8.5.13

Chó chết người chết


Tôi nhớ có một thời điểm tin tức về những vụ người dân trong một làng hoặc xã cùng nhau đánh chết những kẻ bắt trộm chó xuất hiện khá nhiều trên các trang báo điện tử, gần đây tôi cũng đọc được một vài tin như vậy. Có chỗ thì kẻ đập chó bị đánh đến chết hoặc trọng thương nhưng không ai gọi cấp cứu và để nằm đó đến chết, có chỗ thì trói kẻ phạm tội lại và sử dụng một số biện pháp sỉ nhục đối tượng công khai về mặt thể xác và tinh thần để răn đe. Một lần nữa, những hành động này của những con người mà tôi vẫn gọi là đồng loại kia làm tôi cảm thấy rùng mình. Nó làm tôi tự hỏi bản thân mình, "chúng ta có quyền đối xử với người khác như vậy sao?"

Ở đây tôi không nói về quyết định tin tưởng vào một điều gì đó của những người ủng hộ hay phản đối những hành động mà tôi cho là tàn nhẫn ở trên, có người quyết liệt phản đối nhưng cũng không ít người cho rằng những kẻ trộm chó đáng bị đối xử như vậy. Có khái niệm đúng hay sai không trong những gì tôi đang bàn đến hay không? Tôi nghĩ là không, không có một ranh giới nào cả, nó tùy thuộc hoàn toàn vào sự lựa chọn tin tưởng của mỗi cá nhân. Điều này làm tôi nhớ lại có lần tôi đã chia sẻ ý kiến của mình trên Facebook cá nhân với một sự phẫn nộ rất lớn tại thời điểm đó, đối với tôi việc đánh đến chết một con người lúc nào cũng mang rợ và tàn ác cả. Tôi nghĩ rằng tất cả mọi người sẽ ủng hộ tôi, nhưng thật ra không phải như vậy, có hơn 30% ý kiến cho rằng những kẻ trộm chó và đập chó - con vật trung thành của loài người, "người bạn" được nuôi nấng và yêu thương như thành viên trong gia đình, thứ tài sản vô giá và có ý nghĩa, đáng phải bị như vậy và đó là hình phạt thích đáng dành cho những kẻ mà họ cho là "thanh niên trai tráng, thiếu gì việc để làm lại đi đánh một con chó mà khả năng tự vệ yếu hơn con người". Đối với họ, việc mất đi một con vật cưng, nguồn an ủi và động viên về mặt tinh thần, giống hệt như mất đi một người thân, chính vì vậy họ đòi hỏi công lý cần phải được thực hiện. Họ có sai hay không? Trước đây, khi tôi 20 tuổi, tôi nghĩ đây là một suy nghĩ khủng khiếp và nó làm tôi run sợ, nhưng bây giờ tôi có thể hiểu và đồng ý rằng đó là một quan điểm của họ và tôi tôn trọng điều đó.

Về cá nhân mình tôi không phải là người sở hữu hay nuôi nấng bất kỳ một con vật nuôi nào từ trước đến nay, nhưng tôi nghĩ có lẽ tôi hiểu được cảm giác khi mất đi một ai đó thân thuộc trong gia đình. Trong cương vị của tôi, nếu một ai mà tôi yêu thương mất đi do tai nạn hoặc do bị ai đó gây ra, tất nhiên tại thời điểm đó tôi sẽ căm hận người khiến bi kịch đó diễn ra, chắc chắn trong trí óc tôi sẽ bùng lên cảm giác muốn được trả thù ngay lập tức. Nhưng rồi sau đó thì sao? Tôi tự hỏi chính mình. Liệu nếu có cơ hội đối mặt với kẻ đó, tôi có làm vậy không? Tôi nghĩ là không bởi tôi tin vào luật nhân quả, vai trò của công lý và pháp luật. Tôi luôn quan niệm rằng, những kẻ gây ra tội ác cần phải bị trừng phạt bởi công lý và luật pháp, chứ không phải là luật rừng. Nếu tôi có một chú chó mà tôi yêu quý, nếu chú chó ấy bị đánh chết bởi một kẻ trộm chó và tôi có cơ hội đối diện với người thanh niên kia. Tôi sẽ làm gì? Tôi biết chắc chắn một điều là tôi muốn người đứng trước mặt tôi phải cảm nhận được nỗi đau và sự mất mát của mình. Tôi làm điều đó thế nào nếu không phải bằng bạo lực? Có lẽ tôi sẽ nhìn sâu vào mắt của kẻ đánh chó ấy và khóc, cứ như vậy, nước mắt chảy ra khi tôi nhìn hắn, chỉ đơn giản như vậy. Tôi muốn hắn thấy được nỗi mất mát và đau đớn của mình và tôi muốn hắn phải cảm nhận điều đó bằng chính trái tim của hắn và điều đó, có lẽ sẽ khiến hắn phải nhớ cảm giác đau đớn ấy thật lâu, và tự bản thân hắn sẽ phải đặt câu hỏi cho chính lương tâm của mình. Nước mắt, không có gì là xấu hay yếu đuối, đó là hình thức để thể hiện nỗi đau và sự thống khổ, tôi sẽ không ngại ngần thể hiện điều đó ra bên ngoài để cho người khác có thể thấy được tôi đã đau đớn như thế nào bởi những hành động mà họ gây ra. Tôi nghĩ, đó cũng là một cách để cảm hóa những hành động tàn ác. Chúng ta thường quên mất rằng, những người gây ra lỗi lầm cũng là con người có lương tri và lương tri đó cần được đánh thức, chứ không nên gieo vào đó sự đau đớn và hận thù.

