15.8.13

Quick note (II)



Cái (I) có thể được tìm thấy tại đây

1.
Sản phẩm, vẫn luôn là yếu tố quan trọng nhất. Cho dù có được một chiến dịch truyền thông marketing mạnh đến đâu, kên phân phối tốt thế nào và giá hợp lý hết cỡ nhưng sản phẩm lại không có chất lượng tương ứng thì vòng đời của nó sẽ kết thúc một cách nhanh gọn.

Khuyến mãi thì phải hợp lý và dễ thực hiện. Khách hàng không phải là người đi xin những gì mà công ty muốn khuyến mãi để kích cầu. Thủ tục càng lằn nhằn phức tạp thì cho dù khuyến mãi có hấp dẫn, khách hàng cũng sẽ nản lòng mà từ bỏ, có khi bỏ luôn cả ý định mua hàng.

11.8.13

Những ngày rực rỡ (2)



1.
Cái tựa đề có lẽ không đúng lắm với chiều thứ bảy mưa dữ dội của Sài Gòn, cũng lâu rồi tôi mới được chứng kiến một đoạn đường dài đầy nước như thế, vừa đi vừa cầu trời sao cho mấy bạn đi ngược hướng đừng có đi nhanh quá, rồ gas mạnh quá kẻo nước văng hết lên mặt mình, nhưng có lẽ do ăn ở không được tốt nên tôi phải đưa mặt ra mà hứng chịu những đợt tát nước vào mặt và một lần nữa cầu trời là ngày hôm sau không có nổi cái gì lên trên mặt.
Chỉ trừ chi tiết đó thôi thì ngày thứ bảy của tôi thật sự đẹp, tôi đã tìm được cho mình một chốn về khá lý tưởng. Tôi nhận ra được một vài kiến thức bổ ích cho công việc hiện tại của mình và tôi được tham dự một bữa cỗ với không khí nồng ấm. Những điều này mang lại cho tôi những cảm xúc khó tả, vừa là sự nhớ nhung về gia đình, về quê hương, lại vừa là sự hoài niệm về những khoảng thời gian xa xưa, khi tôi còn có cho mình một khu xóm nhỏ với những người bạn thời niên thiếu và tình cảm mộc mạc của làng xóm. Khi cuộc sống càng hiện đại, chúng ta thường ít quan tâm đến nhau hơn và cứ như vậy, cái khái niệm tình làng nghĩa xóm cứ thế mà mai một dần. Bất chợt tôi lại được sống trong cái không khí nồng ấm ấy khiến tôi có lúc không chịu đựng nổi cảm xúc của chính mình, và điều này làm tôi thêm yêu cái thành phố xô bồ này, bởi đâu đó tôi vẫn có thể bắt gặp được những cảm xúc làm ấm lòng mình.

6.8.13

Tôi nói gì khi nói về Đường Đua


Điều đầu tiên cần phải nói, Đường Đua là bộ phim tôi rất mong chờ được đi xem và sau nhiều lần không thu xếp được thời gian, vào một đêm chủ nhật đẹp trời, tôi quyết định bằng mọi giá phải đi xem cho được dù sau đó về tới nhà là gần 12h đêm và nguy cơ bị cằn nhằn từ chú là rất cao vì cái thói đi sớm về trễ.


Trước khi đi xem Đường Đua, tôi không đọc bất kỳ một thông tin, review nào liên quan đến bộ phim này trên Facebook, báo và các mạng xã hội khác. Tôi bỏ qua tất cả những bài review từ những người tôi vẫn thường xuyên theo dõi trong cộng đồng online của mình. Nói cách khác, tôi không đặt kỳ vọng cũng như không để những bài viết (nghe nói chỉ toàn khen) ảnh hưởng đến mình trước khi tận mắt được thưởng thức tác phẩm điện ảnh này. Tôi muốn mình tránh một lần thất vọng như đối với Bụi Đời Chợ Lớn.

