghe, và quý giá hơn hết là vẫn còn được sống… Hãy yên nghỉ trong yên bình nhé những người mà tôi yêu mến, quen biết hay không quen biết, một khi đã ra đi thì tất cả đều như nhau, thanh thản và bình yên. Cảm ơn tất cả vì đã cho mọi người thấy cuộc sống ngày một ý nghĩa hơn.

*Cho một ngày với những kỷ niệm buồn

18.12.12

Thế giới hiện hữu (st)


Trái đất - cái cối xay rất cũ
Những vòng quay nặng nề
mỏi mệt
Nóng dần lên, nước biển
Thức dậy những núi lửa
Những cánh rừng trơ cuống họng
Những người đàn bà teo tóp ôm con, không bật nổi tiếng khóc
Ì ạch Lục địa Đen
Nhiều vàng và kim cương, vẫn đói nghèo
Sông Nil không chảy qua những cổ họng rát bỏng
Mầm sống gieo rắc vô tội vạ trong bệnh tật và mông muội
Lục địa Đen không thể trỗi dậy.
Sẽ đến lúc cái - cối - xay - khổng - lồ vận hành theo một chu kỳ khác
Sẽ đến lúc con người phải lên các vì sao và mặt trăng để sống
Mặt đất nứt nẻ và lũ lụt
Lòng đất nứt những mạch chảy
El Niño, La Niña nhào nặn nhịp sống.
Mặc nhiên, như nhiều năm trước
Con người tiếp tục ăn thịt nhiều loài và tàn phá môi trường sống mà bất cần tương lai của thế hệ kế tiếp
Tham vọng khiến họ loại trừ nhau, ném bom xả đạn vào đồng loại
Những tổng thống ngạo nghễ với va-li bấm nút hạt nhân và chất huỷ diệt ...
"Mẹ ơi ? loài nào độc ác hơn tất cả "
Một mai, tôi sẽ phải im lặng trước câu hỏi của con mình.

*

Tôi căm ghét ngày 14 tháng 7 năm 1999, cả loài người kinh ngạc khi cừu Dolly ra đời
Gã Wilmut người Scotland chẳng có gì phải tự hào vì công trình của mình đến thế
Không ai ngăn cản ý đồ nhân rộng kiểu sinh sản phản nhân văn
Thật nực cười những kẻ ngộ nhận sinh sản vô tính là thành tựu của tiến hoá.
Hàng triệu người điên lên theo mãnh lực phần mềm Microsoft
Những tâm hồn đang được mã hoá với nhịp điệu sống lập trình
Ngày đêm, những nơron thần kinh căng cứng cập nhật dữ liệu
Con người không ngây thơ, không nhiều ước mơ và mất dần lãng mạn
Màu dollar sắp nhuộm cả da trời

*

Tôi vẫn tin
Không gì đẹp bằng con người
Khi tình yêu giúp họ vượt mọi ngăn trở.
Tôi mãi run rẩy tôn vinh, ngợi ca vẻ đẹp của thân thể khi thoát ra khỏi sự áp đặt của mẫu mốt, xuất hiện nguyên khôi như tạo hoá sinh ra, trong không gian tình yêu

Không gì kỳ diệu bằng việc tạo thành CON NGƯỜI
Cuộc sống được bắt đầu từ sự phôi thai những đứa trẻ.

Vy Thùy Linh


Cho những ngày mà tin đồn về tận thế cứ râm rang. Dù thế nào thì tôi vẫn nghĩ, trái đất này sẽ quay không ngừng và vẫn còn ở đó một thế giới hiện hữu. 

16.12.12

Hình hài yêu dấu (the Lovely Bones) và suy nghĩ về sự lãng quên


Hãy lãng quên người ta quen ngày trước và đừng bao giờ hoài tưởng nữa, nên quên người cũ, quên cả những ngày của thời xa xưa ấy.
Auld lang syne 

Lãng quên là một chữ mà nói ra thì thật là dễ nhưng làm sao ta có thể lãng quên một ai đó? Cho dù đó là những người ta quen từ những ngày trước - những ngày đã lâu lắm rồi.