Những sự việc như thế này làm tôi nhớ lại những gì đã đọc trong cuốn du ký Gỗ Mun của nhà văn người Ba Lan Ryszard Kapuscinski về con người và cộng đồng ở Châu Phi trong từ những năm 60 đến 90. Ở các quốc gia Phi Châu non trẻ vừa dành được độc lập, nghèo đói, bệnh tật và trộm cắp là nỗi ám ảnh tại đây. Những người nghèo ở Châu Phi muốn đi làm cần phải có một cái gì đó để làm kế sinh nhai như một cái thau, một bộ áo quần tươm tất; đối với họ đó là những thứ có giá trị nhất, là cần câu cơm quan trọng nhất và quý giá nhất, quý còn hơn cả sinh mạng. Bị trộm hoặc cướp đồng nghĩa với trắng tay, tuyệt vọng và đói đến chết. Có một đoạn trích trong tác phẩm làm tôi liên tưởng đến cách hành xử với những kẻ trộm chó mình đang nói đến trong entry này. Đoạn trích đó như sau:
Ở trường hợp chiếc xe Toyota của chúng tôi, chuyện đó kéo dài bốn tiếng đồng hồ và khi chúng tôi đã sắp lên đường thì người tài xế tên là Traoré - một anh nông dân trẻ lực lưỡng, cường tráng - khẳng định rằng có người đã ăn cắp cái bọc anh để trên ghế gói chiếc váy bên trong. Những trò trộm cắp như thế này là chuyện thường ngày trên khắp thế giới, nhưng tôi cũng không hiểu tại sao Traoré nổi cơn thịnh nộ, điên lên, phát rồ, khiến mọi người trong xe co rúm lại vì sợ anh ta sẽ xé xác mình - những hành khách vô tội! Một lần nữa tôi lại tình cờ nhận thấy ở Châu Phi, phản ứng đối với việc trộm cắp có một nét gì đó không tỉnh táo, nằm ở ranh giới của sự điên rồ, mặc dù ở đây trộm cắp đầy rẫy. Bởi vì ăn cắp của một kẻ nghèo xác, thường chỉ có một cái bát hay một chiếc áo tả tơi, thực sự là một việc phi nhân tính, cho nên phản ứng của anh ta đối với trộm cắp có vẻ như cũng phi nhân tính. Đám đông đánh đập tên kẻ cắp trong chợ, trên quảng đường, trên phố, có thể giết anh ta tại chỗ. Do đó, thật nghịch lý, ở đây nhiệm vụ của cảnh sát dường như không phải là bắt kẻ trộm cắp, mà là bảo vệ và cứu hắn ta.
Như vậy đấy, ở một xã hội tăm tối con người đối xử với nhau như vậy đã đành, khi chúng ta phát triển hơn một chút, mọi chuyện trong một vài trường hợp cụ thể cũng không khác nhau là mấy. Bạo lực xuất phát từ sự tăm tối và đói nghèo. Bạo lực liệu có phải là câu trả lời? Đánh chết kẻ trộm chó này thì có làm kẻ khác run tay mà không làm nữa khi nhu cầu ăn thịt chó ở Việt Nam không hề giảm đi hay không? Và có một điều tôi muốn nhấn mạnh, gây ra cái chết của những kẻ đập chó là cả một đám đông - một cộng đồng, chính điều đó không làm một cá nhân nào có mặc cảm tội lỗi. Cá nhân cho rằng đó không phải là lỗi của họ mà là lỗi của một đám đông. Về lâu về dài, điều đó nảy sinh quan điểm rằng họ có quyền trừng phạt tội lỗi bằng bạo lưc, nó có thể trở thành một hành động mang tính bộc phát khi đối mặt với một vấn đề mang tính chất sai phạm trong tâm trí của cá nhân đó. Những người có cùng suy nghĩ bạo lực này, liên kết lại với nhau sẽ trở thành một nhóm người với chủ trương sử dụng bạo lực để hành xử và giải quyết bất kỳ một hành động sai trái (theo quan điểm của họ). Điều đó có tốt không? Lịch sử đã chứng minh, bạo lực thường đi liền với máu và nước mắt, nó có thể có tính đúng sai nhưng đó chưa bao giờ là một điều tốt lành với thế giới này cả.

Và có một câu hỏi quan trọng hơn mà tôi thường nghĩ đến, chúng ta sẽ dạy con cái của mình nhân từ với người khác như thế nào khi những người lớn ngoài kia vẫn hành xử một cách bạo lực như vậy? Đây không phải là những ví dụ cho trẻ con thấy rằng chúng hoàn toàn có thể đánh chết người khác nếu họ phạm phải một sai lầm nào đấy và đây là bài học cho cái gọi là "máu phải trả bằng máu" ư? Tôi cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm khi ngày nay các trang báo mạng liên tục đưa những tin tức về tội phạm vị thành niên với những hành động giết người kinh khủng, một phần nào đó, chính người lớn phải chịu trách nhiệm cho những đứa trẻ ấy, bởi họ đã dạy chúng rằng bạo lực là câu trả lời cho các câu hỏi.

Tôi vẫn tin vào thuyết nhân quả và sự tha thứ, nếu có thể, hãy tha thứ và mở cho người khác một cơ hội, bởi bất cứ người nào cũng có cho mình một lương tri. Đó là điều mà tôi tin tưởng.

3.5.13

Bấm like liệu có cứu người!?


Tôi thường có một mối quan hệ yêu ghét không rõ ràng với những bức ảnh, status mà một cá nhân hay tổ chức đăng tải để vận động tài trợ, quyên góp cho một hoạt động hay chiến dịch từ thiện nào đó hoặc cho những chiến dịch nhằm nâng cao nhận thức về một vấn nạn xã hội.

Yêu là bởi:

  • Những bức ảnh, status có lượng likes lớn sẽ nâng cao tỷ lệ nhiều người khác trên mạng có thể biết về hoạt động hoặc các chiến dịch mang mục đích và ý nghĩa nhân văn to lớn kia nhờ cơ chế hoạt động của Facebook cho phép bạn bè có thể thấy được những bức ảnh hoặc đường dẫn mà chúng ta bấm like. Tỷ lệ nhận biết cao thường đồng nghĩa với cơ hội gia tăng số lượng người tham gia vào những sự kiện tình nguyện.


  • Bấm like, một phần nào đó biểu hiện ý muốn được là một phần của những hoạt động mang tính cộng đồng kia, nó khơi dậy trong ta một ý niệm về hành động tốt và ý nghĩ muốn giúp đỡ người khác. Những hành động thường xuất phát từ những ý niệm, một ý niệm tốt luôn làm gia tăng khả năng làm việc có ích của một người. Đôi lúc những ý nghĩ đó sẽ nằm mãi trong đầu chúng ta và thôi thúc chúng ta phải hành động.


Ghét là bởi:

  • Có một khả năng khá lớn là con người chúng ta thường bị tính bầy đàn chi phối, thấy người khác like thì cũng bấm like cho dù không thật sự đọc qua nội dung mà người khác muốn chia sẻ. Điều này thể hiện rõ nhất đối với những hình ảnh và status có lượng likes cao ngất ngưởng nhưng số lượng tương (comment, chia sẻ) tác lại khá thấp.
  • Hành động bấm like, xét về mặt tâm lý, có thể nói rằng nó mang lại cảm giác làm được một điều gì đó có ích cho những đối tượng, sự kiện cần nhận được sự chú ý của công chúng và cộng đồng mạng xã hội. Nhưng thật chất không phải là vậy, việc bấm like mang nặng về mặt ý niệm đối với việc cần làm một hành động tốt, chứ bản thân nó chưa phải là một hành động mà đối tượng chính của các chiến dịch kia thật sự cần. Những ý nghĩ như vậy thường chỉ thoả mãn tâm trí của người bấm like tại thời điểm đó mà thôi. Nó còn mang lại sự ngộ nhận khi chúng ta cho rằng nhiều người like thì sẽ có nhiều người giúp đỡ và quyên góp, đó là một ngộ nhận hết sức lớn lao. Ý niệm tốt là cần thiết, nhưng đôi lúc lại không đủ mạnh để cho ra đời một sự ủng hộ hay giúp đỡ người khác.


