21.9.13

Để tin tưởng, đôi khi cần phải dũng cảm

Có một bộ phim mà khi nghĩ về tôi luôn cảm thấy có một chút gì đó thôi thúc trong lòng, nó gợi lại cho tôi về niềm tin và sự kiên định. Bộ phim là cuộc đấu tranh cả về mặt vật chất, tinh thần và tình cảm với thiên nhiên và với chính bản thân mình của một người đàn ông bị bỏ lại trên một hoang đảo. Tất nhiên sẽ có người biết tôi đang nói đến Cast Away được công chiếu cách đây 13 năm và do nam diễn viên tài năng Tom Hanks đảm nhiệm vai chính và cũng tất nhiên là sẽ có nhiều người biết rằng kết phim thì nhân vật chính của chúng ta đã trở về được với đất liền, với xã hội bằng sự cố gắng và niềm tin mãnh liệt của ông.

Đấy, cứ nghĩ đến cái niềm tin to lớn và kiên định của nhân vật trong phim là cũng đủ làm tôi rùng mình, nó làm tôi phải suy nghĩ về những việc mình làm và những điều mình tin tưởng. Đứng trước một việc tôi nghĩ rằng sẽ khó mà thực hiện được, tôi luôn tự hỏi mình liệu người đàn ông ngoài hoang đảo kia có dễ dàng từ bỏ niềm tin như tôi hay không? Chỉ cần nghĩ như vậy là cũng giúp tôi có đủ động lực để tiếp tục tin tưởng vào lựa chọn của mình. Nhưng, trong thời đại này, tin tưởng thôi dường như vẫn là chưa đủ. Khi chúng ta sống trong một xã hội mà tất cả những giá trị tốt đẹp luôn bị đem lên bàn để mổ xẻ để tìm đến tận cùng những gì khiếm khuyết cho dù là nhỏ bé nhất sau đó thổi phòng nó lên, gieo rắc nó hết các hang cùng ngỏ ngách dưới sức mạnh như bão táp của những con người chỉ biết ngồi một chỗ  sử dụng bàn phím và mạng xã hội như một thứ quyền lực tối thượng để vùi dập và đạp đổ cả những gì mà họ cảm thấy chướng mắt hay chỉ đơn giản là để cho vui theo kiểu của họ, thì để tin tưởng một điều gì đó cần có cả một sự dũng cảm lớn lao.

Ví dụ như, ngoài việc dũng cảm để luôn kiên định với những gì mình tin tưởng như một cô gái 22 tuổi tin vào những chuyến hành trình đi đến những nơi khác nhau trên thế giới để tìm cho mình cảm hứng về cuộc sống và có thể truyền đạt được những gì cô trải nghiệm đến với những người khác, truyền cho họ động lực đi để khám phá cuộc đời, cuộc sống để thấy được ở ngoài kia còn có rất nhiều điều thú vị về tất cả mọi thứ, thì ta cũng phải đủ dũng cảm để gồng lên mà chống đỡ vô vàn công kích trên cả phương diện cá nhân lẫn xã hội từ một đám đông háu chiến sẵn sàng đạp vỡ và nghiền nát những ai không có cùng niềm tin như họ cũng như những ai đủ can đảm và may mắn để làm được những điều mà họ nghĩ sẽ không bao giờ làm được; và cũng đủ dũng cảm để tự nói với bản thân rằng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi sau bao sóng gió và bão táp để rồi tự động viên tinh thần mà bám vào, ôm chặt lấy cái niềm tin của mình, biến nó thành động lực mãnh liệt hơn nữa để mà đi đến cái đích mình đã chọn. Để làm được tất cả những chuyện ấy, không có chỗ cho người yếu bóng vía.


Sự dũng cảm cũng sẽ giúp chúng ta biến những điều mà ngay cả khi bản thân chúng ta hay những người khác luôn lặp đi lặp lại rằng mình không thể làm được điều đó thành hiện thực. Khi viết những dòng này, tôi chợt nhớ lại khi còn là một thằng bé 13 tuổi, đám đông đối với tôi là một sự sợ hãi tột độ, tôi không thể làm bất cứ điều gì trước mặt nhiều người mà tôi không hề quen biết, tôi không thể đi vào một cửa hàng bách hóa bình thường để hỏi thứ mình cần mua chỉ vì trong đó có quá nhiều người. Vâng, một thằng bé 13 tuổi là tôi lúc đó đã nghĩ rằng cả cuộc đời này về sau có lẽ không bao giờ tôi có thể làm được việc gì cho ra hồn. Hai năm sau, trước mặt gần 2000 học sinh trung học phổ thông tại ngôi trường tôi theo học, tôi đã đứng trên sân khấu của trường để thuyết trình về chủ đề "vai trò của nam giới trong giáo dục sức khỏe sinh sản vị thành niên", cho dù tim tôi đập như một hồi trống trận, tay tôi lạnh ngắt vì sợ và chân tôi dường như không thể đứng vững, tôi cũng đã hoàn thành được những gì cần nói, mặc kệ một vài tiếng huýt sáo diễu cợt cũng như một vài nụ cười châm chọc vì tôi đã nói về một chủ đề không mấy bạn nam lấy làm thoải mái. Điều gì đã giúp tôi biến điều mà tôi cho rằng cả cuộc đời này tôi cũng không thể làm được như vậy và chính bản thân tôi cũng không thể tin là mình có thể làm được thành một sự kiện mà tôi luôn cảm thấy tự hào về chính mình? Đó chính là niềm tin mà mẹ tôi đã gieo vào đầu óc của tôi. Bà truyền cho tôi niềm tin về việc không có gì là không thể làm nếu ta cố gắng và sự dũng cảm đương đầu với khó khăn để giữ vững niềm tin của chính bản thân. Xét về một khía cạnh nào đấy, tôi và cô gái trẻ kia đều có chung một điểm, chúng tôi làm những điều mà người khác hay thậm chí chính bản thân đều không nghĩ là mình có thể làm được, và không phải ai cũng tin vào những điều chúng tôi làm.

Có thể việc mà nhiều người cho là không thể thì có những người khác sẽ làm được nếu họ tin tưởng và đủ dũng cảm để dấn thân và việc tin vào họ cũng đòi hỏi chúng ta có sự dũng cảm để giữ cho những niềm tin đó đủ vững chắc trước những con người với lý lẽ đầy "đanh thép" không ngoài mục đích nào khác là đập bỏ niềm tin của chúng ta. Tôi chọn tin vào những mặt tốt đẹp của cuộc sống và tôi tin rằng những giá trị tốt đẹp, dù nhỏ đến đâu nó cũng đủ sức mang lại một điều gì đó tốt đẹp không kém trong lòng người khác, theo cách này hay cách khác, chính vì vậy việc truyền cảm hứng và truyền lửa cho những người trẻ, theo tôi luôn là những điều thật sự đẹp đẽ và những người làm được điều đó luôn xứng đáng có được một sự tôn trọng và tin tưởng. Có được cảm hứng là bước đầu tiên, còn dùng nó như thế nào là tùy vào cái đầu của mỗi người chứ không phải của người truyền cảm hứng bởi một điều đơn giản: đời ai nấy sống, hồn ai nấy giữ, vậy đấy.

2 nhận xét:

  1. Mình không có ý kiến với entry này, cơ bản vì không tin, không ủng hộ nhưng cũng chẳng phản đối HC, giống câu kết "đời ai nấy sống, hồn ai nấy giữ" á.

    Có điều là, mình thích tittle của entry này.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn đã thích cái tiêu đề :)

      Xóa