Có đôi lúc tôi hình dung mình trong chiếc áo sơ mi xanh màu da trời cùng chiếc quần jean  bạc màu, tai đeo headphone, bước đi trong một dòng người dài bất tận, ở đó tất cả mọi người không một ai có một khuôn mặt thật rõ ràng, họ chỉ như những vệt sáng trôi tuột đi một cách nhanh chóng. Liệu đó có phải là một hình thức của lãng quên? Tôi trong tưởng tượng của mình, cứ bước đi một cách lặng lẽ giữa một đám đông không rõ hình thù, đông đúc nhưng trống trãi. Một cách im lặng, tôi tự hỏi làm thế nào để quên một ai đó?

Tôi vẫn thường đinh ninh rằng, một khi tôi muốn quên đi ai đó, cách tốt nhất là lờ đi tất cả những gì có liên quan đến họ. Bằng cách lờ họ đi, tôi sẽ để đầu óc mình lơ đãng khi một ai đó nhắc về họ. Tôi sẽ thôi không nhìn về phía họ mỗi khi thấy bóng dáng những con người ấy ở đâu đây. Tôi sẽ không nói, không hỏi, không đụng gì đến tất cả những chủ đề có liên quan đến họ. Và một khi bắt buộc phải nói chuyện với họ, tôi chỉ nói những gì thật sự cần thiết và rồi im lặng. Đau đớn đấy nhưng tôi nghĩ rằng, đối với mình, đó là cách để quên đi người mình muốn quên lãng. Thế nhưng, sự thật thì, chưa bao giờ tôi có thể quên một ai, càng muốn quên, tôi lại càng nhớ họ nhiều hơn. Khuôn mặt họ lúc ẩn lúc hiện trong tâm tưởng của tôi, cách họ nói, cách họ cười, cách họ giễu cợt người khác, cách họ uống nước, cách họ gát chân, cách họ ngồi… tất cả vẫn nằm ở đấy, sâu trong ngóc ngách tâm trí và trái tim tôi; im lặng và chờ đợi.

Tôi vẫn thường hay thắc mắc, những người đã chết, họ sẽ đi đâu? Nói thường thì cũng không đúng, chính xác là có đôi lúc đầu óc tôi thường nghĩ về những người đã ra đi mãi mãi, nghĩ về những cuộc chia ly, hay đơn giản nghĩ về tương lai, khi những người thân yêu của mình đi xa, chỉ còn lại một mình mình, ngay tại thời điểm ấy trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi lẫn quẩn, “họ sẽ đi đâu?” Với mỗi người khác nhau, sẽ có một câu trả lời khác nhau cho câu hỏi đó. Đối với tôi, chưa bao giờ tôi muốn trả lời câu hỏi mà tôi luôn thắc mắc. Tôi vẫn luôn muốn cho rằng họ vẫn đang ở cạnh tôi, vẫn bước từng bước theo chân tôi, vẫn lặng nhìn tôi ngủ hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh tôi những lúc tôi thật sự muốn ở một mình. Nói cho cùng thì tôi chắc có lẽ thuộc dạng bị ám ảnh bởi chuyện “sinh tử”, không phải kiểu sợ chết hay nghe tới đám tang là nổi da gà, mà kiểu như tôi luôn muốn biết cảm giác của cái sống và cái chết, nó khác nhau như thế nào? Cái chết, thực chất đó là gì? Quả thật, kiểu như ám ảnh vậy. Cứ như vậy, từng ngày, tôi càng đối diện với chính mình nhiều hơn, và rốt cuộc tôi cũng phải tự cho mình một câu trả lời thích đáng. Những người đó, những người đã ra đi ấy, họ có thể sẽ ở bên tôi, hoặc có thể họ sẽ ra đi về một nơi nào đó thật xa, tất cả là tùy thuộc ở họ, nhưng cho dù thế nào đi nữa, họ vẫn sẽ luôn dõi theo tôi bởi họ biết, trong tim tôi, lúc nào cũng lưu giữ hình bóng của họ, ở một góc sâu thẳm trái tim mình. Tôi không thể ngồi mãi một chỗ để nghĩ về những gì cái chết mang lại, ví dụ như một thay đổi lớn lao cho một đời người, à hoặc nhiều đời người trong một gia đình chẳng hạn, tôi vẫn phải tiếp bước để đi, để sống một cuộc đời tươi đẹp phía trước với những con người mang hơi ấm của tuổi xuân vẫn nồng nhiệt. Người sống hay người chết, ai cũng quan trọng như nhau cả nhưng chúng ta phải tiếp tục với những ai còn có thể tiếp tục.