Một ví dụ rõ ràng hơn là tổ chức UNICEF Thụy Điển vừa thực hiện một chiến dịch truyền thông mới trên Youtube, mà ở đó họ nhấn mạnh vào việc có nhiều likes không hẳn mang lại lợi ích thiết thực cho những đối tượng cần được giúp đỡ như mong đợi, chi tiết có thể xem tại clip dưới đây.


Trong đoạn video nói trên, cậu bé tên Rahim nói với mọi người rằng câu rất lo lắng nếu mình bị ốm vì sẽ không có ai chăm sóc cho cậu em nhỏ của mình, nhưng giờ cậu đã không còn bận tâm nhiều đến vấn đề đó nữa bởi hiện tại trên UNCIEF Facebook Fanpage đã có 177,000 lượt likes và dự kiến đến mùa hè con số này sẽ là 200,000 lượt. Chúng ta có thể thấy được sự tương phản rõ ràng trên nét mặt của cậu bé nghèo khổ này. Kết thúc đoạn video, UNICEF nhấn mạnh rằng "Likes don't save lives. Money does." (tạm dịch: Likes không thể cứu mạng người nhưng tiền quyên góp thì có thể).

Từ đó có thể thấy, một ý nghĩ tốt vẫn là chưa đủ cho dù nó thật sự là một tiền đề quan trọng. Từ những ý nghĩ này cần có những hành động tốt thiệt thực, mà trong trường hợp cụ thể ở đây không hẳn chỉ gói gọn trong việc quyên góp tiền trực tiếp mà có thể chia sẽ thông tin đến những cá nhân hoặc tổ chức có khả năng quyên góp. Điều đó sẽ giúp ích cho những chiến dịch và cá nhân cần sự trợ giúp đó một cách thực tế và hiệu quả hơn nhiều.

Nói như vậy không có nghĩa tôi lên án hành động bấm like trên Facebook, bởi như tôi đã nói, tất cả đều bắt đầu từ một ý niệm tốt mà qua việc bấm nút like, chúng ta đã xây dựng cho mình một tiền đề tốt để bắt đầu cho một công việc nhân đạo. Lý tưởng nhất là những ý niệm nhân văn ấy được nhân lên rộng rãi để mọi người trong cộng đồng cùng ý thức về một việc tốt mình cần phải làm và từ đó có được những hành động cụ thể để giúp đỡ và quyên góp. Nói cho cùng, vật chất mới là thứ hữu hình chúng ta có thể trợ giúp những người có hoàn cảnh bất hạnh hơn; và tại thời điểm đó, vật chất là thứ cấp thiết mà họ đang cần. Động viên tinh thần cũng rất quan trọng, nhưng nó cần được đánh giá một cách công bằng và thứ yếu tùy thuộc vào tình hình của các chương trình, chiến dịch hoặc đối tượng.

Tóm lại, hành động là điều mà các tổ chức phi chính phủ, phi lợi nhuận hoặc các tổ chức khác muốn hướng đến, tuy nhiên để biến ý nghĩ của người tham gia mạng xã hội thành hành động thì không thể chỉ trông chờ vào bản thân của các thành viên tham gia. Cần phải có những phương thức hoặc hình thức ủng hộ đơn giản bằng các công cụ dễ nhận biết và dễ sử dụng, ví dụ như chia nhỏ giá trị quyên góp và sử dụng các hình thức tiếp nhận trực tiếp và dể liên hệ, bởi bản thân con người vốn lười, chúng ta thường tìm đến những gì đơn giản và tiện lợi nhất để mà làm. Theo ý tôi, like hay không like, thật sự không quan trọng lắm, điều quan trọng là sự tương tác và những gì mà người tham gia sẽ đóng góp và hành động mới là cái đích cuối cùng, không chỉ của các tổ chức phi lợi nhuận mà còn của các doanh nghiệp. Và tóm lại điều tôi muốn tóm lại ở trên là mọi người ngoài bấm like, còn phải share, comment và hành động nữa nhé ^^. Bấm like không thôi thì không thể cứu người đâu!

PS: Trong entry này tôi chỉ lấy ví dụ về Facebook là đại diện cho Social Media (Mạng xã hội), Google+ hay Pinterest hoặc Tumblr đều như trên, chỉ khác là thay thế nút like bằng những nút khác.

2.5.13

Dành cho tháng tư


1. Tháng Tư, tháng của những tin tức không vui vẻ, những ý nghĩ nặng nhọc và cả sự bất an bởi những điều không phải của riêng mình. Tháng Tư cũng là tháng xuýt gặp phải tai nạn và có thể tệ hơn nữa là vào quan tài. Tất cả những sự kiện, tin tức và những điều tình cờ đều khiến mình suy nghĩ về cuộc sống hiện tại, về những người xung quanh và về một thái độ sống. Đối với cuộc sống lúc này, tôi chợt nhận ra, quý giá hơn tôi vẫn tưởng và nói về nó rất nhiều. Người xưa nói không sai, trải nghiệm làm nên một người đàn ông, nhưng cái giá để trả cho những trải nghiệm đó, đôi khi không dễ chịu cho lắm.

2. Tháng Tư, tháng giao mùa để chuẩn bị chào đón không khí nóng nực đến ngột thở của mùa hè. Tháng của nắng, của nóng và của những đêm mất ngủ. Tôi bắt đầu nghiện cái cảm giác ngồi một mình trong bóng tối, nhìn vào ánh đèn đỏ rực hắt ra từ gian thờ trước phòng ngủ, vào những khoảnh khắc ấy tôi cảm nhận rõ rệt sự bức bối của không khí và của cả những cảm xúc không rõ ràng. Những đêm tháng Tư, những đêm của cái nóng nhiệt đới cho dù hè vẫn thật sự chưa đến có thể khiến cho con người ta mê sảng. Tôi rõ ràng không biết mình đang đứng ở ranh giới nào, tỉnh táo hay mộng mị. Rất có thể mọi thứ chỉ là do tôi tưởng tượng ra, như một kẻ rối loạn tâm thần.