Một lý do rất lớn khiến tôi háo hức muốn đi xem Đường Đua là bởi đây là tác phẩm của những "lần đầu". Lần đầu của một đạo diễn trẻ (trẻ so với ngành đạo diễn), lần đầu Phạm Anh Khoa được đóng vai chính, lần đầu Nhan Phúc Vinh lấn sân lên màn ảnh rộng... nói tóm lại nó là tập hợp của những gì là tinh nguyên, là đam mê. Chỉ với lý do đó thôi, tôi nghĩ có thể sẽ đi xem Đường Đua từ hai đến ba lần cũng có thể.

Và thật sự, 15 phút đầu của bộ phim không làm tôi thất vọng. Tôi thích cú long take đầu phim về khu chợ của Sài Gòn với những nhịp sống bình thường của người lao động. Tôi thích cái màu vàng cũ cũ của phim nó gợi cho người ta về một không khí bức bối và ảm đảm có tính dự báo về tương lai mịt mù cho những nhân vật trong phim. Tôi thích cả gương mặt, ánh mắt và phong thái của Phạm Anh Khoa với điếu thuốc hờ hững trên miệng. Nếu như đoạn hồi tưởng của Khoa được dàn dựng là một cuộc thi chạy thật sự với cổ động viên, với đường đua chứ không chỉ là một khắc họa của sự hồi tưởng đơn thuần, có lẻ tôi sẽ thích 15 phút đầu phim nhiều hơn nữa. Và nếu, bộ phim chỉ dừng lại ở đấy thì tôi đã vui vẻ.


Đường Đua không mang lại cho tôi cái cảm giác "đã" mà tôi vẫn mong muốn tìm thấy ở một bộ phim mà tôi nghĩ rằng mình sẽ dành nhiều ưu ái cho nó. Bộ phim không tập trung khai thác cuộc đối đầu giữa nhân vật của Phạm Anh Khoa và Nhan Phúc Vinh mà lại "tham lam" tạo ra một kiểu hình sự viễn tưởng thiếu tính chặt chẽ. Nhân vật của Quý Bình xuất hiện một cách đột ngột rồi cũng ra đi một cách đột ngột. Những mâu thuẫn giữa Phạm Anh Khoa và Nhan Phúc Vinh không được đẩy lên cao trào một cách mạnh mẽ nhưng lại kết thúc một cách đột ngột và hơi phi lý. Sau khi xem phim được 15 phút, tôi cứ nghĩ mình sắp được theo dõi những đòn tâm lý căng thẳng hay những dằn vặt bên trong con người nhân vật của Phạm Anh Khoa khi anh đứng trước trách nhiệm với gia đình và món nợ mà anh vướn phải, nhưng rất tiếc, tôi đã không có được cái mình muốn.

31.7.13

Những ngày rực rỡ (1)



1.
Ở căn nhà tôi đang sống tạm có một cái cửa sổ, từ đấy nhìn xuống đường võ mỗi buổi đêm đều dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến một cảnh nào đó trong một bộ phim nào đó, có thể phim đó sẽ nói về kẻ điên đứng nhìn sự đời trên căn gác nhỏ chăng? (Cười)
Những buổi sáng nhìn ánh nắng chiếu qua khung cửa này cũng làm tôi có một cảm giác thoải mái, không rõ nguyên do. Tôi thèm được mua ngay một chiếc ghế sofa thật êm, ngồi trên đấy, mắt lim dim và đắm mình trong ánh nắng.

23.7.13

Sài Gòn, những ngày mưa (1)

1.
Sài Gòn của những ngày mưa dễ làm cho người ta thẫn thờ suy nghĩ. Có những chiều cuối tuần tôi đứng lặng người chỉ để nhìn mưa rơi và suy nghĩ về cuộc sống, về những mối quan hệ và cả về tương lai ở phía trước. Có những câu hỏi tôi có thể trả lời, lại có những câu hỏi khiến tôi lại phải đặt cho mình những câu hỏi khác, nhưng một vòng luẩn quẩn không dứt, thật buồn cười, nó lại giống như cách tôi nhìn về cuộc sống. Những vòng luẩn quẩn...