Lãng quên một ai đó là điều không thể, cứ ra sức trốn chạy hình bóng đó thì rốt cuộc ta lại bị chính hình ảnh đó quay trở lại ám ảnh. Thật chất, lãng quên chỉ là một quá trình tạm bợ của tâm trí con người, để rồi khi không còn gì gây cho họ cảm giác bận rộn, những gì họ muốn quên lãng lại chiếm lấy tâm trí, làm họ bức bối và mệt mỏi. Phụ nữ hay đàn ông, ai cũng muốn quên đi, muốn vứt bỏ đi những gì làm mình đau khổ, tống khứ những điều ấy khỏi cuộc đời mình, thế nhưng rốt cuộc, có mấy ai làm được, hay chính xác hơn, có ai làm được? Và rồi rốt cuộc, tất cả đều phải nhận ra rằng, chỉ có sống chung với nỗi đau, chập nhận sự thật về nó thì họ mới có thể tiếp tục sống cuộc đời của mình. Hãy cứ để nổi đau như một phần ký ức, và ký ức rồi sẽ trôi dạt về một nơ xa xăm nào đó trong trí óc ta, tuy vẫn nằm đó nhưng không bao giờ ám ảnh.

Tất cả những suy nghĩ trên dâng trào mạnh mẽ khi tôi đọc xong cuốn Hình Hài Yêu Dấu của Alice Sebold. Cái chết, sự sống, tất cả đan xen vào nhau như một sợi dây dài bất tận. Tình yêu, nỗi đau, sự mất mát, tình bạn, tất cả hòa trộn lại với những cung bậc cảm xúc phức tạp, biến dạng những cũng đẹp đến mơ ảo! Cách nhìn của một cô bé từ trên thiên đường xuống dương thế, sự tập trung cao độ vào công cuộc lãng quên. Cuộc sống gia đình cô sau cái chết của cô thay đổi qua từng giai đoạn. Hóm hỉnh, mê mẫn và ám ảnh. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói về quyển sách này.


Một cô gái 14 tuổi bị cưỡng hiếp rồi bị giết. Bạn có nghĩ rằng, cái chết của cô gái có thể làm thay đổi cả một thế giới? Tôi nghĩ là có, ít nhất ra, quyển sách này đã ít nhiều làm gợn sóng thế giới của chính tôi!

15.12.12

Câu chuyện nhỏ dễ thương


Cô bé và cậu bé chẳng quen biết nhau. Cậu bé chỉ quen anh của cô bé. Một lần, cậu bé cãi nhau với anh cô bé, tức giận, cậu bé cầm một cục đá ném bể tan tành tủ thuốc lá đang bán của cô bé ngay tại bờ biển. Cô bé ngạc nhiên không hiểu vì sao. Tối đó, cô bé bị ba đánh cho một trận tơi bời với một cái lý do rất là "phong kiến": "Mi không chọc nó sao nó lấy đá ném tủ thuốc của mi??? Con gái mà răng rượng quá vậy hả???". Kể từ đó, cô bé ghét cay ghét đắng cậu bé. Gét cho đến tận khi cả hai lớn lên, rời xa cái xóm nhỏ yên bình ấy.

Đến lúc họ đã trưởng thành, trở về với cái xóm nhỏ kia. Cô bé hôm nào giờ đã là thiếu nữ xinh xắn. Cậu bé lúc xưa giờ đã trở thành một người đàn ông. "Chào em", là hai tiếng đầu tiên cậu bé nói với cô bé khi họ vừa gặp lại. Đáp lại lời chào đó vẫn là cảm giác tức tối và ghét bỏ của cô bé. Không thèm nói lại một tiếng, cô bé cứ vậy mà quay bước đi.