3. Tôi không muốn nghĩ nhiều về những mối quan hệ tôi đang có. Khoảng thời gian nay, mọi thứ cứ ở một mức độ lưng chừng,hờ hững, không có gì thật sự là gắn bó. Tôi cố gắng hướng tình cảm vào gia đình, càng nhiều càng tốt. Một lần nữa, tôi nhận ra rằng họ thật sự quan trọng với tôi đến nhường nào. Những thứ khác, có lẽ không thật sự làm tôi phải bận tâm quá nhiều. Tôi suy nghĩ về những sợi dây gắn kết trong cuộc sống hiện tại, tôi cảm nhận được sự mỏng manh của từng mối liên kết ấy, nhưng biết làm sao được, ai cũng có cuộc đời của mình để sống. Tôi trân trọng ý nghĩ ấy. Tôi cũng đau buồn và lo lắng khi nghe tin những người bạn của mình gặp chuyện không may trong gia đình, nhưng tôi tự hỏi mình thật sự có thể làm được gì ngoài cầu chúc họ may mắn và gởi lời động viên. Những mối quan hệ, thường phức tạp hơn những gì tôi có thể nghĩ đến, để nuôi dưỡng nhiều mối quan hệ cùng một lúc, thường làm tôi mệt mỏi.

4. Tôi bắt đầu lại thói quen chạy bộ của mình đã được gần 2 tháng. Tối nào trong tuần tôi cũng cố gắng chạy liên tục cho hết quãng đường 5km. Không nhiều nhưng có lẽ cũng không ít, đối với tôi. Khi chạy, tôi không suy nghĩ được gì nhiều và tôi thật sự thích thú cảm giác trống rỗng đó. Những dòng năng lượng, những cơn thở dốc đủ để khiến tôi chỉ tập trung vào một điều duy nhất, làm sao hoàn thành chặng đường đã được đặt ra mà không dừng lại dù chỉ một lúc. Những khoảng thời gian như vậy giúp tôi chỉ tồn tại trong thế giới của riêng mình, thế giới của những bước chạy và âm nhạc. Tôi không suy nghĩ về những vấn đề của mình hay của những người khác, tất cả chỉ còn lại tôi và một tôi duy nhất. Cái cảm giác độc tôn đó có chút gì đó vừa vô nghĩ, vừa cô độc nhưng cũng vừa hạnh phúc. Tôi hy vọng, mình đủ kiên trì để duy trì thói quen này, ít nhất là cho đến lúc tôi có thể rời khỏi thành phố này.

5. Tháng Tư, tháng tôi thấy vui vì đọc được hai quyển sách thật sự ý nghĩa và tuyệt vời. Hai quyển sách khiến tôi phải suy nghĩ, phải chất vấn bản thân. Tôi được tiếp xúc với một Trần Dần tinh tế, sắc gọn với những trang viết về con người đi lạc giữa những định kiến và ranh giới của một xã hội đang sang trang, trong "Những ngã tư và những cột đèn". Và cũng thật may mắn khi tôi được tiếp xúc với một Châu Phi của những thập kỷ trước, của những sự xung đột xã hội, sắc tộc và tôn giáo qua những trang du ký đặc sắc của Ryszard Kapuscinski trong "Gỗ mun". Tất cả đều gợi cho tôi những liên tưởng về con người và xã hội và cũng mở cho tôi một góc nhìn mới, có lẽ là đầy cảm thông hơn. Nó khiến tôi phải mìm cười với chính sự nhiệt tình đến nông nổi của nhưng năm tháng tuổi 20, khi cái nhìn của mình vẫn còn đầy định kiến và sẵn sàng đối chọi với những ai không đồng quan điểm. Đến lúc này, quả thật là một bước tiến dài khi tôi nhận ra rằng mọi người đều có quyền chọn cho mình một niềm tin, dù điều đó là đúng hay sai.

P.S: Chào tháng năm! Chào mùa hè đang vẫy gọi.

20.4.13

Thế giới tàn nhẫn


Bạn có thấy như vậy không?

Tất nhiên tôi không thuộc kiểu người có cái nhìn bi quan về cuộc sống, tôi suy nghĩ nhiều về những sự kiện xảy ra xung quanh mình, nhiều khi là quá nhiều. Tôi dễ xúc động đối với những tình cảnh khác nhau, đôi khi chẳng có gì bi kịch trong một sự kiện, một con người, một cuộc sống cũng khiến tôi bùi ngùi. Tuy vậy, tôi không nghĩ rằng cuộc sống này đen tối hay bế tắc. Nhưng, cuộc sống này thật sự là tàn nhẫn, đó là một sự thật.

Tôi đang tập cho mình thói quen chạy bộ mỗi tối, thật ra tôi đã có thói quen này từ năm cấp 3, nhưng sau này lại bỏ. Mỗi ngày tôi dành ra khoảng 45 phút để chạy 5 km không nghỉ. Tất nhiên với một người có thân hình quá khổ như tôi, hằng ngày việc chạy bộ như vậy lúc nào cũng mang lại cho tôi một cảm giác mệt nhọc cho dù tôi đã chạy hơn hai tháng nay và tôi đã quen với nhịp chạy như vậy. Nhưng lần nào cũng vậy, khi những bước chân của mình trải dài trên con đường biển cùng gió, những ánh nhìn và bóng tối, tôi luôn cảm thấy mình thật sự hạnh phúc, bởi trong những giây phút ấy, tôi không phải quan tâm đến bất kỳ điều gì hay bất kỳ ai. Tất cả chỉ có tôi và đường chạy. Tôi không suy nghĩ gì cả, tôi chỉ tập trung làm thế nào để hoàn thành 5 km đường chạy ấy mà không đứt quảng, đó thật sự là một cảm giác lạ lùng. Nói như vậy để thấy, chạy bộ mang lại cho con người một thứ khoái cảm, một cảm giác chỉ thuần hạnh phúc.

Có những lúc tôi chạy bộ trên đường, có một vài người qua đường nhìn tôi và hô "Cố lên!" thật to. Họ vừa nói, vừa cười, và điều đó khiến tôi cảm thấy vui, bởi nó giống như một lời động viên và tôi đã có cho mình những khán giả xem và cổ vũ cho mình. Nó thật sự giống như một cuộc trình diễn và mọi người đều vui. Chỉ một điều nhỏ như vậy thôi mà cũng mang lại một cảm giác phấn khởi thì hãy tưởng tượng nếu chúng ta có một đám đông, những người chạy bộ và khán giả, là những thành viên trong gia đình của người tham gia chạy bộ, ắt hẳn tại sự kiện đó, sẽ tỏa ra một luồng sáng của sự ấm áp, của hạnh phúc và của niềm vui. Trong tâm trí tôi khi viết những dòng này, tưởng tượng về một dòng người đầy những vận động viên không chuyên chạy bộ, và dõi theo họ là những người vợ, người mẹ, người con, với những tràn cỗ vũ, với sự chờ đợi và hy vọng, chỉ nghĩ về những hình ảnh giản dị ấy thôi cũng khiến tôi cảm thấy ấm áp.