2.
Tôi vẫn thường nghĩ về những điều tốt đẹp và lấy đó là nguồn động viên cho những gì mình đã, đang và sẽ làm. Tôi tin tưởng vào đạo đức và nhân quả. Nhưng, tại sao tôi vẫn cảm thấy lồng ngực như muốn vỡ tan, tim tôi muốn thắt lại và chỉ muốn ngửa mặt lên trời và chửi thề khi đọc được những tin tức về những đứa trẻ ở tỉnh thành xa xôi phải chết vì những liều vacxin, thứ đáng lý ra phải là liều thuốc ngăn chặn bệnh tật để những đứa trẻ ấy có được một tương lai tốt đẹp hơn.

17.7.13

[Campaign Review] Dumb ways to die

Trong năm 2012, có một chiến dịch Integrated marketing mà tôi cực kỳ ưa thích là chiến dịch "Dumb Ways to Die" do agency McCANN MELBOURNE thực hiện theo yêu cầu Metro Train tại Úc. Tính đến thời điểm này, đây là một trong những chiến dịch marketing dành cho khối dịch vụ công thành công nhất trong lịch sử ngành truyền thông và marketing.

Lý do lớn nhất khiến tôi ưa thích chiến dịch này nằm ở việc biến những cảnh báo tưởng chừng khô khan về việc giữ gìn an toàn tính mạng của thanh niên Úc tại các khu vực tàu điện ngầm Metro thành một thông điệp truyền thông thú vị, thu hút và được thực hiện nhất quán trên các nền tảng khác nhau. Theo tôi, đây có thể cũng có thể là lý do mà "Dumb Ways to Die" đã dành đến 5 giải thưởng ở hạng mục Grand Prix PR, Direct, Radio, Integrated và Film tại Liên hoan Cannes Lions 2013.

Hãy cùng nhìn lại những thành công mà "Dumb Ways to Die" đã đạt được nhé:



- Video clip hoạt hình "Dumb ways to Die" được upload lên Youtube và trở thành hiện tượng với 24 triệu lượt xem trong tuần đầu tiên được chia sẻ. Tin tức về video clip được giới thiệu trên khắp các đài truyền hình của Úc.

15.7.13

Thời đại của thông tin


1.

Sài Gòn những ngày mưa làm tôi suy nghĩ nhiều về sự gấp rút. Tôi thường có thói quen chạy xe nhanh khi trời mưa, vẫn biết đây là một thói quen xấu, nhưng dường như cứ mỗi lúc trời đổ mưa, tôi vẫn mặc định nghĩ rằng nếu chạy nhanh hơn một chút thì tôi sẽ ít bị ướt hơn, và kết quả thì thường không giống như là tôi nghĩ.

Điều này, ở một phương diện nào đó cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều về cách mọi người xunh quanh mình đang tiếp nhận dòng chảy thông tin dữ dội của kỷ nguyên số này. Mọi thứ đều gấp gáp, đều vội vã và đều phải "ngay lúc này". Thông tin cứ đến, được xử lý và được tiêu thụ với vận tốc ánh sáng, thậm chí việc tìm hiểu tính chính xác của một thông tin dường như là một thói quen xa xỉ đối với một số người trong những năm gần đây. Tất nhiên, việc chọn lựa tin vào một thông tin nào đó thường tự do bản thân mỗi người quyết định, có những thông tin sai rõ mười mươi mà vẫn có một vài cá nhân tin sái cổ thậm chí lập ra những entry trên blog, tạo status trên Facebook chỉ để bảo vệ cho những thông tin đó.

Thực tế trên khiến tôi suy nghĩ về việc chúng ta có tự hỏi mình rằng thông tin mà chúng ta chuẩn bị tiếp nhận nói về việc gì, nói về ai, thời gian xảy, địa điểm xuất hiện và nguyên nhân hoặc động cơ đằng sau những sự vật, sự việc ấy? Chỉ cần trả lời những câu hỏi trên là tự bản thân mỗi người đã có thể tự hình dung trong đầu về một bức tranh toàn cảnh và phần nào đoán được mục đích của bài viết, để từ đó có cho mình một nhận định; đủ đúng để không tin lấy tin để vào những tin tức "thối". Nói cho cùng, câu hỏi luôn có sẵn đó, người nào chủ động hỏi, người đó có được thông tin cần thiết. Chỉ vậy thôi.