Thế rồi, duyên phận hay sao ấy, miệng thì vẫn nói là ghét mà trái tim thì đã xao động. Rồi từng chiều cậu bé ngồi chờ cô bé bên bờ biển. Từng ngày lễ là từng đóa hồng nhung đỏ thắm. Cậu bé sợ mất cô bé đến nỗi đổi luôn cả ca làm, chuyển từ làm đêm được nhiều tiền và ưu đãi hơn sang làm ban ngày, chỉ để cả chiều tối ngồi bên cạnh cái quán nhỏ xinh của cô bé. Ngồi nhiều đến nổi ai nhìn vào cũng tưởng là nhân viên bảo vệ của quán.

Và rồi, cái gì đến cũng phải đến. Một cái đám hỏi diễn ra, rồi tiếp đó một cái đám cưới diễn ra. Cô bé giờ đã là vợ, cậu bé giờ đã là chồng. Họ đã ghét nhau, yêu nhau và bây giờ là lấy nhau.

Cô bé chuẩn bị có đứa con đầu lòng. Cậu bé đi công tác xa. Mỗi tuần là một bức thư, nét chữ láu và cực xấu, viết vội, nhưng tuần nào cũng có. Cô bé đọc thư mà lòng ấm áp lạ lùng. Rồi mái nhà hạnh phúc này sẽ mãi vẹn nguyên, cô bé nghĩ.

Họ đã có một mái ấm hạnh phúc. Cãi nhau, giận hờn, ghen tuông, đều có cả, nhưng trên tất cả, vẫn chỉ là hạnh phúc. Họ chuẩn bị có với nhau một cô bé con kháu khỉnh...

Cậu bé ra đi, đột ngột đến ngỡ ngàng. Ra đi không để lại một lời trăn trối, ra đi không nhìn ai lấy lần cuối cùng. Chỉ đơn giản là cô độc và lặng lẽ. Cô bé vẫn ở đó, một tay hai đứa con, tưởng chừng mái nhà đang sụp đổ.

Thời gian cũng qua, tất cả đều cũng qua. Giờ đây cô bé ngồi kể lại kỷ niệm đẹp nhất thời thơ ấu của mình với những cảm xúc khó tả. Vui có, buồn có, tức tưởi có, nhưng trên tất cả vẫn là một hạnh phúc ngọt ngào thể hiện một cách rõ ràng và rạng ngời trong đối mắt.

"Thà có được hạnh phúc ngắn ngũi với người mình thật sự yêu thương, còn hơn là sống với người mình không yêu cả một đời."

Tôi hỏi cô bé, "liệu đã hạnh phúc chưa?". Cô bé trả lời, "đã từng và sẽ sống mãi với những hạnh phúc ngọt ngào ấy".


*Viết tặng Mẹ.

14.12.12

Video: Thế giới một năm nhìn lại (từ Google)


Đến hẹn lại lên, năm nay Google tiếp tục đưa ra video trên Youtube để nhìn lại thế giới một năm qua.

Thật sự mà nói, khi xem xong video này, mình xúc động đến nghẹt thở. Quả thật là một video đầy cảm hứng. Và nói thế nào nhỉ? Thế giới này thật tuyệt vời!

*Ngoài lề:

Bên cạnh đó Google cũng công bồ các top từ khóa tìm kiếm, xu hướng và hình ảnh trong năm vừa qua. Tất cả đều được tổng hợp tại trang Google Zeigeist

Top 10 tìm kiếm trong năm (thế giới):

  1. Whitney Houston (mình cũng còn một bài viết về sự ra đi của Whitney tại đây)
  2. Gangnam Style
  3. Hurricane Sandy
  4. iPad 3
  5. Diablo 3
  6. Kate Middleton
  7. Olympics 2012
  8. Amanda Todd
  9. Michael Clarke Duncan
  10. BBB12
Top 10 tìm kiếm trong năm (Việt Nam):

13.12.12

Mong ước tự do


"Con người được tự do vào cái khoảnh khắc mà họ ước rằng họ được tự do"
Voltaire

Ngôi nhà mới, nước trong vắt nhưng không xanh như tôi vẫn thường ở dưới sông. Tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại ở đây. Tôi đang tung tăng bơi lội trên dòng sông quen thuộc của mình, đang đùa vui cùng bạn bè thì bổng, ùm, một tiếng vậy thôi là tôi đã bị ném vào chỗ này rồi. Mọi thứ ở đây thật tốt, nước thật trong, thức ăn lúc nào cũng đầy đủ, tôi chưa bao giờ phải bị đói bao giờ dù rằng trước đây khi còn ở sông có một hai ngày tôi phải nhịn đói. Mọi thứ đều rất ổn, nhưng tôi thấy mình không ổn.