Vậy mà, có những cá thể, nhẫn tâm giết chết đi niềm hạnh phúc hiếm hoi đó của một cuộc sống vốn dĩ bận rộn và lạnh lùng. Khi người ta quây quần lại với nhau để chia sẻ niềm hạnh phúc của gia đình, của cuộc thi và của những khao khát vượt lên chính mình thì họ bị bóp chết bởi sự tâm tối đơn lẻ. Giữa niềm vui đó, chỉ cách nhau vài phút đồng hồ là bi kịch, là máu, là nước mắt và là nỗi đau. Vâng, tôi đang nói đến thảm kịch đánh bom cuộc thi marathon tại Boston, Mỹ. Tôi đọc những bài báo viết về thảm kịch này, chứng kiến những con người bê bết máu, đọc về những nạn nhân trẻ tuổi, những đứa trẻ phải chết khi đứng chờ cha mình chạy đến đích, có cả những người mất cả gia đình mình. Thật sự là một thảm kịch. Tôi thật sự không thể hiểu, tại sao người ta có thể nhẫn tâm giết đi những niềm vui như vậy trong cuộc sống. Chắc chắn phải có một động cơ đằng sau hành động tàn nhẫn ấy, nhưng dù là gì, nó cũng đã giết đi một niềm vui thú nhỏ nhoi, không những trong giây phút này mà mãi mãi về sau. Giờ đây, bóng ma về vụ thảm sát sẽ còn đó, liệu sau này sẽ còn bao nhiêu người hào hứng tham gia vào sự kiện chạy bộ chỉ thuần hạnh phúc ấy với sự vô tư và đam mê? Đôi khi, đam mê vì vậy mà cũng bị giết chết.

Bi kịch tại Boston cũng giống như bi kịch của những vụ đánh bom chốn công cộng khác, nó cũng giống như những cuộc chiến tranh hay bất kỳ một sự kiện kinh hoàng nào có người phải chết vì hành động của một nhóm thiểu số. Đó là những bi kịch chúng ta vẫn phải đối mặt và chứng kiến từng ngày. Ta có thể làm được gì là câu hỏi mà tôi thường đặt ra sau khi đọc những tin tức liên quan đến những sự kiện đau buồn ầy. Câu trả lời thường không giống nhau, thường cũng không có một câu trả lời rõ ràng. Đôi khi tôi thậm chí cố gắng không nghĩ về những điều đó. Những có một điều chắc chắn mà tôi nghĩ về, đó là tôi sẽ cố gắng sống tốt hơn từng ngày. Sự đau buồn như một biểu hiện nhắc nhở chúng ta rằng, chúng ta cần trở thành những người tốt hơn và đem những điều tốt lành đến thế giới tàn nhẫn này. Tôi không tin vào những giáo điều lạc quan tếu, nhưng tôi tin nếu tôi đối xử với những người xunh quanh mình tốt hơn, thì một phần nào đó, tôi đang tác động đến cuộc sống của mình và của người khác theo một chiều hướng tốt đẹp hơn. Và đối với tôi, chỉ như vậy là đủ.

Thế giới này có tàn nhẫn không? Với tôi câu trả lời luôn là có. Vậy nó có khác gì khi chúng ta luôn cố gắng làm những việc tốt đẹp? Nó cũng sẽ chẳng khác gì so với hiện tại, nhưng ít ra những việc làm mà ta tin tưởng là tốt, sẽ thay đổi con người chúng ta, ít nhất đó là điều quan trọng và nó làm ta hạnh phúc.

P/S: Tôi vẫn tin vào tính nhân đạo của con người, đặc biệt là cách họ ứng xử thế nào sau thảm kịch, như những điều tốt đẹp mà công dân tại Boston đã làm. Trong một thoáng, tôi sợ phải nghĩ rằng nếu một ngày tại đất nước mình, một thảm kịch như thế này sẽ xảy ra, lúc đó con người ta sẽ phản ứng với nhau như thế nào? Ở thời điểm này tôi vẫn cố gắng thuyết phục mình tin vào một điều gì đó tốt đẹp, nhưng thật sự là tôi không biết chắc.

3.4.13

Sách đọc tháng 03

Tháng 03 vừa rồi tôi đọc không nhiều bằng tháng trước đó, một phần vì mấy chuyệt vặt làm tâm trạng không thoải mái lắm, phần vì lo chuẩn bị một số thứ. Tuy nhiên có một số quyển sách đã đọc trong tháng này khiến tôi khá là thích.

Trong tháng này tôi đọc được 6 quyển sách: 03 quyển là tản văn và 03 quyển là tiểu thuyết, xem ra cũng khá là cân bằng. 

1. Về tản văn:


Đây là lần đầu tiên tôi đọc một tác phẩm của bác Cao Huy Thuần. Tôi biết đến cuốn này thông qua một người o ruột - bà là một người thích đọc những thể loại như vầy. Những câu chuyện trong Chuyện trò mang đậm tư tưởng triết lý Phật giáo nhưng lại không hề phức tạp. Những câu chữ trong tác phẩm khiến tôi phải đọc đi đọc lại nhiều không phải vì khó đọc mà vì mỗi lần đọc tôi lại cảm nhận một cách rõ ràng hơn và hiểu sâu hơn, và chính vì vậy lại càng khiến tôi muốn quay trở lại đọc lại một lần nữa để tìm kiếm những tầng nghĩa khác. Sách dễ đọc và khá thú vị chứ không tẻ nhạt. Sau cuốn này, tôi sẽ tìm đọc cuốn Thấy Phật, nghe nói là cuốn hay nhất của Cao Huy Thuần


Tôi không có chủ định đọc quyển tản văn này của Đặng Nguyễn Đông Vy cho dù được nghe khá nhiều người nhắc về nó. Đọc được quyển này vì giữ hộ sách cho một người bạn và được mượn về sau một chuyến đi. Chỉ mất khoảng 2 tiếng để đọc xong cuốn Hãy tìm tôi giữa cánh đồng. Thành thật mà nói, văn phong của Đông Vy không thật sự quá xuất sắc trong thể loại tản văn như thế này, nhưng cảm xúc lại khá chân thật và cảm động, tôi nghĩ đó mới là điểm mấu chốt lôi cuốn đọc giả. Tôi vẫn thích phần tản văn hơn là truyện ngắn (sách gồm 2 phần: tuyển tập tản văn và tuyển tập truyện ngắn), vì mấy truyện ngắn của Đông Vy, có lẽ không còn phù hợp với tuổi của tôi nữa, đối với tuổi học trò hoặc thiếu niên, nó có lẽ sẽ thấy lôi cuốn hơn nhiều. 


