1.
Sài Gòn những ngày mưa làm tôi suy nghĩ nhiều về sự gấp rút. Tôi thường có thói quen chạy xe nhanh khi trời mưa, vẫn biết đây là một thói quen xấu, nhưng dường như cứ mỗi lúc trời đổ mưa, tôi vẫn mặc định nghĩ rằng nếu chạy nhanh hơn một chút thì tôi sẽ ít bị ướt hơn, và kết quả thì thường không giống như là tôi nghĩ.
Điều này, ở một phương diện nào đó cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều về cách mọi người xunh quanh mình đang tiếp nhận dòng chảy thông tin dữ dội của kỷ nguyên số này. Mọi thứ đều gấp gáp, đều vội vã và đều phải
"ngay lúc này". Thông tin cứ đến, được xử lý và được tiêu thụ với vận tốc ánh sáng, thậm chí việc tìm hiểu tính chính xác của một thông tin dường như là một thói quen xa xỉ đối với một số người trong những năm gần đây. Tất nhiên, việc chọn lựa tin vào một thông tin nào đó thường tự do bản thân mỗi người quyết định, có những thông tin sai rõ mười mươi mà vẫn có một vài cá nhân tin sái cổ thậm chí lập ra những entry trên blog, tạo status trên Facebook chỉ để bảo vệ cho những thông tin đó.
Thực tế trên khiến tôi suy nghĩ về việc chúng ta có tự hỏi mình rằng thông tin mà chúng ta chuẩn bị tiếp nhận nói về việc gì, nói về ai, thời gian xảy, địa điểm xuất hiện và nguyên nhân hoặc động cơ đằng sau những sự vật, sự việc ấy? Chỉ cần trả lời những câu hỏi trên là tự bản thân mỗi người đã có thể tự hình dung trong đầu về một bức tranh toàn cảnh và phần nào đoán được mục đích của bài viết, để từ đó có cho mình một nhận định; đủ đúng để không tin lấy tin để vào những tin tức "thối". Nói cho cùng, câu hỏi luôn có sẵn đó, người nào chủ động hỏi, người đó có được thông tin cần thiết. Chỉ vậy thôi.