Ở đây tôi hay bị đụng đầu lắm. Dường như có một bức tường vô hình hiện hữu vậy. Cho dù trước mắt tôi không thấy gì cả nhưng cứ bơi đến đó là “cộp”, đau điến. Tôi cứ bị như vậy mãi, dù tôi biết rằng ở chỗ nào đó tôi sẽ bị đụng đầu, thế nhưng cái ước muốn được bơi đi xa hơn cái nơi tôi đang sống, được thoát khỏi cái căn nhà mới này luôn thôi thúc tôi bơi, bơi cho đến khi “cộp”.

Một hôm tôi thấy có một cái cái gì đó tròn tròn, sáng sáng, gõ cộp cộp tại nơi mà tôi cho rằng chính là bức tường vô hình. Nó cứ trắng trắng như là thức ăn hằng ngày của tôi vậy, nhưng to hơn rất nhiều. Cái vật đó cứ lượn qua lượn lại trước mắt tôi, thật là ngứa mắt hết sức. Tôi cứ đinh ninh rằng đó là thức ăn của tôi, nên cứ há miệng ra mãi. Nó lượn qua bên trái là tôi bơi sang bên trái, nó lượn sang bên phải là tôi bơi sang bên phải, miệng vẫn há, vẫn đớp liên tục. Và rồi bất tình lình tôi thấy nó ở đằng xa, cũng không xa tôi là mấy, tôi cố gắng bơi thật nhanh. “Nhanh nữa lên”, tôi tự nhủ với mình như vậy, tôi không muốn để hụt chỗ thức ăn to ấy. Và rồi chuyện gì đến sẽ đến. Cộp!

Đến bây giờ tôi đã hiểu đó không phải là thứ để tôi ăn mà là thứ sinh ra để trêu ngươi của tôi, để chọc tức tôi và là thứ giúp tôi tiêu khiển. Tuy đã biết đó không phải là thức ăn của mình, nhưng khi nó xuất hiện, tôi vẫn lượn lờ với nó, vẫn bơi theo nó, vẫn cố gắn chạm vào nó. Và khi không thấy vật đó trong một thời gian dài, tôi lại cảm thấy buồn, cảm thấy nhớ. Bởi một lẽ, tôi chỉ có một mình trong căn nhà với những bức tường vô hình, đồ ăn thì thừa mứa, không khí thì đầy đủ. Nhưng chỉ một mình. Thà tôi bị “cộp” nhiều lần vì cái vật trắng trắng, sáng sáng và to ấy còn hơn là bị “cộp” khi bơi một mình.

Có một lần, tôi bơi lên thật cao, cao đến nổi đầu tôi nhô ra khỏi mặt nước và thấy được một dãy hình chữ nhật màu đen bao quanh khu nhà tôi đang sống. Tôi đoán chắc đó là giới hạn của bức tường màu trong xuốt này. Tôi chợt nghĩ, biết đâu bơi qua được giới hạn ấy là tôi có thể bới xa hơn nữa. Vậy là tôi luyện tập, tôi cứ cố gắng vẫy đuôi thật mạnh, dùng hết sức lực của vây để tăng tốc cho mình. Tôi cố gắng bật lên thật cao. Một lần, hai lần, tôi đều không thể vượt qua cái giới hạn đó.

Vật đó lại xuất hiện, nhưng bây giờ tôi đang tập trung cho một việc khác, một việc quan trọng hơn rất nhiều, vượt qua bức tường. Vì thế tôi bỏ mặt cái vật hấp dẫn đó, mặc cho những tiếng gõ nó tạo nên, mặc cho nó cứ lượn lờ thế nào đi chăng nữa, tôi không quan tâm.