Đây là quyển tôi thích nhất và cũng đã viết về nó. Quốc Bảo với tản văn lúc nào cũng khá thú vị, mà càng thú vị hơn khi chữ đi cùng với hình ảnh đẹp. Một quyển sách rất Sài Gòn

2. Về tiểu thuyết:


Chuyện ở nông trại là một trong hai tác phẩm nổi tiếng và xuất sắc nhất của George Orwell (tác phẩm còn lại là 1984 - nguồn cảm hứng để Haruki Murakami viết nên quyển sách dày cộm 1Q84 mà Nhã Nam phải dịch ra đến ba phần với ba cuốn cũng dày không kém). Sách viết về nông trại và những con vật được nhân cách hóa, nhưng nó lại hoàn toàn không phải là một tác phẩm văn học thiếu nhi. Ẩn sau những con thú là cái nền của chính trị, của chủ nghĩa cộng sản và chế độ độc tài. Có rất nhiều thứ hay ho mình có thể học được từ tác phẩm này. Mình sẽ viết về nó nhiều hơn nếu có dịp.


Nội dung của Bắt lửa không kịch tính bằng phần đầu - Đấu trường sinh tử nhưng lại khá hấp dẫn về cách phân tích tâm lý nhân vật và câu chuyện cũng khá logic hơn. Người đọc có thể cảm nhận được sự trưởng thành của Katniss và những suy nghĩ nội tâm tương đối phức tạp. Sách thuần về giải trí và cũng đáng để đọc cho đầu óc bớt căng thẳng. 


Đọc quyển Trời hôm ấy không có gì đặc biệt của Phan An, tôi cam đoan một điều là bạn sẽ cười từ đầu đến cuối. Đây là dạng sách tưng tửng, hài nhảm đặc trưng; tất nhiên đọng lại gì trong đầu của mỗi người là chuyện khác, bởi vậy mới có chuyện tác giả đăng trên Facebook của mình mấy cái một bức ảnh được chụp lại mấy comment của một số "độc giả trẻ tuổi" chê bai tác phẩm, mà thật tình tôi phải đọc đi đọc lại đến cả hơn chục lần mới biết mấy bạn đó viết cái gì trên cái comments kia nữa cơ. Chắc chắn sẽ chẳng khó khăn gì để nhận ra rằng tác giả đã lồng ghép các chuyện chính trị, xì căng đan của cả nước vào những câu chuyện hư cấu của mình, ai là fan của tờ lacai.org thì đương nhiên thích cuốn này; cùng một tác giả mà lại. tôi cũng rút ra được khá nhiều suy nghĩ từ cuốn tiểu thuyết này của Phan An, sẽ tìm đọc một tác phẩm viết theo kiểu khác của Phan An nếu có cơ hội.

Tháng 04 này dự định sẽ đọc chủ yếu là tiểu thuyết thôi, tôi đang quyết tâm đọc cho xong mấy cuốn tiểu thuyết mua trước đó mà chưa đụng tới, đầu tiên sẽ bắt đầu bằng Những ngã tư và những cột đèn của Trần Dần, sau đó là Suối Nguồn (nhìn cái độ dày của nó thì đã khiếp cơ mà nhiều người nói hay nên xem thế nào). Hy vọng vẫn là một tháng tư tốt lành. 

2.4.13

Những người phụ nữ cô đơn...



Đọc những gì bạn viết , cảm giác khó chịu trong người cứ ngây ngây ra, không hiểu khó chịu vì chuyện gì. Khó chịu vì thấy buồn cho người chị gái trong câu chuyện của bạn kể hay khó chịu vì những người tôi liên tưởng đến cuộc sống chunh quanh mình, về những người phụ nữ cô đơn?

Tôi luôn cho rằng, về bản chất, con người vốn rất yếu đuối, phụ nữ thì lại càng yếu đuối hơn, đặc biệt là trong chuyện tình cảm. Có thể, tôi đã từng bắt gặp những người phụ nữ vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng trong tình yêu, tất cả những cái gọi là độc lập, tất cả những gì gọi là nữ quyền đều biến mất để nhường chỗ cho một sự ủy mị hết mực dễ thương mà chỉ những người phụ nữ mới có. Thật sự, tôi không hoàn toàn đồng ý với những gì người chị gái trong câu chuyện của bạn đã phải làm và chịu đựng, nhưng ở một khía cạnh nào đó, qua những gì tôi chứng kiến ở những người mình thương yêu, tôi đồng cảm với những việc làm đó. Khi cô đơn, người phụ nữ có thể làm rất nhiều điều mà lúc thường ngày họ không nghĩ là mình có thể làm được. Cho dù họ quen với sự cô độc và nỗi buồn mà nó mang lại, khi có chơ hội chộp lấy được một niềm hạnh phúc mỏng manh, họ sẽ bám lấy nó, mơ tưởng đến nó, lấy nó làm hơi thở của mình, sống cùng nó, vui cùng nó, đau khổ cùng nó, từ đó làm thành một chuỗi những cảm xúc liên tiếp, dồn dập và không ngừng, đó cũng chính là lý do một khi đã “bám víu” vào cái “hạnh phúc” như thế thì họ rất khó “dứt” ra, cho dù bản thân họ đủ thông minh và đủ bản lĩnh để nhận ra rằng, thứ hạnh phúc đó cũng mơ hồ như là một giấc mơ vậy.

Chỉ khi cô đơn, chúng ta mới thấm thía được hoàn cảnh mình đáng thương biết chừng nào. Tôi đã từng chứng kiến người phụ nữ mà tôi yêu thương nhất phải đau khổ tìm kiếm niềm hạnh phúc của riêng bà ra sao. Trong cái bộn bề của cuộc sống, trong cái bận rộn của đủ thứ chuyện, tôi đã từng nghĩ chắc mẹ tôi không có đủ thời gian cho cô đơn. Thế nhưng tôi đã nhầm, cho dù có bị quay cuồng trong công việc và mọi thứ linh tinh của cuộc sống gia đình và con cái, cô đơn vẫn len lõi vào cuộc sống của bà, vẫn làm bà cảm thấy cần tìm cho mình một niềm hạnh phúc mơ hồ nào đó. Những người đàn ông đến rồi đi, đến rồi đi, hết “giấc mơ” này đến “giấc mơ” khác. Cho đến cuối cùng, bà vẫn chưa tìm được cho mình niềm hạnh phúc đích thực của quãng đời còn lại. Mà nói cho cùng, có ai biết được hạnh phúc đích thực là thế nào đâu? Chúng ta đâu thể nói rằng hạnh phúc mà mẹ tôi đang theo đuổi không phải là hạnh phúc đích thực của bà, đúng không? Chữ hạnh phúc thât khó mà định nghĩa, đó cũng là lý do mà tất cả chúng ta đều ngộ nhận nó, khoác lên nó những bộ cánh đẹp đẽ nhất để rồi từ đó nó trở nên lộng lẫy đến mức chính chúng ta cũng không thể chạm vào nó. Hạnh phúc chỉ đơn giản là chúng ta được yêu thương và yêu thương, được vui vẻ và làm cho người chúng ta yêu thương vui vẻ, vậy cũng là hạnh phúc. Có người nói rằng có được một thời gian ngắn bên cạnh người mà chúng ta thất sự yêu thương đáng giá gấp nhiều lần cuộc sống bên cạnh người chúng ta không hề yêu thương. Tôi thấy rằng điều đó thật chính xác.