Và tôi bơi, bơi như chưa từng được bơi, nhanh hết sức có thể, đập đuôi mạnh hết sức có thể, “cố lên, cố lên, chỉ còn một chút nữa thôi”, ý nghĩ đó cứ lẫn quẩn mãi trong đầu của tôi. Cho đến một ngày. Ào. Tôi đã nhảy lên khỏi mặt nước, tôi bay qua khỏi cái giới hạn đen ngòm chết tiệt ấy. Tôi mừng rỡ, tôi vui sướng, tôi đã ra khỏi căn nhà chết bầm ấy. Tôi đang bay. Tôi đang tự do. Mặt sông rộng lớn ơi! Đợi tôi nhé, tôi đến với Người đây. Bụp! Đau điến, đau không tưởng nổi! Và rồi cháy cả mang, tôi không thể thở, tôi vùng vẫy, tôi há miệng, tôi đập đuôi liên tục. “Cho tôi không khí, cho tôi nước”, tôi cứ “gào” lên như thế trong đầu. Tôi muốn thở, tôi muốn bơi trong dòng nước. Tôi luôn nghĩ rằng một khi ra khỏi căn nhà đó tôi sẽ trở về với dòng sông của tôi, trở về với tự do của tôi. Việc tôi nằm trên mặt đất lạnh lẽo này, cháy khô cả cổ vì không có không khí thế này là ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Khi tôi bắt đầu yếu đi, thì từ trên cao cái vật trắng trắng đó lại xuất hiện, ngày một to hơn và nhiều màu sắt hơn. Tôi không thể miêu tả nó như thế nào vì đó là thứ tôi chưa từng thấy trước đây bao giờ, nhưng nó to lắm, và nó có thể nắm lấy cả thân mình tôi, nhấc bổng tôi lên và thả tôi vào lại trong căn nhà với những bức tường vô hình.

Tôi vẫn sống, vẫn thở và vẫn chơi đùa với vật đã cứu sống tôi và tôi cũng đồ rằng đó chính là thứ đã bắt tôi về ở trong căn nhà này.

Tôi biết ở ngoài kia, ngoài những bức tường của căn nhà này là một thế giới khác, một thế giới không dành cho tôi. Tôi có thể nhìn thấy nó, có thể chơi đùa cùng nó, nhưng tôi không thuộc về nó. Và tôi cũng không thể ở lại mãi trong căn nhà này, tôi không muốn cả cuộc đời còn lại của mình cứ bơi qua bơi lại giữa những bức tường trong suốt, cô độc cả một cuộc đời. Tôi vẫn luyện tập, tôi vẫn mong muốn nhảy ra khỏi cái nơi quỷ quái này một lần nữa, cho dù sau đó tôi có thể chết vì không có nước và không khí, nhưng dẫu thế cũng không sao bởi tôi đã làm được điều mà tôi mong muốn. Tôi muốn được tự do!


----
*Dành tặng cho "em"

12.12.12

Một thế giới



Thế giới như những vòng quay
vừa cũ kỷ vừa tân thời.
Xã hội như một cái lưới
từng nút thắt
gỡ ra rồi lại thắt vào.
Loài người như những mũi lao
cứ phóng đi mãi, chẳng bao giờ
NHÌN LẠI.

Thế giới cứ xoay vòng
Xã hội cứ quay cuồng trong những trào lưu
Con người thì cứ điên đảo theo những gì mà mình cho là
ĐÚNG.
Vẫn cứ lồng lộn, vẫn cứ đay nghiến những gì
mình cho là
SAI

Giữa những điều hổn loạn ấy
giữa những gì trần trụi ấy
không một tôn giáo nào có thể cứu rỗi chúng ta
Chúa cũng không có ở đây
Phật cũng đã bỏ đi
cả những ông thánh cũng không thèm quan tâm.

Chỉ có con người còn lại với con người.

Giữa những gì là xô bồ ấy
giữa những: bon chen. Tranh giành. Cấu xé.
MỘT
cái bắt tay
cái ôm
cái ghì
cái hôn
cái thắm thiết
cái vỗ về
cái siết chặt

HAI
con người
tình nhân
người thân
kẻ không quen

TẤT CẢ
nhân loại
con người

Sẽ có được cho mình
một thế giới

Có thể
KHÔNG ĐẸP

Nhưng đủ,
để
TIN VÀO.

------

*Từ một ngày đã lâu lắm rồi