Có lần mẹ kể cho tôi nghe câu chuyện về một nữ dân công đã về hưu trong xóm. Chiến tranh đã đi qua, để lại bà với một nỗi niềm cô đơn không thể tả; không người thân, không gia đình, cuộc sống lúc về già với bà là căn nhà và bốn bức tường. Cuối cùng bà cũng kiếm cho mình một “giấc mơ” mà nhiều người gọi đó là tạm bợ. Một ông chồng say xỉn và lấy đó làm cái cớ đánh đập bà. Người nói thế này, kẻ nói thế nọ nhưng rốt cuộc bà cũng không từ bỏ “giấc mơ” của mình. Bà đã vừa khóc vừa nói rằng “thà tôi bị ổng đánh, ổng chửi, còn đở hơn là từng đêm ngồi câm nín thắp đèn nhìn mình với cái bóng". Trời ơi, bị chửi, bị đánh mà vui thì mới thấy được rằng, sự cô đơn có thể làm con người chúng ta yếu đuối thế nào. Nhưng biết đâu được, người nữ dân công kia đã tìm được cho mình “một hạnh phúc đích thực” bên cạnh người chồng say xỉn kia. Đó là giấc mơ bà đã tìm thấy và hài lòng với điều đó cho đến cuối cùng. Không ai trong chúng ta biết rõ câu trả lời, chỉ mình bà mới có thể hiểu được ý nghĩa của sự lựa chọn đó.

Hạnh phúc hay không hạnh phúc? Tạm bợ hay không tạm bợ? Chỉ khi chúng ta trải qua nó chúng ta mới có thể trả lời câu hỏi đó. Khi con người cô đơn, mọi chuyện đều có thể xảy ra…

1.4.13

Những người mẹ độc thân


Năm tôi lên 9, ba tôi mất sau một giấc ngủ vì chứng nhồi máu cơ tim, một tháng sau, em gái tôi chào đời. Kể từ giây phút đó, mẹ tôi trở thành người mẹ đơn thân một nách hai con cho đến tận hôm nay. Trong chặng đường trưởng thành của mình, tôi đã chứng kiến bà phải vất vả đánh vật với cuộc sống như thế nào để kiếm ra bữa ăn hằng ngày cho hai anh em tôi, có nhiều lúc, bà phải nhịn đói để hai đứa có cái bỏ vào miệng. Một ngày của bà bắt đầu từ 3 giờ sáng để chuẩn bị bánh trái và đồ ăn sáng cho căn-tin tại một trường tiểu học nhỏ nơi bà đấu thầu để được bán hàng tháng; đến 6h sáng bà phải có mặt tại trường mầm non bà làm việc với tư cách là một nhà giáo, nơi mà một lớp 40 trẻ chỉ có 2 cô giáo lo toan hết tất cả các công việc từ chăm trẻ, bón ăn, dạy dỗ và dọn vệ sinh; đến 5 giờ chiều bà phải tất bật chạy về nhà lo cho em tôi và nấu cơm cho cả gia đình; 7 giờ tối là lúc bà lái chiếc xe dream Trung Quốc ra khỏi nhà để đi ghi sổ cho công trình đổ đất cát xây dựng nơi chú tôi làm thầu xây dựng, ngày nào cũng vậy, bà về đến nhà là 11 giờ đêm sau khi đã đi về trên đoạn đường dài 10km không một bóng người. Nhiều lúc tôi tự hỏi, sức lực nào có thể khiến bà làm được những điều phi thường như vậy. Bà cứ cố gắng hết ngày này sang ngày khác bởi bà biết rằng bà không thể dừng lại khi trên hai vai bà là những đứa con còn thơ dại. Bà - một người mẹ đơn thân với những nỗi khổ mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy.

Có một dạo, trong xóm lao động mà tôi ở có một chị không chồng mà có con. Một lẽ tất nhiên là không ít lời đàm tếu xung quanh chị ấy và đứa trẻ vừa chào đời. Ngày nào chị cũng phải chịu tiếng mắng nhiếc từ chính cha mẹ ruột của mình, chưa kể đến ánh mắt ghẻ lạnh của những người trong xóm. Tôi, ở cái tuổi 13, đã hùa theo những đứa trẻ trong xóm, mỗi lần đi qua nhà chị, chúng tôi tập hợp thành một nhóm và cùng nhau hát to một bài vè mà đến bây giờ tôi không nhớ rõ nội dung, chỉ nhớ rất rõ một từ trong đó: "con đĩ". Mẹ tôi một lần nghe thấy tôi hát, đã chạy ra tận nơi, trước mặt những đứa trẻ cùng xóm, bà tát tôi một cái thật mạnh, mạnh đến mức răng tôi rỉ máu. Ấn tượng về cái tát đó vẫn hằn mãi trong trí óc tôi đến tận bây giờ. Tất nhiên là tôi  khóc dữ dội, một phần vì đau, một phần khác là vì nhục. Tôi bỏ bữa cơm chiều hôm đó. 

Tối lại, sau 11 giờ đêm khi đã đi làm về, mẹ nhẹ nhàng đến bên giường tôi và chỉ cho tôi biết tôi đã sai như thế nào. Bà nhẹ nhàng vuốt tóc tôi và nói: "Để nuôi một đứa trẻ trưởng thành là một việc vô cùng khó, chọn lựa sinh ra một đứa con là một việc làm đáng trân trọng và dũng cảm. Chị L đã dũng cảm hơn nữa khi chỉ có một mình mà vẫn quyết định sinh ra đứa bé đó, đó là điều cùng thiêng liêng và đáng cảm phục con ạ. Con thấy một mình mẹ đã phải vất vả như thế nào mới nuôi nổi hai đứa, nhưng mẹ con may mắn vì mẹ đã có chồng, còn chị ấy thì sao, biết bao nhiều điều tiếng của xã hội, rồi cả sự rầy la của cha mẹ ruột, những điều đó chị ấy hẳn phải biết là sẽ phải đối mặt khi sinh ra đứa bé. Nhưng chị ấy vẫn quyết định để nó chào đời và quyết định thương yêu, chăm sóc nó. Một người phụ nữ như vậy thật quá dũng cảm và đáng thương. Con không thấy như vậy sao? Những điều con và bạn bè nói là không tốt, nó sẽ làm tổn thương chị ấy, cuộc sống đã vốn dĩ khó khăn rồi, tại sao lại làm người khác đau bằng những lời không đúng như vậy. Con có hiểu không?" Những lời dặn ấy đi theo tôi đến khi tôi trưởng thành. Trong tâm trí tôi, những người phụ nữ, những người mẹ độc thân, những người quyết định đổi lại sự tự do, không ngại điều tiếng và cái nhìn đánh giá của xã hội, để sinh ra những sinh linh bé bỏng trên cuộc đời này và nuôi dạy chúng trưởng thành, là những con người dũng cảm nhất và đáng trân trọng nhất. Chỉ việc họ sinh đứa bé đó ra, đã là một nghĩa cử cao đẹp và trân quý. 

Tôi nói những điều trên là bởi vô tình đọc về những tranh cãi xung quanh việc ca sỹ Thái Thùy Linh, một bà mẹ đơn thân, được nhận giải thưởng tiêu biểu của Trung Ương Đoàn vì những đóng góp của mình cho công tác xã hội. Sự tranh cãi bắt nguồn từ một nhà báo với bút danh Bút Lông, đăng một bài viết trên một diễn đàn cũng dành cho các nhà báo. Nhà báo này phê phán việc Thái Thùy Linh được nhận giải là không đúng và việc cô là một người mẹ đơn thân, không chồng mà được TW Đoàn trao giải như vậy là không xứng đáng và sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến thế hệ trẻ; đại ý là cỗ vũ lối sống buôn thả, không lấy chồng mà vẫn có con.


Thú thật, khi đọc những gì nhà báo kia viết, tôi thật bất ngờ với những thành kiến mà anh ta dành cho Thái Thùy Linh. Tôi thường nghĩ, một nhà báo phải là người có óc quan sát, có một cái đầu rộng mở để có thể nhìn sự việc đa chiều, và nhất là cần phải có một trái tim nóng, để nhìn thấy được những điều tốt đẹp cũng như những gian trá trong xã hội một cách rành rọt. Ở đây, tôi không thấy gì hết ngoài những thù ghét cá nhân và suy nghĩ hủ lậu. Tôi tự hỏi anh ta đã từng ở cạnh một người mẹ độc thân bao giờ chưa? Hay anh ta có quen biết ai phải một mình nuôi con hay không? Và việc họ làm mẹ nhưng không có chồng thì có liên quan gì đến những thành quả mà họ đóng góp cho xã hội. Tất nhiên tôi tôn trọng những ý kiến đa chiều, nhưng ít nhất nó phải liên quan đến những gì mà nhà bào kia đang nhận xét. Tôi tự hỏi, anh ta đang nhận xét về cái gì:

1) Về Thái Thùy Linh trên phương diện con người và những ràng buộc về mặt đạo đức với đặc thù văn hóa và lễ giáo Việt Nam, hay

2) Về giải thưởng mà Thái Thùy Linh được TW Đoàn trao tặng.

Nếu là về điểm 1, thì những gì anh nhận xét không có liên quan với cái giải thưởng mà cô ca sỹ này được nhận. Anh đang nói về sự đoan chính và việc không chồng mà có con có thể ảnh hưởng như thế nào đến thế hệ trẻ. Cái này cần nhiều nghiên cứu rộng rãi hơn là một bài viết bừa từ một người tự nhận là nhà báo. Xét về mặt đạo đức, Linh không mất đạo đức khi cô đã dũng cảm sinh ra đứa trẻ của mình trong khi cô có quyền không làm như vậy để giữ gìn danh tiếng của một ca sỹ. Xét về mặt văn hóa và truyền thống, đó là sự tranh cãi lâu đời giữa lễ giáo và lối sống hiện đại mà mỗi người có một cách nhìn khác nhau, anh đem cách nhìn cá nhân của mình để cho rằng người khác có thể gây ảnh hưởng xấu đến cả một thế hệ là một cáo buộc không có cơ sở. Và trên phương diện là một nhà báo, điều đó là vô đạo đức bởi anh có một tiếng nói đối với một công đồng và trên phương diện là một nhà báo, lời nói của anh và những gì anh viết cần có tính minh bạch hơn là những công kích cá nhân.

Nếu là về điểm 2, thì những gì anh nhận xét về đời tư của Thái Thùy Linh không liên quan gì đến giải thưởng mà cô ấy được nhận vì những đóng góp cho xã hội mà Linh đã làm được với danh nghĩa là một ca sỹ và là người của công chúng. Cô không làm điều đó với danh nghĩa là một bà mẹ độc thân không chồng. Các hoạt động xã hội là cái mà chúng ta quan tâm khi đánh giá về giải thưởng mà cô ấy nhận được; những câu hỏi đặt ra nên là: tính minh bạch của những chuyến quyên góp áo quần hay tính hiệu quả của các chương trình công ích đó; chứ không phải là những điều vớ vẫn như chuyện có con không chồng hay vấn đề về tư cách đạo đức và sự ảnh hưởng của nó đối với cả một thế hệ vốn không phải do Thái Thùy Linh có trách nhiệm dạy dỗ mà cũng không thể nào làm như vậy.

Nói nhiều như vậy, chỉ để thấy rằng tôi thật sự buồn khi có những người được mệnh danh là trí thức lại nhìn đời và đánh giá con người qua việc cô ta có chồng khi sinh con hay không và từ đó phủ định sạch sẽ những gì người khác đã làm được. Cách nhìn đó nó hàm chứa một sự thù ghét lớn lao với những người phụ nữ mà theo như anh ta là không đoan chính. Anh ta lấy cái thang "đoan chính" đó mà đánh giá cuộc sống, đánh giá xã hội trong khi cái chữ "đoan chính" liệu anh ta đã thật sự hiểu. Một người phụ nữ có chồng có con vẫn có thể không đoan chính. Đoan chính hay không nó thể hiện qua những hành động và công việc mà người phụ nữ ấy làm chứ không phải thông qua việc họ phải cưới chồng mới được có con.

Thái Thùy Linh cũng đã có một note khá dài nói về chuyện này trên Facebook về những bức xúc của cô đối với anh nhà báo Bút Lông. Sau đó Bút Lông cũng đã đăng tải thông tin xin lỗi về những gì mình đã phát ngôn, nhưng quả thật, những gì đã nói, đôi khi xin lỗi cũng chẳng thể làm mọi chuyện khác đi, huống hố  anh ta xin lỗi vì thực tâm anh ta cảm thấy mình sai hay vì sức ép dư luận buộc anh ta phải làm vậy? Những cái miệng, thường làm nên những trò cười ra nước mắt, quả thật đồn vẫn như lời